Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lần Này Ta Lùi Một Bước

Chương 9

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Vệ gia thanh đạm.

so với việc ở cạnh một trong lòng .

“Vệ gia chính hũ mật.”

Nụ trưởng tỷ cứng trong thoáng chốc.

Mẫu cau mày.

“A Chỉ.

“Con chuyện với tỷ tỷ kiểu gì ?”

cụp mắt.

“Nữ nhi lỡ lời .

“Nữ nhi xin tự phạt một chén.”

nâng chén rượu lên.

Một uống cạn.

Phụ đặt đũa xuống.

một cái bỗng hỏi:

“Vệ Cẩn đối xử với con thế nào?”

.”

thế nào?”

suy nghĩ một chút.

khi ngoài mỗi ngày, đều đốt sẵn than cho nữ nhi.

“Mỗi trở về đều mang theo một gói mứt.

để nữ nhi làm việc nặng.

để nữ nhi chịu ấm ức.

còn đời tuyệt đối sẽ nạp .”

Phụ gật đầu.

gì.

Mẫu hừ lạnh.

“Mấy chuyện đó đều chuyện nhỏ.

“Ngày tháng còn dài.

mới .”

mẫu .

“Mẫu .

“Nữ nhi cảm thấy cuộc sống chính do những chuyện nhỏ đó tạo thành.

“Chuyện lớn tới lượt nữ nhi quyết định.

“Nếu ngay cả chuyện nhỏ cũng ai để tâm.

sống hết một đời còn ý nghĩa gì nữa?”

Mẫu sững .

Trưởng tỷ cúi đầu.

Ngón tay xoắn chặt khăn tay.

Phụ nâng chén rượu.

Uống một ngụm.

đột nhiên :

“A Chỉ.

“Con còn phúc hơn tỷ tỷ con.”

Cả bàn tiệc lập tức im lặng.

Trưởng tỷ ngẩng đầu.

phụ .

Vành mắt đỏ lên.

Sắc mặt mẫu cũng đổi.

“Lão gia.

“Ngài ý gì?”

Phụ bà.

Chỉ chậm rãi :

“A Đàn gả Vương phủ.

“Vinh hoa phú quý thiếu.

vinh hoa phú quý đổi một thật lòng đặt con ở đầu quả tim.”

Ông về phía .

“A Chỉ.

“Con chọn .”

Hốc mắt lập tức đỏ lên.

Đây đầu tiên phụ khen mặt .

Trưởng tỷ dậy.

Gượng .

“Phụ .

“A Chỉ phúc khí.”

xong nàng xoay rời .

Mẫu vội vàng đuổi theo.

Trong sảnh chỉ còn và phụ .

Phụ im lặng một lúc.

Khẽ hỏi:

“Phong thư vi phụ đưa cho con ngày xuất giá.

“Con mở ?”

gật đầu.

Trong phong thư một tờ khế đất.

Một trang viên ở Giang Nam.

lớn.

đủ để một cả đời cơm áo lo.

“Đó thứ ngoại tổ mẫu để cho mẫu con.

“Mẫu con vẫn luôn cho A Đàn.”

Phụ .

“Vi phụ nhân lúc bà để ý.

“Đổi tên khế đất .”

sững sờ.

“Mẫu con chuyện .”

phụ .

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.

“Phụ .

“Ngài sợ mẫu làm ầm lên ?”

“Làm ầm thì làm ầm thôi.”

Phụ nâng chén rượu.

“Con chịu ấm ức hơn mười năm.

“Thứ đáng lẽ thuộc về con.

“Vi phụ con đòi một .”

Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

09

khi trở về từ Thẩm gia.

đem khế đất cho Vệ Cẩn xem.

lâu.

hỏi:

“Cái dùng để làm gì?”

trang viên ngoại tổ mẫu để cho ở Giang Nam.”

gật đầu.

giữ .

chúng tới Giang Nam dưỡng già.”

bật .

mới bao nhiêu tuổi.

nghĩ tới chuyện dưỡng già ?”

nghiêm túc đáp:

“Lo khỏi họa.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...