Lăng Trì Tình Thâm: Vợ Hợp Đồng Muốn Ly Hôn Với Tổng Tài Máu Lạnh
Chương 887: Quẻ Thượng Thượng
Sở Dữ Quân hướng về phía điện thoại Tống Cẩn, trực tiếp đáp trả Thịnh Niên ở đầu dây bên .
Thịnh Niên hiếm khi tính khí , giận mà còn : “ Sở thiếu ghen, đến mức điện thoại cũng dám để Tống Cẩn chứ?”
“Thịnh Niên, giọng khiến ớn lạnh cả , con khiến vô cùng buồn nôn. và Sở Dữ Quân đến mức bàn chuyện cưới xin , làm ơn chút tự hiểu , đừng đến quấy rối nữa.”
đợi Sở Dữ Quân lên tiếng, Tống Cẩn ở ghế phụ tranh lời đáp trả.
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
“ vốn đem lòng hướng trăng sáng, nào ngờ trăng sáng chiếu mương rãnh” Tốc độ Thịnh Niên chậm ít, cực kỳ trào phúng, “ mà, thừa thời gian và sự kiên nhẫn.”
Gợi ý siêu phẩm: Lục Thiếu Vợ Anh Là Bác Sĩ Thiên Tài (Lục Cảnh Viêm-Cố Thanh) đang nhiều độc giả săn đón.
“Thịnh Niên, bệnh nhẹ , khuyên mau chóng về Kinh Thành, tìm một bác sĩ khám não !”
Tống Cẩn mắng xong, đưa tay kết thúc cuộc gọi, kéo điện thoại đó danh sách đen.
Ngay cả bản cô cũng nhớ rõ, quen Thịnh Niên mới mấy ngày ngắn ngủi, chặn bao nhiêu điện thoại lạ .
Bình tĩnh cảm xúc, cô sang Sở Dữ Quân ở bên trái: “ tên biến thái Thịnh Niên đó chọc tức ?”
“ rõ gã kẻ biến thái, nếu còn gã chọc tức, thì cũng quá ngu ngốc .”
Lời vẻ trào phúng Sở Dữ Quân, lọt tai cô một sự an ủi.
“Xin , đều vì em, mới gặp vô rắc rối .” Ánh mắt cô Sở Dữ Quân càng thêm áy náy.
Sở Dữ Quân thẳng phía , lên tiếng.
Ánh mắt cô thâm tình dịu dàng: “Thực , vẫn quan tâm em.”
“” Sở Dữ Quân khựng , “Chỉ thấy phụ nữ từng yêu tính kế mà thôi, em nghĩ nhiều .”
Tống Cẩn “ồ” một tiếng: “ gì thì cái đó, em tranh cãi với .”
Nửa giờ , đến chùa Hương Duyên.
Chùa Hương Duyên, còn tên miếu Nguyệt Lão, lịch sử hàng trăm năm, bên trong thờ Nguyệt Lão, khách hành hương qua đều đến hỏi chuyện nhân duyên.
cổng chùa qua nườm nượp ngớt, đa đều các bà các cô trung niên đến hỏi nhân duyên cho con cái, những trẻ tuổi như Tống Cẩn và Sở Dữ Quân quả thực nhiều.
Chiều cao và ngũ quan hai vốn dĩ kiểu hút mắt nhất trong đám đông, khoảnh khắc sóng vai bước cổng chùa, lập tức trở thành tâm điểm chú ý đông đảo khách hành hương.
Tống Cẩn xưa nay tin thần Phật, kể từ khi bỏ đứa bé Tết, cô thường xuyên gặp ác mộng.
Tết một chuyến đến miếu Thành Hoàng ở Kinh Thành, trong cõi u minh giống như chỗ dựa tinh thần.
Sở Dữ Quân đến chùa Hương Duyên, liền sảng khoái nhận lời.
Đây đầu tiên cô đến đây, đối với nơi trong chùa đều tràn đầy sự tò mò.
“Em xin quẻ em , kết thúc chuyện ngu ngốc từng làm.”
Sở Dữ Quân xong liền về phía hậu điện.
Tống Cẩn kết thúc chuyện ngu ngốc gì, tiên đ.á.n.h giá sơ lược bộ ngôi chùa một lượt.
Diện tích ngôi chùa lớn, phân chia tiền điện và hậu điện.
Thiên điện ở hai bên, che khuất bởi những rặng trúc và tùng bách xanh um tươi , mang một vẻ thanh u siêu thoát trần tục.
cửa chính điện một cây hòe lớn, đó treo đầy những tấm thẻ cầu phúc màu đỏ và những chiếc khóa đồng tâm buộc chỉ đỏ, gió xuân thổi qua, vang lên tiếng xào xạc.
nhiều du khách mua thẻ cầu phúc và khóa đồng tâm từ thiên điện, kiễng chân treo lên cây hòe.
Tống Cẩn hứng thú với thứ , thẳng đến chính điện nơi thể xin quẻ nhân duyên.
Chính điện thờ một ông lão râu tóc bạc phơ, mặc áo đỏ, khuôn mặt hiền từ, nụ rạng rỡ.
