Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 36: Cùng tôi sống chung
Đặt chiếc đĩa xuống bàn, Nam Cung Tước chằm chằm cô bằng đôi mắt đen láy và sắc bén như bầu trời đêm đầy : “Cô chuyện gì cứ nói thẳng ra, kh thích qu co.”
Trên thương trường kh thiếu những việc giả dối, kh muốn khi sống chung với cô còn suy đoán cô đang nghĩ gì.
Về lý do tại , giám đốc Nam Cung vẫn chưa nghĩ ra.
Diệp Du Nhiên vân vê góc quần áo của , đôi mắt cô vẫn trong sáng thuần khiết như ngày đầu gặp gỡ. Cô chút kiềm chế mà hào phóng nói với Nam Cung Tước: “M ngày nay đã rút ngắn thời gian dọn dẹp lại trong vòng ba giờ. Nếu cần thể nấu luôn ba bữa ăn, vì vậy…”
Nam Cung Tước nhướng mày, suy nghĩ một lát liền đoán được mục đích của cô, tự tin nói: “Cô muốn quay lại trường học.”
Diệp Du Nhiên nói một cách bình tĩnh và chắc c: “Đúng vậy, muốn trở lại trường học.” M ngày nay, cô vẫn kh quên được một ngày thực tập ở tập đoàn Nam Cung. Mặc dù cô đã bỏ ra nhiều tâm sức nhưng vẫn bị Nam Cung Tước dễ dàng chỉ ra sai sót.
Trước đây, cô nghĩ rằng thành tích học tập của đã thuộc top đầu ở trường. Bây giờ, cô cảm th hóa ra bản thân vẫn còn nhiều ều cần học hỏi!
Nam Cung Tước kh bỏ qua tinh thần chiến đấu trong đôi mắt sáng như lửa và động lòng của cô, ngưỡng mộ một lúc. Khi Diệp Du Nhiên bắt đầu do dự, bình tĩnh nói: “ thể hứa với cô, chỉ cần cô chuyển về đây sống là được.”
“ sẽ quay lại đây sống.” Diệp Du Nhiên thờ ơ nói. Cho dù kh nói ra, ta cũng sẽ tự làm. Rốt cuộc cô làm nhiều việc như vậy trong biệt thự, nếu ở ký túc xá của trường, cô sẽ kh thể hoàn thành được.
Khóe miệng Nam Cung Tước hiện lên một nụ cười mỉa: “ nói là cô chuyển về phòng ngủ .”
Diệp Du Nhiên ngạc nhiên, sau đó lâm vào do dự và đấu tr, đây lần đầu tiên cô kh từ chối ngay vì mong muốn quay lại học quá mạnh mẽ!
Đôi môi cô mím lại, trắng đỏ như cánh hoa đào thiêu đốt, như mời gọi đến nếm thử.
Hầu kết gợi cảm của Nam Cung Tước lên xuống, cơ thể đột nhiên nghiêng , đôi môi khẽ mở ra bắt l môi cô, cẩn thận nhấm nháp.
Cơ thể Diệp Du Nhiên run lên, ý thức của cô lập tức thoát khỏi suy nghĩ miên man. Cô chống tay ra từ chối nhưng bị Nam Cung Tước khóa chặt hai tay trước ngực.
Đầu lưỡi mạnh mẽ và linh hoạt của Nam Cung Tước lướt qua răng cô, trêu chọc qua lại ...
Môi và lưỡi đan vào nhau, đấu tr trong đôi mắt trong veo của Diệp Du Nhiên dần lắng xuống, một màn sương mù ẩm ướt hiện ra.
Cô bắt đầu thở dốc, khi cảm giác ngột ngạt lan tràn vào não thì cô chợt bừng tỉnh! Cô kh sức giãy giụa, kh tìm được cách nào khác liền đập lên tay Nam Cung Tước một cái.
Trong lúc đó, đường cong và nhiệt độ của đàn từ bàn tay truyền đến khiến làn da vốn trắng nõn của cô trở nên ửng hồng hơn.
Khi Diệp Du Nhiên nghĩ rằng cô sẽ c.h.ế.t do nghẹt thở, Nam Cung Tước cuối cùng cũng chịu bu cô ra. Cô thở một cách nặng nhọc để xoa dịu trái tim đang đập mạnh như trống vỗ liên hồi.
Các tế bào trong cơ thể Nam Cung Tước vẫn đang làm ầm ĩ đòi hỏi đem trước mặt ăn đến xương cốt kh còn mới dừng lại.
Tuy nhiên, lại cau mày chằm chằm vào bàn tay của Diệp Du Nhiên
Bàn tay vẫn thon thả, làn da trên mu bàn tay trắng nõn tinh xảo, móng tay tròn, hồng hào, khỏe đẹp. Tuy nhiên, trong lòng bàn tay của cô lại nhiều vết chai sạn, đặc biệt là gần khớp xương, cảm giác trực tiếp truyền đến th qua tiếp xúc giữa hai .
Diệp Du Nhiên lo lắng sẽ tiếp tục, sau khi l lại bình tĩnh liền vội vàng đẩy ra, cố gắng tránh xa. Nam Cung Tước bu cánh tay cô.
Giọng chút mất tự nhiên: “Cô học về sẽ làm ba bữa cơm, việc dọn dẹp cứ để cho thím La làm.”
