Lăng Vân Đài
Chương 5:
10.
Để đưa ai đó xuống địa ngục, đầu tiên kéo nàng xuống thần đàn.
Vào ngày sinh thần của Thái hậu, d tiếng của Bùi Thiếu Hoa giảm mạnh.
Những tài tử, thư sinh tài năng kính trọng và tin tưởng nàng cũng bắt đầu im lặng, âm thầm đốt những bài thơ mà họ từng tự hào.
Cũng kh mặt, kh thể tin được: “Nữ thần cũng là con , nàng chỉ là phạm sai lầm mà thôi, vì các ngươi kh thể tha thứ cho nàng?”
phản bác: "Đây thực sự là một sai lầm ? Hay là nàng căn bản kh triệu hồi được phương hoàng thần ểu? Hay nàng căn bản kh là nữ thần thực sự?"
"Làm thể? Nàng kh nữ thần thì ai là nữ thần, chẳng lẽ là vị bị đuổi ra khỏi nhà, Bùi đại cô nương ? Ha ha!”
Đám cười rộ lên, khiến thư sinh phản bác đỏ cả mặt.
Ai mà kh biết, tay của Bùi Hành Chương bị thương, ngay cả đàn cũng kh thể chơi được, chỉ sợ rằng đời này sẽ kh bao giờ lên được Lăng Vân Đài.
Lần tiếp theo th Bùi Thiếu Hoa, nàng ta đang ở trong sảnh phụ của cung ện Thái hậu.
Thái hậu trúng độc rắn đến nay vẫn chưa tỉnh lại.
Nàng bị buộc đến đây để cầu phúc cho Thái hậu.
Nữ thần Bùi thị, từng một bài hát khó tìm, khảy đàn đến nỗi ngón tay sưng đỏ.
Nàng bị mù một mắt và mặt được che bằng một tấm vải đen.
Ta cũng nhận th một vết tát màu đỏ tươi ở bên trái khuôn mặt của nàng .
Nghĩ đến ra ngoài gặp Bùi đại phu nhân, ta cảm th nhẹ nhõm.
Cuối cùng nàng cũng ta, vẻ mặt hung dữ và đáng sợ.
"Bùi Hành Chương, cô đã làm kh?"
Ta quay đầu lại, lạnh lùng nói: "Ngươi cảm th thế nào?"
Ta tưởng nàng sẽ xác nhận, nhưng nàng lên đầy bối rối.
"Kh thể nào, trong sách nói rõ ràng, nữ thần cảm giác được phượng hoàng thần ểu, lúc này mới cầu phúc cho Thái hậu."
Ngày đó rõ ràng phượng hoàng, tại lại xảy ra chuyện?"
Vừa nói, nàng ta đột nhiên tóm l tay ta và dùng móng tay gãi nó.
Tay ta kh tiện, nhất thời kh quản sát được lại bị nàng vạch đến chảy máu.
Nàng khịt mũi bỗng nhiên ngẩng đầu trừng ta.
"Cỏ Vô Ảnh trong cơ thể ngươi ở đâu?"
“ cô dám l nó ra?"
Ta nheo mắt: "Quả nhiên là ngươi."
Nàng ta lại tự nói với chính , tựa hồ nghi hoặc.
"Kh đúng, nữ thần rõ ràng chỉ năng lực cảm nhận vạn vật, kh khả năng khống chế dã thú."
Trong sách rõ ràng đã nói, chỉ nữ thần đời thứ nhất mới thể hô phong hoán vũ, khống chế chim thú côn trùng.
"Ngay cả khi ngươi phục hồi khả năng của , ngươi vẫn kh thể kiểm soát chúng."
“Kh thể nào ... đây chỉ là ngoài ý muốn.”
Nàng lẩm bẩm với chính với khuôn mặt tái nhợt, mà ta sắc mặt tối sầm khi nghe th, ta đá nàng xuống đất một cách thô bạo.
“Trong sách, là loại sách gì?”
Theo ý của nàng thì chúng ta vốn là nhân vật trong sách?
Nàng tỉnh táo lại, nhướng mày, vẻ mặt đầy vẻ thương hại trịch thượng và một nụ cười khinh thường.
