Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 101: Người đầu tiên đứng ra
Trong nháy mắt, sắc mặt của Nam Cung Tước lập tức biến thành mây đen che phủ, lạnh lùng nói: “Ảo tưởng!”
“Đừng thiếu nghĩa khí như vậy mà.” Đôi mắt đào hoa của Lệ Vinh Vũ sáng rực lên: “Du Nhiên quá phù hợp với khẩu vị của , đã kh…”
Nam Cung Tước kh để cho ta nói hết đã mạnh mẽ cắt ngang: “Như lời đã nói đ, để ý Diệp Du Nhiên, thế nên tốt nhất cút xa cô một chút cho .” Dứt lời, cúp ện thoại một tiếng “Tút” ném ở trên bàn.
Lệ Vinh Vũ rên lên một tiếng, kh hiểu cảm th trong lòng thật trống rỗng, cực kỳ khó chịu.
…
Diệp Du Nhiên ngồi đờ mãi tới tận lúc tan ca, lúc mọi lục tục ra ngoài ăn cơm mà cô cũng kh phát hiện ra.
Nam Cung Tước gõ gõ vào bàn làm việc của cô, nhíu mày nói: “Ăn cơm trước .”
Diệp Du Nhiên bỗng nhiên ngẩng đầu về phía , ánh mắt cực kỳ sáng chói: “ đã suy nghĩ kỹ , sẽ nhậm chức thư ký cấp một.” Nếu thế thì cô sẽ thể nỗ lực học tập, nâng cao giá trị bản thân, cơ hội này là tuyệt đối kh thể bỏ lỡ. Cho dù phía trước trải đầy khó khăn thì cô cũng sẵn sàng đối đầu với nó.
Khoé môi của Nam Cung Tước cong lên: “Được thôi, vậy buổi chiều cô đổi vị trí c tác .”
Diệp Du Nhiên vừa ung dung lại kiên định gật đầu: “Nhưng một ều, muốn tham gia vào việc sắp xếp trẻ em vào cô nhi viện, đồng thời thể sử dụng thời gian riêng của .”
Đuôi l mày khí phách của Nam Cung Tước hơi nhếch lên: “Cô còn thời gian riêng ?”
“Ách.” Diệp Du Nhiên xấu hổ cúi đầu, cô đã quên mất hoàn cảnh hiện tại của , trước mắt thì thời gian ở biệt thự cũng đã hơn sáu mươi, bảy mươi phần trăm thời gian riêng .
“Mỗi tuần muốn một ngày thể đến cô nhi viện.” Ngay cả như thế thì cô cũng kh muốn cứ dễ dàng bỏ cuộc như vậy.
Nam Cung Tước khẽ cười một tiếng: “Những chuyện này cứ để ăn cơm xong nói tiếp.”
Bụng của Diệp Du Nhiên biết phối hợp với tình hình, lập tức phát ra tiếng vang “ục ục”. Xấu hổ đến mức đầu của cô càng lúc càng cúi xuống thấp, đến tận xương quai x: “ l cơm đây.”
“Đi đến chỗ của .” Nam Cung Tước tới đây chính là để dẫn .
Trên bàn là một bữa trưa nói là hoàn toàn đối lập đối với m món thức ăn nh của dân văn phòng.
Diệp Du Nhiên kinh ngạc những bộ đồ ăn quen thuộc kia: “Là do đầu bếp của biệt thự làm à?”
Nam Cung Tước gật đầu, ra hiệu cho cô ngồi xuống: “Trước tiên uống chút c lót dạ đã.”
Diệp Du Nhiên nhận l chén c mà đưa, theo thói quen định đặt nó xuống trước mặt hướng Nam Cung Tước nhưng bị ngăn lại.
Khuôn mặt lạnh nhạt của Nam Cung Tước xuất hiện một chút dịu dàng: “Cô uống , kh cần đâu.”
Diệp Du Nhiên thụ sủng nhược kinh*, vẻ mặt nghi ngờ . Nam Cung Tước tất nhiên là bị chọc tức, phụ nữ này là gì ý gì vậy? Nghĩ là trong c độc nên muốn cho cô thử trước hay ?
