Lão Chồng Chớt Tiệt Của Tôi Trở Về Rồi
Chương 6:
Giọng ệu như yêu quái ở Lan Nhược Tự đang mê hoặc qua đường, càng kh dám . Nhưng đột nhiên, cảm th hàm dưới bị siết chặt, đầu bị buộc ngẩng lên, bất ngờ đối diện với đôi mắt ta.
ta nheo miệng cười: "Vợ yêu, như vậy mới đúng chứ. Em nên , trong mắt chỉ thôi."
kh nói gì, sợ lại chọc giận ta ở chỗ nào đó. Ánh mắt kh kìm được mà lơ đãng ra ngoài, thật sự hy vọng đang mơ.
Trên cổ đột nhiên truyền đến một trận đau nhói, sực tỉnh, là ta cắn chặt vào lớp da thịt mỏng m ở cổ , dùng sức nghiền nát. ta kh ma, ta nhất định là một con ch.ó ên.
"Đau, đừng cắn nữa."
ta kh hề bu ra, ngược lại răng càng dùng sức hơn, thật sự sợ ta muốn cắn đứt miếng da thịt đó.
"Lý Tố Hồi, cầu xin ... đừng cắn."
ta như bừng tỉnh, dừng động tác lại, đôi mắt cũng dần trở lại bình thường, miệng còn kh ngừng nói xin lỗi.
ta thật sự kỳ lạ. Cuối cùng, ta kh động thái nào khác, chỉ vùi đầu vào n.g.ự.c , rầu rĩ nói:
"Vợ yêu, đừng đối xử với như vậy, khó khăn mới tìm được em."
Đầu ta dụi tới dụi lui, như một con thú nhỏ tìm kiếm sự an ủi từ mẹ.
"Vợ yêu, đừng bỏ lại... đừng vứt bỏ ..."
Trong lòng lóe lên một tia xúc động và xót xa. Cảnh tượng này rõ ràng chưa từng xuất hiện trong ký ức của , nhưng kỳ lạ là, m câu này lại như đã nghe qua nhiều lần.
10
bình tĩnh lại, dùng hết sức mới gỡ được bàn tay đang siết chặt eo của ta ra. Nhưng cũng chỉ đến thế thôi, cơ thể ta vẫn tựa vào , kh đẩy ra được.
" bu ra trước , lạnh quá!"
Cơ thể vốn đang quấn l đột ngột bu lỏng, ta ngẩng đầu lên, đáng thương nói: "Vợ yêu, xin lỗi, cũng kh muốn thế này."
ta như vậy, cơn giận lúc nãy của cũng tan biến.
ta là một con ma, tr cãi với ta làm gì chứ?
Vẫn là tính mạng quan trọng hơn.
" nói là Lý Tố Hồi, được, tạm thời tin ."
ta đưa tay lên, tiến gần về phía mặt , vốn định né tránh, nhưng th gương mặt quen thuộc này lại kh kìm lòng được. Chỉ kịp chặn tay ta giữa chừng: " kh được chạm vào , tay cũng lạnh quá!"
ta lộ ra vẻ mặt bị tổn thương, tay vừa kịp dừng lại, nhưng ngay giây tiếp theo đã quấn l tay , mười ngón đan chặt.
"Vợ yêu, đừng sợ ."
Bàn tay lạnh lẽo khiến cảm th như đang nắm một khối băng. Quan trọng là khối băng này còn kh thể hất ra.
" kh sợ , thật đ, thể bu ra trước được kh?"
ta chằm chằm vào , mới phát hiện phần lòng đen trong mắt ta nhiều, gần như chiếm hết cả hốc mắt. Cứ như vậy, khiến cảm th mọi lời nói dối đều kh chỗ trốn, đành rời mắt .
" chỉ hơi lạnh thôi, thôi được , nhịn một chút cũng kh ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-chong-chot-tiet-cua-toi-tro-ve-roi/chuong-6.html.]
ta dường như sực tỉnh, bu tay ra. Nhưng giây tiếp theo lại kéo tay về, nắm chặt, giọng ệu mê hoặc nói:
"Em muốn một cơ thể ấm áp kh? cũng thể làm được."
Nói xong câu này, ta dường như thật sự sự thay đổi. Lòng bàn tay bắt đầu truyền đến hơi ấm, bàn tay bị ta nắm chặt thậm chí còn rịn ra một chút mồ hôi.
Ngay sau đó ta áp sát lên , giọng ệu đầy mong đợi: "Giờ cơ thể ấm áp, vợ yêu, em muốn sờ thử kh?"
ta vậy mà thể làm được như vậy, thật sự kh bị tâm thần kh?
"Kh."
Ánh mắt ta một thoáng thất vọng, nh biến mất.
"Vậy em hôn ."
"Kh..." muốn từ chối thẳng thừng, nhưng lời đến miệng lại bị buộc nuốt ngược vào trong: "Đợi chút đã."
Bởi vì đôi mắt ta đang thay đổi, tròng đen vốn tối lại bắt đầu đỏ lên. Hơn nữa, cơ thể vừa nhiệt độ lại bắt đầu tỏa ra hơi lạnh.
ta dường như... giận .
"... vậy?"
"Em chẳng muốn một cơ thể hơi ấm ? Giờ , tại em vẫn kh chịu chấp nhận !"
Dường như ta kh thể giả vờ được nữa. Giọng ệu dữ dội khiến tròng mắt ta nh chóng chi chít những tia m.á.u đỏ, tr ghê rợn. Cứ như thể giây tiếp theo tròng mắt ta sẽ rớt ra khỏi hốc, cùng với sự bất mãn và kh cam lòng của ta.
Trời ơi, ều này thể trách kh tin là Lý Tố Hồi ?
11
"Nhưng , nhưng kh biết thở!"
Khó khăn lắm mới tìm được một cái cớ để thoái thác, vậy mà ta nói: "À, hơi thở ? Em muốn học cách thở, chuyện này đơn giản thôi."
Thế là, ta giả vờ như biết thở, từ từ ghé sát vào miệng .
"Vợ yêu, giờ được kh?
"Em thể chấp nhận chứ?"
" thể hôn em được kh? Lâu lắm kh được hôn em, nhớ hơi ấm của em lắm."
Ngay khi ta sắp hôn lên, đưa tay che miệng ta lại.
"Chúng ta căn bản chưa từng hôn! đang nói linh tinh gì vậy!"
ta từ từ kéo tay xuống, nắm trong lòng bàn tay vẫn còn lạnh giá của ta.
"Ha ha ha ha, vợ yêu, em thật đáng yêu."
"Tất nhiên chúng ta đã hôn , em quên , khi chúng ta kết hôn đã hôn nhau, còn nữa..."
ta cố ý dừng lại kh nói, khơi gợi sự tò mò của .
"Còn gì nữa? kh nói ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.