"Tội nghiệp các ngươi, các ngươi chỉ là những nhân vật sống theo câu chuyện mà thôi."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Cuộc đời của các ngươi là do khác viết nên, sau này sẽ được ta viết lại."
Ta đạp mạnh vào lưng nàng , lại đẩy mạnh đem đá bay ra ngoài.
Trong căn phòng ấm áp, giọng ta lạnh lùng.
"Đã như vậy, ta sẽ cho ngươi biết ai viết ra số phận của trong sách!"
11.
Ta muốn leo lên Lăng Vân Đài một lần nữa, ta muốn một lần nữa trở thành nữ thần và tiêu diệt Bùi Thiếu Hoa.
Nàng ta lòng tự tôn cao, mặc dù hiện tại nàng đang suy sụp nhưng theo hiểu biết về cuốn sách mà nàng ta đề cập, nàng ta chắc c sẽ đ sơn tái khởi.
Chỉ hủy hoại tất cả sự hỗ trợ của nàng ta, nàng ta mới thể bị tiêu diệt hoàn toàn.
Trước khi kịp nghĩ ra làm gì, ta đã nhận được tin tức về dịch châu chấu bùng phát ở Th Châu và thất hoàng t.ử đang nguy kịch.
Thất hoàng bị Thái t.ử kiến nghị Th Châu dẹp dịch, đến nay vẫn chưa trở về.
Bùi Thiếu Hoa cười khổ nói: “ hẳn là đã c.h.ế.t từ lâu .”
Nàng quỳ xuống, ngồi ở bên ện, bình chân như vại, tựa hồ tin chắc sớm muộn gì cũng sẽ được thả ra.
Khi nạn châu chấu bùng phát, sẽ yêu cầu nữ thần cầu nguyện và xoa dịu dân chúng.
Vì vậy, nàng đợi họ cầu xin .
Cho dù nàng phạm sai lầm thì cũng sẽ kh nữ thần nào thích hợp để cầu phúc.
Hơn nữa, nàng đến từ thời đại tiên tiến và biết nhiều cách để kiểm soát nạn châu chấu.
Ta phớt lờ lời châm chọc mỉa mai của nàng ta, ra lệnh cho chuẩn bị xe Th Châu.
Tống Từ, kh thể c.h.ế.t được. Càng tới Th Châu, châu chấu càng hoành hành.
Trong tầm mắt thể th, kh một cọng cỏ nào mọc lên.
nhiều đói chạy trốn trên đường, cũng như châu chấu trắng trợn táo bạo.
Ta nhấc chân đạp nát một con, mặt kh biểu cảm.
Tống Từ thực sự bị bệnh nặng.
tựa vào đầu giường, sắc mặt tái nhợt, mỉm cười với ta.
"Ở đây đang nạn châu chấu. Cô làm gì ở đây vậy?"
Ta bắt mạch cho .
Ta đã theo bà Tôn một thời gian dài và học được một số kiến thức y học.
Th vẻ mặt nghiêm túc của ta, rút tay lại, giả vờ thoải mái.
“ cô lại căng thẳng thế? Chỉ là bị sát thủ đã làm tổn thương tim và phổi, sau lại bị những con côn trùng này khiến đau đầu.”
“Bây giờ cô cũng đã đến đây, A Chương, cô thể cầu mưa được kh?”
Châu chấu chủ yếu bùng phát vào thời ểm hạn hán, ở Th Châu hiếm khi mưa.
Lần cuối cùng trời mưa là vào ngày Bùi Thiếu Hoa cầu mưa ở Lăng Vân Đài.
Mễ Mễ_Vigro
Ta lắc đầu: “Cầu mưa cần thời gian và địa ểm thích hợp, vùng này chỉ sợ khó thành c.”
Nghĩ tới ều gì đó, ta về phía: “Ngươi thể dùng lửa được kh?”
Châu chấu sợ lửa nên thể đốt cháy chúng.
gật đầu: "Nhưng bọn chúng kh là những kẻ ngu ngốc, bọn chúng trốn thoát nh chóng và khó thể diệt tận gốc."
“Nếu cách nào đó để tập trung bọn chúng lại một chỗ thì tốt.”
Suy nghĩ một lúc, ta mỉm cười rạng rỡ và nói: "Ta cách."
Chưa có bình luận nào cho chương này.