(*Thụ sủng nhược kinh: được nu chiều mà lo sợ.)
Bị ánh mắt lãnh lệ của quét qua, Diệp Du Nhiên vội vàng thu hồi tầm mắt lại, lập tức múc một thìa đưa vào trong miệng.
Sau khi liên tục uống non nửa chén c thì cảm giác như ánh mắt của Nam Cung Tước kh còn lạnh lùng như vậy nữa, cô tán thưởng một câu: “Quả nhiên là do đầu bếp cẩn thận tỉ mỉ chế biến, hương vị vô cùng tươi ngon.”
Nam Cung Tước liếc mắt cô một cái, ưu nhã gắp một miếng thịt bò béo ngậy cho vào trong miệng, chậm rãi nhai nuốt.
Diệp Du Nhiên vội vàng dùng bữa xong trở lại văn phòng, thu dọn đồ đạc trên bàn chuyển tới khu vực c tác của thư ký cấp một.
Tuy nói rằng cô quyết tâm muốn phấn đấu nhưng đối với loại chuyện rõ ràng sẽ bị ta căm ghét này thì vẫn nên giữ thái độ thấp thỏm lo âu thì tốt hơn. Nếu như gióng trống khua chiêng làm trò chuyển ở trước mặt mọi thì giống như đang khoe khoang vậy, cũng khiến cho khác càng phản cảm hơn.
Toàn bộ văn phòng được chia thành bốn khu vực, khu vực tốt nhất là do một Trần Vũ chiếm cứ, ba khu còn lại chia cho thư ký từ cấp một đến cấp ba, số lượng cũng là từ nhỏ đến lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-101-nguoi-dau-tien-dung-ra.html.]
Cô ngồi xuống ở vị trí ban đầu thuộc về Tống T.ử Hạm, trong văn phòng cũng vài lục tục quay lại.
“ cô lại ngồi ở đó?” Một câu chất vấn vang lên, khiến cho mọi đều chú ý.
Lúc Bạch Nguyện quay trở lại văn phòng, theo thói quen mà liếc mắt sang khu B một cái, lập tức th Diệp Du Nhiên, chỉ mới đến c ty sau một thời gian, đang ngồi ở chỗ đó.
Lửa giận lập tức bốc lên, Tống T.ử Hạm bị khai trừ , nếu xét về trình độ và năng lực thì cô ta mới là khả năng được chuyển đến đó cao nhất chứ!
Trương Thiến và những khác trong văn phòng theo ánh mắt của cô ta mà chuyển qua đây, lúc th Diệp Du Nhiên thì kh khỏi nhíu mày nói: “Du Nhiên, mau quay về , sắp tới thời gian làm việc .”
So với lời của Bạch Nguyện thì lời này của cô đơn thuần chỉ là ý tốt.
Diệp Du Nhiên mỉm cười cô , cảm th này thể làm thân được. Cô còn nhớ rõ, lúc đầu khi bị Tống T.ử Hạm tìm, Trương Thiến cũng từng nói giúp cho cô. Chẳng qua là vì sau đó hai kh còn giao thiệp gì nữa, giờ đây cô thể cố gắng một chút để kéo gần mối quan hệ giữa hai .
“Cảm ơn cô đã nhắc nhở. Nhưng mà sau này sẽ làm việc ở vị trí này. Tất nhiên là nếu kh làm tốt thì sẽ bị đuổi về hoặc là cuốn gói rời .” Du Nhiên ngữ khí bình đạm nói, để mặc cho ánh mắt của những khác đang soi mói đặt trên .
Trương Thiến thoáng qua bàn làm việc bên cạnh đã được dọn dẹp, hiểu ý mà gật đầu: “Chúc mừng cô được thăng chức.” Sau đó liền ngồi xuống.
Bạch Nguyện trừng mắt Trương Thiến một cái, đứng dậy đến bên cạnh Diệp Du Nhiên, duỗi tay ra hỏi: “Cô nói là được thăng chức thì chính là thăng chức à? Nói miệng mà kh bằng chứng, th báo nhậm chức của bộ phận nhân sự ở đâu?”
