Lăng Trì Tình Thâm: Vợ Hợp Đồng Muốn Ly Hôn Với Tổng Tài Máu Lạnh
Chương 934: Đọ Sức
tin Tống Cẩn về Giang Thành thăm bà cụ Sở, Sở Dữ Quân ở cổng Bắc Cẩm Tú Cư, Kiều Vãn bình tĩnh nữa.
“ đến mức từ hôn trả sính lễ , con định lấy phận gì để thăm bà cụ Sở?”
“Con...” Tống Cẩn chột , căn bản dám đối mặt với Kiều Vãn, “, bà cụ Sở đối xử với con , bây giờ bà nhập viện , con với tư cách bậc con cháu thăm một chút, giờ làm ngày mai sẽ về.”
“Vãn Vãn, nếu Sở Dữ Quân đến Cảng Thành , em cứ để Đường Đường theo nó về Giang Thành .”
Tống Tân Nam đang uống bên cạnh xen một câu.
Kiều Vãn Tống Cẩn quyết tâm , đành dứt khoát cho .
Tống Cẩn cảm kích ôm lấy Kiều Vãn, “, cảm ơn thấu hiểu.”
“ khi máy bay hạ cánh, nhớ gửi cho một tin nhắn.”
Muôn vàn bất mãn trong lòng Kiều Vãn, hóa thành một lời dặn dò nhẹ nhàng .
Tống Cẩn chào tạm biệt Tống Tân Nam, bước nhanh khỏi nhà.
nãy trong điện thoại, cô vì dỗi hờn, đồng ý theo Sở Dữ Quân về Giang Thành, căn bản Sở Dữ Quân bây giờ còn đợi cô ở cổng Bắc .
Chạy một mạch, thở hồng hộc đến cổng Bắc.
Bóng dáng cao lớn, thẳng tắp , lập tức lọt tầm mắt cô!
Sở Dữ Quân đang lưng về phía cô hút thuốc, trong làn khói lượn lờ, bóng lưng càng thêm cô đơn.
Khoảnh khắc , cô chút đau lòng.
Bạn thể thích: Ngày Khám Thai Bạch Nguyệt Quang Của Anh Về Nước - Cố Duy Nhất, Phó Cảnh Thần - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
chằm chằm Sở Dữ Quân một phút đồng hồ, Sở Dữ Quân cũng phát hiện cô ở phía .
Cô chủ động hắng giọng, “ sân bay , theo về Giang Thành.”
Sở Dữ Quân thấy giọng cô, cơ thể đột nhiên khựng !
, liền chạm ánh mắt cô!
“Đường Đường.” Sở Dữ Quân khó giấu niềm vui trong lòng, bất giác lẩm bẩm tên cô.
nhanh, Sở Dữ Quân thu nụ , căng mặt.
Bởi vì biểu cảm Sở Dữ Quân đổi quá nhanh, đến mức Tống Cẩn thấy niềm vui nơi đáy mắt lúc mới gặp, chỉ thấy sự lạnh lùng .
Cô đem chút hy vọng làm hòa còn sót đáy lòng, từng chút một bóp c.h.ế.t.
Theo Sở Dữ Quân lên một chiếc xe con màu đen.
Phía tài xế, cô ghế , Sở Dữ Quân chủ động ghế phụ, cố ý xa lánh cô.
Bốn mươi phút từ trung tâm thành phố sân bay, hai với một lời nào trong suốt chặng đường.
Tống Cẩn thầm hỏi bản mấy : Tống Cẩn ơi Tống Cẩn, Sở Dữ Quân lạnh nhạt với mày đến mức , tại mày còn về Giang Thành thăm bà cụ Sở? Mày hèn mọn ?
Rõ ràng nên bảo xe dừng , nghĩa vô phản cố về Cẩm Tú Cư, cô vẫn chọn về Giang Thành.
Đợi thăm bà cụ Sở xong, cô coi như trọn tình trọn nghĩa .
Hai đều đang âm thầm đọ sức, kiểm tra an ninh, chờ máy bay, lên máy bay đều diễn trong im lặng.
Lúc chuyến bay hạ cánh xuống Giang Thành, màn đêm buông xuống dày đặc.
Đang dịp cuối năm, nhiệt độ ở Cảng Thành cao hơn Giang Thành, Tống Cẩn ngoài vội vàng, chỉ mặc một chiếc áo khoác gió mỏng nhẹ, xuống máy bay hắt liên tục mấy cái.
Cô lấy điện thoại nhắn tin báo bình an cho Kiều Vãn, đột nhiên thêm một chiếc áo khoác nặng trĩu.
đó còn mang theo mùi t.h.u.ố.c lá nồng đậm, và thở đặc trưng Sở Dữ Quân.
Nghĩ đến sự lạnh nhạt Sở Dữ Quân, cô kéo áo khoác nhét lòng Sở Dữ Quân, đáp trả: “Yên tâm , thời tiết ở Giang Thành c.h.ế.t cóng .”
“Đừng bướng bỉnh với .” Sở Dữ Quân đổi sự ôn hòa ngày thường, khoác áo lên cô, và cài cúc áo .
Cô thấy Sở Dữ Quân chỉ một chiếc áo len mỏng, mũi cay cay, “ lạnh ?”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/lang-tri-tinh-tham-vo-hop-dong-muon-ly-hon-voi-tong-tai-mau-lanh/chuong-934-do-suc.html.]
“ đàn ông, da thô thịt dày, lạnh.” Sở Dữ Quân đáp quả quyết.
