Làm Osin Không Lương 40 Năm, Bà Tôi Ly Hôn Sống Cuộc Đời Mới
Chương 1
Bà nội ngày mừng thọ sáu mươi tuổi quyết định ly hôn.
Nguyên nhân vì bà giúp nấu cỗ trong tiệc cưới, nhận hai trăm tệ tiền công, ông nội tát ngay mặt đám con cháu.
Bạn thể thích: Lục Thiếu Vợ Anh Là Bác Sĩ Thiên Tài (Lục Cảnh Viêm-Cố Thanh) - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
“Bà chỉ nấu bữa cơm thôi! Chuyện đơn giản mà cũng đòi hai trăm tệ! lòng đen tối như chứ! Cả đời mặt mũi đều bà làm mất sạch !”
trong làng đều ông nội bụng hiền hậu, còn bà nội thì keo kiệt thích tính toán.
khi ly hôn, đều khuyên ông nội xin .
Ông nội khinh thường : “Bà rời khỏi thì chẳng cái thá gì, nhiều nhất một tháng tự khắc về thôi.”
Về bà nội dựa tay nghề nấu ăn , sống ở thành phố lớn, còn trở thành một hot blogger hàng triệu theo dõi, chỉ một quảng cáo kiếm một trăm nghìn tệ.
Ông nội đỏ mắt đuổi theo tìm bà: “Thục Phân, , bà về .”
01
Hôm bà nội mừng thọ sáu mươi tuổi, lái xe suốt bốn tiếng đồng hồ, trở về quê một ngày.
mới tới nơi thấy trong sân đầy , gia đình cô út và bác dâu cả cũng đều mặt.
Ông nội kéo bà nội từ trong bếp ngoài, đẩy bà ngã mạnh xuống đất, liên tục đ.ấ.m đá lên bà, còn bà thì ôm đầu im lặng chịu đựng.
Ông nội tức giận c.h.ử.i mắng: “Bà chỉ nấu bữa cơm thôi! Chuyện đơn giản mà cũng đòi hai trăm tệ! lòng đen tối như chứ! Cả đời mặt mũi đều bà làm mất sạch !”
Hai tay bà nội dính đầy bột mì, cả vô cùng chật vật: “Đó tiền công tự nguyện trả cho mà!”
Ông nội nổi giận đùng đùng: “Hàng xóm láng giềng quen bao nhiêu năm, bà còn hổ mà lấy tiền !”
ném hộp quà trong tay xuống chen đám đông: “Lão già khốn kiếp , ông dừng tay cho !”
trong sân đều sang , bác dâu cả như lên tiếng chào: “Chiêu về .”
chẳng thèm để ý tới bà , cúi đỡ bà nội dậy: “Bà nội, bà chứ?”
Bà nội run rẩy dựa lòng , yếu đến mức thể nổi.
Ông nội chỉ tay : “Ở đây tới lượt mày lên tiếng! Câm miệng cho tao!”
Ông giơ tay định đ.á.n.h , chỉ đẩy nhẹ một cái khiến ông loạng choạng suýt ngã.
Lúc trong sân mới bắt đầu lên tiếng bênh vực: “Chiêu , đó ông nội cháu đấy! cháu thể động tay với trưởng bối như chứ!”
Buồn thật đấy, giờ mới bênh vực ? Lúc nãy thấy ai câu nào?
đẩy kính râm lên đầu, lớn tiếng lạnh: “Tám trăm năm , nhận cái lão già khốn kiếp ông nội! Với , tên Trần Gia Di!”
Cô út cau mày dạy dỗ : “Dù thế nào thì ông cũng ông nội cháu!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
bật khẩy: “Cái lão già khốn kiếp năm mười ba tuổi còn bán cho một lão đàn ông độc năm mươi tuổi trong làng! Loại ông nội ai thích nhận thì nhận! Dù cũng nhận!”
Hồi nhỏ bố bận làm, nên để sống với ông bà nội.
Năm mười ba tuổi, lúc dậy vệ sinh ban đêm, vô tình ông nội và bác cả lén bàn bạc rằng ngày mai sẽ bán cho một lão độc năm mươi tuổi, để bố thể sinh thêm con trai.
Đêm hôm đó còn kịp mang giày, chân trần chạy suốt đêm tới nhà giáo viên cầu cứu, nhờ thầy gọi điện cho bố .
Bố lập tức từ nơi khác chạy về đón .
nhắc chuyện cũ, ông nội vô cùng vô mà : “ hề chuyện đó, con đĩ nhỏ như mày chỉ mở miệng bậy bạ!”
Xem thêm: Chồng Tái Sinh Chê Tôi-Tôi Cưới Lính Cứu Hoả Sướng Quá-Lâm Kiến Sơ (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
lạnh: “Nếu dối thì c.h.ế.t yên, còn ông dám thừa nhận thì ông c.h.ế.t yên! dám thề ?”
Ông nội dám thề.
Ông đ.á.n.h , c.h.ử.i cũng , liền sang bố : “Lão Nhị, mày dạy con gái kiểu gì thế hả?”
Bố rụt cổ, giả vờ yếu thế: “Haizz, con gái lớn quản nổi nữa! Giờ còn lời nó cơ!”
Bác dâu cả giọng châm chọc: “ sinh con trai vẫn hơn, ít con trai còn hiếu thảo.”
“ cả , con gái thể nuông chiều quá .”
Bố chẳng hề cho bà sắc mặt , mở miệng liền đáp ngay: “Con trai bà hiếu thảo, thế nó mua nhà cho bà ? Con gái thì mua nhà cho đấy!”
“Căn hộ một trăm hai mươi mét vuông hồ luôn nhé!”
Bác dâu cả tức đến mức mặt méo xệch.
02
đỡ bà nội trong phòng, bà xuống giường thể dậy nổi nữa.
Bên ngoài cửa sổ vang lên giọng bố trách móc ông nội: “ chuyện gì thì đừng đ.á.n.h con nữa!”
Ông nội hùng hồn đáp : “Bà đáng đ.á.n.h! Khánh Phân với nhà bao nhiêu năm tình nghĩa, cưới vợ làm tiệc, bà chỉ phụ nấu ăn thôi mà cũng đòi hai trăm tệ!”
“Hai trăm tệ đó bà xứng đáng kiếm ?”
Đôi mắt đục ngầu bà nội ngây dại ngoài cửa sổ, lâu vẫn gì.
đau lòng bà.
Cả đời bà sống quá khổ.
Chương Chương
Chưa có bình luận nào cho chương này.