Diệp Du Nhiên kinh ngạc : “ thật sự thể học mà kh cần dọn dẹp?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-36-cung-toi-song-chung.html.]
Nam Cung Tước hất cằm: “Cô chỉ cần dọn về phòng ngủ của , những thứ này đều kh cần.”
“Nếu kh chạm vào , thỏa thuận này còn cân nhắc ?” Diệp Du Nhiên nghi ngờ hỏi, trong mắt cô hiện lên tia sáng.
Nếu Nam Cung Tước kh ép cô làm bất cứ ều gì thì việc chuyển về phòng ngủ kh là ều kh thể. Coi như tình mẹ của cô tràn trề, xót thương đứa con lớn mồ côi mẹ từ nhỏ.
“ sẽ kh chạm vào cô.” Nam Cung Tước khẳng định, giọng nói tuy lạnh lùng nhưng lại tạo cho ta sự tin tưởng lớn.
Nếu muốn phụ nữ này, chỉ cần mở miệng, trực tiếp…Cô rõ ràng vô cùng nhạy cảm, lại còn phù hợp với như thế, cơ bản kh cần làm gì cả.
Ánh mắt của Nam Cung Tước hơi lóe lên, trong lòng nghĩ như vậy, nhưng vẻ mặt càng thêm đáng tin.
Phòng bị của Diệp Du Nhiên lập tức tiêu tan: “Như vậy là tốt .” Chỉ cần ta kh chạm đến cô, kh chỉ là nằm chung trên một chiếc giường thôi ? Trước đây, cũng kh cô chưa từng nằm qua.
Cô tự an ủi trong lòng. Chỉ cần thả lỏng ểm mấu chốt một chút, chính sẽ ngày càng tiến gần hơn đến đích.
Nam Cung Tước nhận được sự đồng ý của cô liền ngay lập tức ôm cô trở lại phòng ngủ trên tầng hai.
Thân thể Diệp Du Nhiên đột nhiên bị nhấc lên khỏi mặt đất, bị bế như một c chúa, cô kêu lên một tiếng: “A, bu ra, sẽ tự !” Cô vừa vùng vẫy vừa nói, cố gắng dùng sức nhảy xuống.
Nam Cung Tước khịt mũi, giọng nói lập tức trở nên khàn khàn, hứng thú kh thể kìm nén mà hiện ra: “Đừng nhúc nhích.”
Diệp Du Nhiên giật , cảm nhận một số thay đổi trên cơ thể cả hai, cô sững sờ sợ hãi, thậm chí trong tiềm thức còn thở chậm lại: “ thả xuống!” Đặt cô xuống, cả hai đều sẽ cảm th dễ chịu hơn.
Nam Cung Tước siết chặt ngón tay: “Yên lặng, nếu kh tối nay sẽ chăm sóc cô tận tình chu đáo.” còn nhấn mạnh vào bốn chữ "tận tình chu đáo".
Diệp Du Nhiên kh dám nói gì nữa, bị ném lên trên giường trong phòng ngủ. Cô Nam Cung Tước vào phòng tắm liền lập tức đến phòng ngủ khác tắm rửa, sau đó nh chóng quay trở lại gói ghém bản thân thật chặt trong chăn.
Khi Nam Cung Tước từ trong phòng tắm ra đã hơn nửa giờ đồng hồ sau, th cô chỉ lộ ra một cái đầu giơ đôi mắt to căng thẳng , trong lúc vô tình hiện lên một tia ủy khuất, ánh mắt liền tối sầm lại.
“Ngủ .” nằm xuống bên ngoài nhưng Diệp Du Nhiên vẫn kh dám cử động. phụ nữ này đã nằm sát cạnh bức tường, thật kỳ lạ khi cô thể thu lại như thế!
“Được , chúng ta ai cũng kh được động chạm đến nhau.” Diệp Du Nhiên nói, duỗi tay vẽ một đường thẳng giữa hai , sau đó vội vàng rút lại.
Đây là mẫu giường king size, khoảng cách hiện tại giữa hai thể nằm thêm hai nữa cũng kh vấn đề gì.
Tuy nhiên, khi Diệp Du Nhiên chìm vào giấc ngủ, cô đã vô thức tìm theo mà lăn vào vòng tay của Nam Cung Tước.
Đôi mắt đang nhắm nghiền của Nam Cung Tước đột nhiên mở ra, sáng lấp lánh như bầu trời đầy lúc nửa đêm, ều chỉnh tư thế của hai cho thoải mái hơn trước khi nhắm mắt lại, hơi thở cũng dần trở nên chậm rãi.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
…
Đại học N.
Vài ngày trôi qua, số lượng bàn tán về tin tức Hội trưởng hội sinh viên của trường bị khác b.a.o n.u.ô.i đã giảm xuống rõ rệt. Trong thời đại bùng nổ th tin như hiện nay, vì quá nhiều thứ đáng quan tâm nên chuyện b.a.o n.u.ô.i dù xảy ra xung qu cũng nh chóng bị mọi lãng quên.
Tuy nhiên, sự im lặng này chỉ là tạm thời.
Khi nhân vật chính là Diệp Du Nhiên trở lại, những cuộc tr luận đó đã bùng phát lên một tầm cao mới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.