Diệp Du Nhiên kh nhiều ấn tượng với cô ta lắm, đây chắc hẳn là nhóm lúc trước chưa bao giờ gây phiền phức với mà. Bởi vậy cô chút nghi hoặc, cô ta lại là đầu tiên đứng ra thế.
“Kh th báo nhậm chức của bộ phận nhân sự.” Cô kh nghĩ ra nhưng cũng kh hoảng loạn. Dù giặc tới thì tướng đỡ, nước dâng thì đất ngăn.
“Kh ? Vậy mà cô liền tự ý chuyển đến khu B à?” Trên khuôn mặt tức giận bừng bừng của Bạch Nguyện bỗng nhiên lộ ra một nụ cười mỉa mai, khiến cho ngũ quan đều trở nên vặn vẹo: “Nhân lúc Trần chưa trở về thì cô tự giác dọn về , nể tình cô vừa mới bước vào môi trường làm việc nên cũng sẽ kh nói gì đâu.”
Diệp Du Nhiên lắc đầu: “Xin hãy để nói cho hết đã. đã được thăng chức làm thư ký cấp một, là do tổng giám đốc đích thân xác nhận. tin rằng cô sẽ sớm nghe được th báo thôi.”
Nghe thế, sắc mặt Bạch Nguyện càng trở nên nhăn nhúm vặn vẹo.
Trước đây cô ta và Diệp Du Nhiên kh bất kỳ mâu thuẫn hay xung đột gì, nên cũng kh để ý lắm, thế nhưng bây giờ cô ta mới nhớ ra rằng, ngoài việc là một mới ra thì Diệp Du Nhiên còn là tình nhân của tổng giám đốc!
Những khác muốn lên tiếng ủng hộ cô ta và chế giễu Diệp Du Nhiên trong nháy mắt sức chiến đầu đều giảm về âm. Yên tĩnh ngồi xuống vị trí của , nhiều nhất cũng chỉ dám thì thầm to nhỏ với những bên cạnh hai ba câu.
“Xem như cô lợi hại!” Bạch Nguyện hừ lạnh một tiếng, quay về chỗ của .
Diệp Du Nhiên qua mọi xung qu, th kh ai lại muốn giáp mặt lên tiếng dị nghị nữa thì mới ngồi xuống.
Cô bật máy tính lên, gửi một MSN cho Trần Vũ, để giới thiệu một chút với vào c việc lật xem một ít tài liệu vụn vặt.
“Cô Diệp, cô đã dọn tới đây à.” Trần Vũ vừa mới nhận được tin từ chỗ của Nam Cung Tước, lúc quay trở lại văn phòng liền th Diệp Du Nhiên đã đổi vị trí.
Vì mọi trong văn phòng đều đã nhận định rằng là ôm đùi trèo cao nên Diệp Du Nhiên cũng kh hề th khó xử với cách xưng hô của . Cô gật đầu: “ Trần, việc muốn hỏi .”
“Đúng lúc cũng muốn nói vài thứ với cô, đến chỗ của , tư liệu gì cũng đầy đủ hết.” Trần Vũ giơ tay làm tư thế xin mời.
Diệp Du Nhiên bàn chuyện và hỏi ý kiến của , hai nói chuyện với nhau đến hơn một giờ đồng hồ, đến ba giờ chiều, cô kh nhịn được mà hỏi một câu: “Bây giờ giới còn pha trà cho tổng giám đốc nữa ?”
Trần Vũ đẩy mắt kính, hỏi lại một câu: “Tổng giám đốc nói như thế nào với chuyện này?”
Nam Cung Tước tất nhiên là kh nói cái gì, cho nên cô mới hỏi.
Nhưng mà vừa bị Trần Vũ hỏi như thế, Diệp Du Nhiên cũng kịp phản ứng lại, nếu kh sự dặn dò đặc biệt nào thì nghĩa là làm như thường.
“Vậy một lát nữa lại đến làm phiền nhé.”
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
“Ừm, cô mau .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.