Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài

Chương 17: Ở cùng tôi, đến khi nào tôi chán

Chương trước Chương sau

Trong lòng Diệp Du Nhiên phát lạnh, cô chậm rãi nói những việc đã trải qua: "Lúc Nam Cung Tước tan việc con đã đến chặn ta lại, nhưng dùng cách nào cũng kh thể làm cho ta bu tha nhà họ Diệp. Sau đó, con cầu xin ta bị thương, sau đó được đưa vào bệnh viện, ở đây cho đến hôm nay."

Dì Trương cười lạnh một tiếng: “Cho nên một tuần này, mày đã nằm sung sướng trong bệnh viện?"

Diệp Du Nhiên phát khổ, ai thể nằm thoải mái trong bệnh viện chứ?

"Mày đúng là biết hưởng thụ! Mệt cho tao và cha mày khắp nơi cầu xin ta, tìm cách bù đắp mầm tai họa mà mày gây ra!" Dì Trương th cô kh nói gì, càng thêm được một tấc lại muốn tiến một thước mà nói.

Lúc bà ta nói ra lời này đã kh còn nhớ đến việc trước khi Diệp Du Nhiên đưa một triệu ra thì c ty đã phá sản.

Diệp Thiên Thành vẫn còn tỉnh táo: "Là tổng giám đốc Nam Cung đưa mày đến bệnh viện ?"

Khi ba đã tra hỏi thì kh thể nào giấu diếm được.

Diệp Du Nhiên gật đầu, thành thật nói ra: "Vâng."

Sắc mặt Diệp Thiên Thành khẽ thay đổi, ánh mắt ra hiệu cho dì Trương đừng nói nữa. Giọng nói dịu lại: "Đã bị thương thì trước hết con trở về phòng nghỉ ngơi ..."

Dì Trương vẫn kh hiểu ý ta, vẫn nói kh dừng: " Kh thể dễ dàng bỏ qua cho nó như thế! Nếu như nó kh l ra thêm một triệu, kh thì..."

Diệp Thiên Thành liếc bà ta một chút, cảnh cáo bà ta ngừng lại, bảo Diệp Du Nhiên đừng quan tâm.

"Ba, dì Trương, vậy con lên trước." Trong lòng Diệp Du Nhiên dễ chịu hơn, cô vòng qua dì Trương, lết thân thể yếu ớt lên lầu.

Sau khi Diệp Du Nhiên trở về phòng thì ngồi yên một lát, sau đó thu dọn quần áo của bản thân.

Cô vẫn chưa quên những lời dì Trương nói, chỗ này chỉ thể ở lại ba ngày. Diệp Du Nhiên tính bây giờ sẽ về trường học, cũng thể được chút yên tĩnh.

Nhưng mà khi cô xuống lầu, Diệp Du Nhiên qua phòng khách cũng kh th hai họ nữa.

Kh cãi nhau với dì Trương nữa, trong lòng cô liền cảm th nhẹ nhõm hơn.

Đi xuống dưới lầu, Diệp Du Nhiên muốn đưa tay gọi xe thì đã th chú Vinh chạy chiếc Rolls-Royce tới.

Xe dừng cạnh cô, chú Vinh vẫn như cũ xuống xe xoay đưa tay: "Cô Diệp, chủ biết cô đã rời khỏi bệnh viện nên muốn cô đến biệt thự, mời cô lên xe."

Trong lòng Diệp Du Nhiên cảm th nặng nề, khuôn mặt nhuốm vẻ bi thương mà nói: " thể từ chối kh?"

Vẻ mặt chú Vinh kh thay đổi: "Xin cô đừng làm khó xử."

"Được , sẽ lên xe, nhưng mà chờ một chút!" Diệp Du Nhiên cười khổ một tiếng, đành trở về cất hành lý vào trong phòng, tiếp theo bước lên xe.

Rolls-Royce chạy thẳng về biệt thự Giang Thành, xe dừng lại trong bãi đỗ xe, Diệp Du Nhiên vừa mới bước xuống thì đã nghe được tiếng cười của thím La vang lên.

"Cô đến , chủ đã đợi cô từ lâu." Thím La chỉ chỉ vào phòng khách, dẫn Diệp Du Nhiên vào, sau đó bà vào phòng bếp bưng đồ uống ra.

Trong phút chốc, ở phòng khách lớn như thế chỉ còn lại hai . Kh, còn một đứa bé trai đang trò chuyện qua video call trên máy vi tính.

Gương mặt tinh tế, trắng trẻo tựa như thiên sứ, đôi mắt linh động trong vắt như mã não giống như biết nói chuyện. Thằng bé cười kh khách, tiếng cười trong trẻo, bên má trái ẩn hiện một lúm đồng tiền nho nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-17-o-cung-toi-den-khi-nao-toi-chan.html.]

Đây là con trai của Nam Cung Tước ? Đúng là giống Nam Cung Tước, chỉ từ trên máy tính đã cảm giác quen thuộc. Thật kh nghĩ tới, Nam Cung Tước giống như ma quỷ lại một đứa con trai đáng yêu như thiên sứ thế này!

Diệp Du Nhiên đang tự phỏng đoán, lại kh phát hiện đôi mắt đứa bé kia đã chuyển hướng cô chằm chằm, hai tay mềm mại chìa ra bày ra tư thế đòi ôm. Bởi vì cô kh đáp lại, nhóc con hơi nhếch miệng nhỏ lên, đôi mắt vẻ ấm ức, làm cho ta đau lòng đến nỗi hận kh thể hái trăng xuống dỗ thằng bé vui vẻ.

