Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 12: Anh ta có con trai sao?
Hôm nay ít tiết, khóa học một ngày kết thúc vào lúc ba giờ chiều, Diệp Du Nhiên nghĩ rảnh rỗi sẽ chút thời gian, sáng sớm th xe thì biết là kh thể.
Hữu Nhiễm Nhiễm gần như cũng đồng thời th cô, cô nắm tay Diệp Du Nhiên, lo lắng hỏi: “Bây giờ với đó ?”
Diệp Du Nhiên kh muốn bạn bè lo lắng quá nhiều cho , cười nhẹ: “Kh , ngày mai tớ đến lớp.”
Hữu Nhiễm Nhiễm kh thể nói về cái khác nữa, chỉ thể hỏi: “Vậy nhất định học nhé, nếu kh đến được thì tớ xin cho nghỉ, nhưng đừng quên gọi cho tớ nhé!”
Diệp Du Nhiên siết c.h.ặ.t t.a.y cô bu ra: “Ừm, tớ biết , tớ sẽ gọi, đừng lo.”
Hai tạm biệt nhau, sau khi cô ngồi lên xe về biệt thự, cô được thím La th báo rằng Nam Cung Tước đã trở về và đang làm việc trong phòng làm việc.
Lúc này trong tay thím La đang bưng tách ca phê, nói xong bè về phía trước, mỉm cười với cô.
Diệp Du Nhiên khôn ngoan đón l, lãnh đạm nói: “Để mang vào cho .” Dù là ý của thím La hay ý của Nam Cung Tước, cô cứ làm y theo là được.
Thời gian ba ngày, thực sự là trôi qua nh, đúng kh? Trong nháy mắt đã qua .
Khi đến phòng làm việc mà thím La nói, Diệp Du Nhiên gõ cửa, vừa giơ tay lần thứ hai đã bị vệ sĩ Trương Thành xuất hiện từ bên trong chặn lại.
Trương Thành chưng ra bộ mặt nghiêm nghị nói: “ chủ Tước đang nói chuyện với chủ nhỏ, cô kh tiện vào.”
Diệp Du Nhiên kinh ngạc: “ ta còn em trai ?”
Trương Thành là thân cận bên cạnh Nam Cung Tước, biết bây giờ hứng thú với Diệp Du Nhiên, đơn giản hỏi: “Kh .”
Kh là em lại gọi chủ nhỏ?
Linh cảm của Diệp Du Nhiên lóe lên, nghĩ tới một khả năng, đột nhiên hoài nghi nói: “Chẳng lẽ là con trai của ta ?”
Trương Thành liếc Cô và cảm th cô nhiều vấn đề nên quyết định kh nói gì cả.
Lúc này, Nam Cung Tước từ trong phòng bật cười, kèm theo những lời như “Ba ba yêu con.“ Diệp Du Nhiên chỉ cảm th kinh hãi, cũng kh tưởng tượng được một mặt lạnh đột nhiên cười thoải mái như thế kh biết bộ dạng sẽ tr như thế nào.
Còn Nam Cung Tước hình như đã hai lăm sáu mươi sáu tuổi, còn chưa kết hôn! lại con trai?
Điều gì đang xảy ra ở đây?
“Vậy thì qua một bên đợi.” Diệp Du Nhiên lại sợ hãi, ý thức được lùi về phía sau, tới cuối hành lang.
Từ góc này, qua lớp kính suốt từ trần đến sàn, thể th phần lớn khu vườn gắn liền với biệt thự, những loài hoa và cây cỏ được chăm bón cẩn thận đang nở hoa rực rỡ, cô lướt qua nhưng kh cũng m thích cho lắm.
Khoảng nửa giờ, giọng nói kh tình cảm của Trương Thành truyền đến: “Cô Diệp, cô thể vào.”
Diệp Du Nhiên quay lại, gật đầu với Trường Thành bước vào.
Trong phòng làm việc kh gian luôn gam màu tối, trang nhã. Một mặt tường đúc thành kiểu giá sách bên trong đặt nhiều sách, còn dấu vết lật tung, chút khó tin.
Nhưng lúc này Diệp Du Nhiên đang kh tập trung quan sát ngoại cảnh, cô chút tò mò hỏi: “Con trai ? kh th.”
Khóe môi Nam Cung Tước cong lên, trong đôi mắt đen lóe lên một tia tà khí: “ cô biết con trai?” phụ nữ này lại tìm hiểu , ều này khiến Nam Cung Tước khá kinh ngạc.
Diệp Du Nhiên đặt cà phê lên trên bàn lớn, di chuyển ngón tay cứng ngắc hai lần, xấu hổ nói: “Kh muốn nói thì thôi. Còn đây là cà phê thím La pha cho .”
Nam Cung Tước nhếch miệng, ca phê mà uống đều là ca phê mới rang xay sau đó trực tiếp pha và uống ngay khi pha xong.
