Lần Này Ta Không Tha
Chương 4:
4.
Bà ta hận ta thấu xương vì đã tự ý hủy hoại th d cùng tiền đồ của Thôi Vân Dao, liền phạt ta quỳ trong từ đường để chép sách.
Thế nhưng, tin Tạ Chiêu gãy hai chân, nửa đời sau e kh thể lại, vẫn len lỏi qua khe tường, truyền vào tai ta.
Thôi Vân Dao vì nhiễm lạnh mà chưa từng bước ra khỏi hậu viện.
Nhưng trong mắt nhà họ Tạ, đó lại là sự trốn tránh và đùn đẩy trước nỗi đau của Tạ Chiêu.
Phủ Hầu oán nhà họ Thôi đến tận xương tủy. Ngay cả cô ruột của Tạ Chiêu – nay là Đức phi nương nương trong cung – cũng gọi kế mẫu đến uống một ngày trà.
Nghe nói khi kế mẫu về phủ, hai chân run rẩy, suýt thì đứng kh nổi.
Hẳn là đã quỳ đủ lâu.
Bất đắc dĩ, kế mẫu ngày ngày đưa Thôi Vân Dao – vẫn chưa khỏi bệnh – đến thăm Tạ Chiêu, thể hiện đầy đủ thành ý.
Nhưng mẫu thân của Tạ Chiêu thì cứng rắn, còn tỷ tỷ thì chua ngoa, cả hai đều kh chịu tiếp nhận.
Những lời mỉa mai, sự nhục nhã cùng bạo lực lạnh lẽo từng giáng lên ta ở kiếp trước, nay lại đổ cả lên Thôi Vân Dao.
Thôi Vân Dao lớn lên trong lòng bàn tay, chưa từng chịu nhục như thế, trở về phủ liền ôm l bà ta mà khóc nức nở:
“Muốn con gả cho một tên què lại hủy dung? Con kh muốn!
“Mẫu thân th kh? Vết sẹo trên mặt Tạ Chiêu thật đáng sợ, con chỉ sợ liếc một cái cũng đủ để gặp ác mộng mỗi đêm.
“Con sai , con thật sự sai . Phụ thân thương A Dao nhất, xin vì A Dao mà nghĩ cách .”
Tình yêu thề non hẹn biển kiếp trước, hóa ra cũng thể tan biến chỉ vì một gương mặt bị hủy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lan-nay-ta-khong-tha/chuong-4.html.]
Ta lạnh lùng cười trong lòng, chỉ yên lặng ở trong viện, cắm đầu làm giày tất và áo quần cho lão phu nhân.
Phụ thân sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, đến mức vì dáng vẻ dửng dưng của ta mà ném cả giỏ kim chỉ :
“ thời gian rảnh rỗi làm m thứ rách nát này, chi bằng nghĩ cách giúp tỷ tỷ con !”
Ta cúi xuống nhặt chiếc áo thêu hoa văn Bách Thọ dưới đất, nhẹ nhàng phủi lớp bụi bám trên đó:
“Thế tử yêu tỷ tỷ, thể nỡ hủy hoại nàng ?
“Nếu nguyện kh so đo với tỷ tỷ, thì dẫu nhà họ Tạ căm phẫn đến đâu, cũng tuyệt kh thể truy cứu tiếp.
“Chuyện nắm bắt lòng , tỷ tỷ xưa nay vốn giỏi.”
Phụ thân vẫn chưa nỡ bu bỏ quyền thế của nhà họ Tạ, còn đang do dự.
Kế mẫu lại dứt khoát như vung búa chốt nh:
“ nhà họ Tô ta đây, đến hoàng thân quốc thích còn thể gả vào, huống hồ là một nhà họ Tạ nho nhỏ?”
Kế mẫu nói kh sai, bà là Tô Quý phi nay đang được sủng ái trong cung, nếu vì Thôi Vân Dao mà xin một hôn ước, cũng kh là chuyện khó.
Nhưng ều kiện tiên quyết là: hai nhà Thôi – Tạ thể diện mà từ hôn.
Kế mẫu thưởng cho ta một nắm hạt dưa bạc:
“Ngày mai, để con cùng A Dao đến nhà họ Tạ.”
Rõ ràng là ta đang giúp bà ta, vậy mà bà ta lại muốn hại ta.
Nhưng kh cả, lưỡi d.a.o ... cuối cùng cũng sẽ đ.â.m vào chính con gái của bà ta.
Chưa có bình luận nào cho chương này.