Sự tương tác ngắn ngủi , trở thành cơ hội để mối quan hệ hai xoay chuyển.
Bởi vì, Sở Dữ Quân chìm im lặng.
Cô cũng thể diện và lòng tự trọng, Sở Dữ Quân im lặng, cô dùng sự lên tiếng để đáp .
Nhà họ Sở chuyên trách đến đón máy bay, khi lên xe, cô lập tức cởi áo khoác Sở Dữ Quân , đó nhắm mắt dưỡng thần.
“Bà nội thế nào ?” Sở Dữ Quân ở ghế phụ hỏi tài xế.
Tài xế: “Lão phu nhân vẫn ăn uống, , nếu tối nay gặp Tống tiểu thư, ngay cả t.h.u.ố.c hạ huyết áp cũng uống.”
Sở Dữ Quân cau mày, mở điện thoại gọi một .
Đợi đến khi bên trong truyền đến giọng Sở Chiêu, mới lên tiếng: “Ba với bà nội, con và Tống Cẩn khỏi sân bay .”
“Cảm xúc lão phu nhân vẫn coi như định, hai đứa đường chú ý an .”
Sở Chiêu dặn dò xong liền cúp điện thoại.
Xe chạy nhanh, nửa giờ tiến trung tâm thành phố Giang Thành.
Tống Cẩn gặp bà cụ Sở trong phòng bệnh một bệnh viện tư nhân hàng đầu.
Bước phòng bệnh, liền thấy vợ chồng Sở Chiêu đang vô cùng lo lắng.
“Đường Đường, con đến ...” Sở tiến lên nắm lấy tay cô, vô cùng cảm kích, “ ngay lão phu nhân sẽ nhầm mà, con một đứa trẻ hiểu chuyện.”
Tống Cẩn đành c.ắ.n răng gọi một tiếng “Dì, chú Sở”, coi như chào hỏi họ, mới về phía bà cụ Sở đang giường bệnh.
Bà cụ Sở vốn đang ngủ, khoảnh khắc Tống Cẩn bước cửa tỉnh .
Tống Cẩn còn kịp mở miệng, bà cụ dùng giọng yếu ớt gọi một tiếng “Đường Đường...”
“Lão phu nhân, cháu đến thăm bà đây.” Tống Cẩn chủ động nắm lấy tay bà cụ.
“Bà ngay mà, con sẽ bỏ mặc bà già .” Bà cụ về phía Sở Dữ Quân, “Cháu, qua đây cho bà!”
Bạn thể thích: Đêm Tân Hôn Ngửa Bài Với Biểu Ca, Suýt Thì Thận Hư Mà Chết - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Sở Dữ Quân bước đến giường bệnh, bà cụ quát , “Đưa tay !”
Các tình yêu nhớ kết bạn với Vân Vũ Miên Miên ở fb để chúng lạc nhé
làm theo.
Bà cụ đặt tay và Tống Cẩn chồng lên .
“Hôm nay bà già lên tiếng đây... Hai đứa ai cũng nhắc đến chuyện chia tay và từ hôn nữa, nếu , bà già sẽ ăn uống đối đầu với hai đứa... Chỉ cần hai đứa hy vọng bà sống thêm vài năm nữa, thì hãy sống với cho , đừng giở trò gì nữa... Đường Đường, con làm ?”
Tống Cẩn qua loa gật đầu.
Ánh mắt bà cụ rơi Sở Dữ Quân, “Còn cháu thì ?”
“Cháu cũng làm .” Sở Dữ Quân thật lòng.
“Nếu hai đứa dám lừa gạt bà, bà sẽ...” Bà cụ vắt óc suy nghĩ những lời đe dọa sắc bén, “Bắt hai đứa , mỗi đứa đ.á.n.h năm mươi cái tát!”
“Những lời bà nội chúng cháu nhớ kỹ . Bây giờ bà thấy Đường Đường , mau ăn chút gì lót , đó uống thuốc.”
Sở Dữ Quân vội vàng nháy mắt với nữ hộ lý bên cạnh.
Nữ hộ lý xách hai chiếc cặp lồng giữ nhiệt từ bàn ở cửa lên, đặt lên tủ đầu giường bà cụ, bắt đầu múc cơm.
Tống Cẩn rút tay khỏi lòng bàn tay Sở Dữ Quân, chủ động nhận lấy bát cháo kê mà hộ lý đưa, dùng thìa khuấy đều, “Lão phu nhân, để cháu đút cho bà.”
“Bà già bây giờ tay chân vẫn còn nhanh nhẹn, con còn qua cửa, bà thể để con đút .” Bà cụ sự dìu dắt Sở, thẳng nửa dậy, “Cơ thể bà còn khỏe lắm, ăn uống thành vấn đề, đưa bát đây, bà tự ăn.”
Tống Cẩn từ nhỏ đến lớn bao giờ làm việc hầu hạ khác, đến đây như trút gánh nặng, vội vàng đưa bát cháo qua.
gặp chuyện vui tinh thần sảng khoái, bà cụ uống một bát cháo kê, ăn chút thức ăn kèm thanh đạm, nửa giờ uống t.h.u.ố.c bác sĩ kê.
Lúc Tống Cẩn rời khỏi phòng bệnh, gần rạng sáng.
Sở Dữ Quân bám sát phía cô bước sảnh thang máy.
Cửa thang máy đóng , Sở Dữ Quân chủ động hỏi: “Định ở ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.