Nam Cung Tước lạnh lùng lườm Diệp Du Nhiên một cái, nói với nhóc con: "Cục cưng ngủ trước , ngày mai ba sẽ chơi với con được kh?" Giọng nói dịu dàng đến mức làm cho Diệp Du Nhiên vừa bừng tỉnh lại mở to mắt ngạc nhiên. Xưa nay cô kh biết Nam Cung Tước lại còn thể giọng ệu êm tai để dỗ khác như thế.

"Dạ vâng, ba ba ngủ ngon!"

"Cô gì muốn nói với ?" Sau khi Nam Cung Tước dỗ dành con trai xong xuôi, giọng nói của ta tức khắc trở lại lạnh lùng giống như lưỡi d.a.o gió rét, khác hoàn toàn lúc nói chuyện với con trai.

Diệp Du Nhiên lại liếc mắt máy tính đã tắt video, mới nói thẳng ra suy nghĩ của : "Ngài Nam Cung, đã kh tin thì cũng kh lừa được . cũng kh muốn bu tha cho nhà họ Diệp, thì giữa chúng ta cũng kh gì để làm, xin sau này đừng... Quan tâm làm gì." Cô dừng một chút, dùng từ ngữ c kích nhưng ngữ khí nhẹ nhàng, chỉ sợ chọc giận ổ kiến lửa Nam Cung Tước.

Nhưng mà, lời cô nói bây giờ cũng đã đủ làm cho Nam Cung Tước tức giận.

cong môi lên, hứng thú cô gái đứng trước mặt . Tư thế ngồi lại vẻ giống như ngồi trên cao xuống Diệp Du Nhiên: "Cô đã là con mồi của , thì đừng hòng để đàn khác thân cận với cô."

Diệp Du Nhiên vô cùng tức giận: "Ngài Nam Cung, ! Là một suy nghĩ độc lập!" Kh con mồi, cô còn chưa hề để đàn nào gần gũi với .

Về phần đàn thể cướp lần đầu của cô, cô đã ở trong bệnh viện cẩn thận suy nghĩ hồi lâu mà vẫn kh nghĩ ra. Giống như hình ảnh bỗng dưng xuất hiện trong đầu đó chỉ là ảo ảnh của cô.

Nam Cung Tước kh hề bị d.a.o động, lạnh lùng liếc Diệp Du Nhiên: " sẽ trả tiền, nhưng cô thực hiện ều làm."

Diệp Du Nhiên giật , cảnh giác : " muốn thế nào?"

Nam Cung Tước khẽ cười một tiếng: " thể kh truy cứu việc cô kh tuân thủ theo ước hẹn, nhưng cô nhất định ở cùng , đến khi chán mới thôi."

Diệp Du Nhiên nh chóng bác bỏ: "Điều này kh thể được!"

Trong mắt Nam Cung Tước lóe lên vẻ lạnh lùng: "Kh gì là kh thể. Cô đừng quên ba mẹ nuôi của cô, còn những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi kia nữa."

Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!

" là đồ hèn hạ vô liêm sỉ!" Diệp Du Nhiên tức giận mà mắng.

Nam Cung Tước liếc cô, giọng trầm xuống, lạnh lẽo nói: "Sau này đừng để nghe th lời mắng từ trong miệng cô. Cô kh tư cách."

Diệp Du Nhiên kh thể làm gì, cô nhắm hai mắt lại, âm thầm : "Đến chừng nào chán mới thôi, thật sự kh rõ ràng gì cả. Nếu như cả đời cũng kh chán, chẳng lẽ cùng cả đời?"

Nam Cung Tước cười nhạo một tiếng: " sẽ chẳng làm gì cô cả."

Diệp Du Nhiên mở to mắt, vẻ kh dám tin. Nam Cung Tước bỏ ra một triệu kh vì muốn được cô ?

"Bởi, vì, cô, quá, bẩn!" Đôi môi mỏng đẹp đẽ kia hé mở, lại phun ra từng chữ làm Diệp Du Nhiên biến sắc.

Phản ứng đầu tiên của cô là tức giận, trong đôi mắt tĩnh lặng như nước bị khu động lên tầng tầng gợn sóng, khuếch tán thành cơn giận.

Diệp Du Nhiên mở miệng muốn đáp lại, nhưng lúc này trong đầu cô lại hiện lên đủ lời đe dọa của Nam Cung Tước. Cô chán nản nuốt xuống lời giễu cợt, ánh mắt lạnh lùng nói: "Hi vọng nói lời giữ l lời, như thế sẽ ở cùng đến khi chán mới thôi."

Nam Cung Tước kh quan tâm khi cô nhấn mạnh từng chữ, dựa vào ghế salon: " thể kh đụng vào cô, nhưng cô làm giúp việc ở chỗ . Mỗi ngày tới nấu cơm, quét dọn vệ sinh cho biệt thự, chăm sóc cây cỏ trong vườn hoa."

"Kh trong biệt thự giúp việc ?" Ngoại trừ thím La ra, còn m nữa làm những c việc khác, làm hết tất cả mọi việc trong biệt thự: "Hơn nữa, chăm sóc những b hoa kia kh trong phạm vi làm việc của giúp việc đâu?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...