Tay trái ông lão cầm một cuốn sổ chữ “Nhân duyên bộ”, tay kéo một sợi chỉ đỏ.
ngừng thiện nam tín nữ đến dập đầu bái lạy, miệng còn lẩm nhẩm .
Tống Cẩn chằm chằm mấy hàng thẻ tre xếp ngay ngắn bức tường phía Nam, đột nhiên nên chọn cái nào.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/lang-tri-tinh-tham-vo-hop-dong-muon-ly-hon-voi-tong-tai-mau-lanh/chuong-887-que-thuong-thuong.html.]
Cô từng , một thẻ tre tượng trưng cho tình cảm hôn nhân một .
Bất luận điều rốt cuộc thật , cô đều dũng khí rút một thẻ.
Bởi vì, cô sợ rút một quẻ may mắn.
Mấy hàng thẻ tre dày đặc, chỉ bề ngoài thì thể bất kỳ manh mối nào.
Cô chằm chằm bức tường thẻ quẻ lâu, cũng nghĩ nên tay với cái nào.
Cho đến khi tiếng bước chân Sở Dữ Quân vang lên lưng cô, cô mới tay với một thẻ tre nhắm trúng từ lâu.
thanh tre màu nâu sẫm, một dòng chữ cổ dài, Tống Cẩn thế nào cũng hiểu .
Sở Dữ Quân đưa tay lấy thẻ tre từ trong tay cô: “ thôi, tìm một vị sư phụ giải quẻ.”
“ cũng rút một thẻ , chúng cùng giải quẻ.”
Đề nghị cô lập tức Sở Dữ Quân từ chối: “ tin cái trò lừa gạt phụ nữ .”
“Nguyệt Lão đại nhân vẫn còn ở đây, dám bậy!” Cô sợ hãi đến biến sắc, dùng tay bịt miệng Sở Dữ Quân, “Còn ngậm miệng , Nguyệt Lão sẽ bắt ế vợ cả đời đấy!”
“Ế vợ thì gì ? Một tùy tâm sở dục, cần phiền lòng vì phụ nữ, cần suy xét đến hỉ nộ ái ố phụ nữ.”
Sở Dữ Quân cho dù bịt miệng, vẫn lầm bầm một tràng như .
“ thể ngậm miệng !”
Tống Cẩn nghiêm giọng quát.
Cô vẫn còn yêu Sở Dữ Quân, đương nhiên hy vọng tình cảm hai thể một bến đỗ .
Sở Dữ Quân đại bất kính với Nguyệt Lão, nếu thực sự trừng phạt, đương nhiên sẽ phản phệ lên cô!
“Cầu bằng cầu . Nếu trân trọng thật lòng yêu , quẻ nhân duyên xin đến , cũng sẽ kết cục .”
Sở Dữ Quân mượn cơ hội trút sự bất mãn đối với Tống Cẩn.
Tống Cẩn đến chột , đành bất đắc dĩ buông thõng cánh tay, căng da mặt chuẩn lắng .
, Sở Dữ Quân bước khỏi chính điện im lặng.
“ đối với hôn nhân kiến giải độc đáo , nữa?” Tống Cẩn bực bội mắng .
đút hai tay túi quần, nghiêng đầu Tống Cẩn: “Đối với một phụ nữ m.á.u lạnh vô tình như em, nhiều vô ích.”
“”
Tống Cẩn tức giận giật thẻ tre từ tay , đến một thiên điện nhỏ chữ “Phòng giải quẻ”.
giải quẻ một ông lão hơn sáu mươi tuổi, mặc chiếc áo dài kiểu cũ giặt đến bạc màu, mang vài phần khí chất tiên phong đạo cốt.
Hôm nay xin quẻ nhân duyên quá nhiều, phía cô xếp hàng mười mấy , chỉ thể lướt điện thoại đợi.
Lúc phía còn hai , Sở Dữ Quân chủ động bên cạnh cô, nhỏ giọng hỏi một câu: “Vẫn còn giận ?”
Cô giả vờ thấy.
Xem thêm: Mang Thai Gả Cho Hào Môn Chồng Cũ Hối Hận - Giang Uyển Ngư & Phó Lâm Châu (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
xếp hàng phía bớt một , cô đuổi Sở Dữ Quân: “ tin thứ , ngoài đợi .”
“ đột nhiên chút tò mò, xem thử em rút quẻ gì.”
Giọng điệu Sở Dữ Quân ôn hòa hơn ít.
Cô bất đắc dĩ thở dài một tiếng, thì đến lượt cô.
Đưa thẻ tre qua, ông lão chỉ lướt qua lời quẻ đó, liền nhỏ giọng lẩm nhẩm: “Đương xuân cửu vũ hỉ khai tình, ngọc thố kim ô tiệm tiệm minh.”
“Xin , cháu rõ, ông thể chậm một chút ạ.”
Giọng ông lão pha lẫn phương ngôn khu vực phía Bắc, Tống Cẩn quả thực một chữ cũng hiểu.
“Mưa lâu gặp ngày nắng, mặt trăng ló khỏi mây đen” Ông lão chậm , “Quẻ rằng, vén mây thấy mặt trời, chuyện cũ năm xưa tan biến, cô sẽ nhanh cùng yêu thương đến với . Cô gái, đây quẻ thượng thượng đấy.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.