“Kh nhiệt độ nóng gì cả, làm uống hả?” khu hai lần bằng thìa, bắt bẻ nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-12--ta-co-con-trai-.html.]
“Để làm nóng và mang đến cho .” Diệp Du Nhiên lạnh giọng nói: “Sau này đừng để ta ngăn cản , nếu kh cà phê vẫn sẽ bị nguội lạnh.”
Nam Cung Tước cầm cái khay nhỏ trong cô, giơ tay bưng xuống: “Kh cần.” Cô gái này đang nói đùa, sau lần đun thứ hai ca phê còn thể uống ?
Diệp Du Nhiên ngoan ngoãn bu ra: “Nếu kh việc gì nữa, trước đây, cứ từ từ bận rộn.”
Tốt nhất là bận đến sáng hôm sau. Mặc dù khả năng này là xa vời, nhưng kh ảnh hưởng cô mong chờ như thế.
“ vừa cuộc gọi video với con trai của .” Nam Cung Tước đột nhiên lạnh giọng nói.
Diệp Du Nhiên sững một lúc mới nhận ra đang trả lời câu hỏi trước của cô: “Ồ.”
“Vẻ mặt gì đây?” Nam Cung Tước bất mãn với phản ứng lạnh lùng của cô.
Diệp Du Nhiên cảm th kh thể giải thích được, muốn gọi ện video với con trai , thì mong cô sẽ phản ứng như thế nào?
Khóc? Hay cười?
Cô mím môi chằm chằm Nam Cung Tước, đôi mắt đen của đàn cô, như thể sẽ kh từ bỏ trừ khi được câu trả lời thỏa đáng.
Diệp Du Nhiên đành nở nụ cười: “Như vậy được chưa?”
Nam Cung Tước lạnh lùng cô: “Kh được, còn xấu hơn cả khóc.”
Trong lòng Diệp Du Nhiên khẽ kinh ngạc nhéo nhéo ngón tay, chẳng lẽ cô thật sự muốn khóc thì đàn nay mới cam tâm ? Hay còn muốn cô nữa?
“, …” Sự bối rối và hoảng sợ đọng lại trong đôi mắt lặng lẽ của cô. Diệp Du Nhiên cảm th khó hòa hợp với đàn này, trong lòng chợt căng thẳng.
Nam Cung Tước nheo mắt cô, ánh mắt tinh khiết và bối rối của một con nai khiến ánh mắt tối sầm lại, nảy sinh ý muốn muốn nuốt cô vào trong bụng.
Một đàn kh bao giờ để bản thân chịu thiệt, nên ngay lập tức bèn hành động.
đứng dậy bế Diệp Du Nhiên, nhắm thẳng vào phòng ngủ.
“Á! làm gì vậy?!” Diệp Du Nhiên kêu lên, ánh mắt đột nhiên thay đổi, cô bị giật nh chóng căng thẳng nắm l cánh tay : “Để xuống!”
Bị Nam Cung Tước cõng lên như vậy, bụng tựa vào vai , Diệp Du Nhiên cảm th buồn nôn khó chịu khi bước , đương nhiên kh ngừng chống cự.
“An phận chút.” Nam Cung Tước quát. phụ nữ này đã đá lần thứ hai cô thực sự nghĩ rằng thể để mặc cô ? !
Một âm th th thúy vang lên, sắc mặt Diệp Du Nhiên ửng hồng: “! Làm , thể đ.á.n.h chỗ đó của ... chỗ đó..!” Cô kh thể nói ra lời xấu hổ được, chỉ thể tức giận chằm chằm bóng lưng thẳng tắp của Nam Cung Tước.
“Nếu kh nghe lời thì lại đánh” Vẻ mặt nghiêm nghị tuấn tú của Nam Cung lộ ra chút dịu dàng ôn hòa.
Diệp Du Nhiên kh dám phản kháng nữa, vì sợ thật sự sẽ lại tét nỗi đau là chuyện nhỏ, xấu hổ là lớn.
Cũng may phòng làm việc và phòng ngủ ở lầu hai, cách nhau kh xa, cô đã nh chóng được Nam Cung Tước đặt xuống.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Diệp Du Nhiên vừa chạm vào giường mềm, liền lật , rũ mắt xuống nói: “Còn sớm, ban ngày kh lúc làm loại chuyện đó.”
Lúc này, cô làm kh đoán được ý của Nam Cung Tước? Tuy nhiên, cô thực sự kh biết liệu bản thân đã sẵn sàng chưa.
Mặc dù lúc ở trường học nói chuyện với bạn bè dễ dàng, nhưng khi làm những chuyện này, thì thể dễ như nói.
“Ban ngày thì ? muốn làm ngay.” Nam Cung Tước dựa sát vào cô, mạnh mẽ nói.
Diệp Du Nhiên ngừng thở, nôn nóng muốn thoát khỏi phiền phức này, nhưng lại phát hiện ngôn ngữ của thật thiếu thốn, kh biết nên nói thế nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.