Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lần Này Ta Lùi Một Bước

Chương 7

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

dừng .

Giọng càng khẽ hơn.

“Nàng cây trâm nàng rơi mất.”

ngẩn .

“Cây trâm bạch ngọc lan đó hồi môn mẫu chuẩn cho nàng.

“Nàng đó vật ngoại tổ mẫu để .”

.

Ánh mắt dịu dàng.

“Lúc đó nghĩ.

“Cô nương từ nhỏ tới lớn chắc hẳn nhận ít yêu thương.

“Cho nên ngay cả khi mạng sống sắp còn.

“Vẫn nhớ tới một cây trâm.”

đó xuống hồ tìm.

“Tìm suốt hai ngày.

“Cuối cùng cũng tìm .”

lấy từ gối một túi vải nhỏ.

Mở .

Bên trong chính cây trâm bạch ngọc lan .

Một cánh hoa cây trâm sứt mất.

từng ngâm trong nước lâu.

Hốc mắt lập tức đỏ bừng.

nắm chặt cây trâm mất một cánh hoa.

Nước mắt rơi lã chã.

Vệ Cẩn hoảng hốt.

Vội vàng lấy khăn lau nước mắt cho .

?

?”

lắc đầu.

đến nổi lời nào.

Kiếp từng tìm nó.

cứ nghĩ mất thì mất .

Giống như chính bản .

Mất cũng chẳng ai để ý.

tìm.

Tìm suốt hai ngày trời.

Vệ Cẩn luống cuống lau nước mắt cho .

Lau một lúc.

Bỗng nhiên dừng .

.

Nghiêm túc :

“Thẩm Chỉ.

“Từ nay về .

“Đồ nàng sẽ mất thêm thứ gì nữa.”

ngẩng đầu.

Nước mắt mờ nhòe .

nàng cũng sẽ thật nhiều, thật nhiều yêu thương.”

bổ sung một câu.

Giọng khẽ.

Như sợ làm kinh động điều gì đó.

bật trong nước mắt.

Ánh nến đỏ chập chờn.

Bóng cây tỳ bà ngoài sân in lên cửa sổ giấy.

như một bức họa.

07

khi thành .

Cuộc sống bình yên hơn tưởng.

Mỗi ngày Vệ Cẩn tới Thái y viện làm việc.

ở nhà quán xuyến việc nhà.

Thỉnh thoảng vài quyển y thư .

Vệ phu nhân đối xử với .

bao giờ để làm việc nặng.

Còn thường xuyên đổi món nấu đồ ngon cho ăn.

:

“A Hoài từ nhỏ chăm sóc khác.

“A Chỉ, con chịu khó bao dung nó một chút.”

cảm thấy.

chăm sóc khác.

sợ lạnh.

Mỗi sáng khi ngoài đều đốt sẵn than trong lò.

thích đồ ngọt.

Cách vài hôm mang mứt về.

Khi thì mận khô.

Khi thì mơ sấy.

Khi thì kẹo hoa quế.

nào cũng :

“Tiện đường mua thôi.”

Thanh Ngọc lén cho .

Tiệm bán ở Đông thị.

Còn Thái y viện ở phía Tây thành.

Mỗi ngày cô gia đều vòng nửa kinh thành.

vạch trần .

Đầu hạ.

Cây tỳ bà trong sân kết trái.

Vệ Cẩn khiêng thang hái.

gốc cây đỡ lấy.

hái đầy một giỏ nhỏ.

chọn mấy quả vàng nhất.

Rửa sạch trong chậu nước đưa cho .

“Nếm thử xem.”

cắn một miếng.

Chua đến nhíu cả mày.

sửng sốt.

Tự cũng nếm một quả.

đó khẽ nhíu mày.

“Chua thật.”

bật .

“Vệ đại phu tỳ bà ngọt nhất ?”

nghiêm túc đáp:

lẽ năm nay mưa nhiều.”

đó.

đem tỳ bà làm thành cao tỳ bà.

Ngọt thanh .

Pha nước uống ngon.

Đang uống cao tỳ bà.

bỗng nhớ một chuyện.

“Vệ Cẩn.”

“Ừ?”

đây từng gặp ?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...