Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 40: Tức giận, cô sẽ tự chịu trách nhiệm
Trên đường đến trường, Diệp Du Nhiên gọi ện cho Cảnh Đồng nói rằng cô đang việc cần nhờ cô giúp đỡ. Sau khi tan học, cô sẽ mời cô ăn ở nhà hàng bên cạnh trường.
Cả buổi sáng hôm đó cô đều tiết học, cũng kh gì đặc biệt xảy ra, ngoại trừ một số lời bàn tán và đàm tiếu sau lưng vẫn đang tiếp tục diễn ra.
Những loại chuyện như thế này, chỉ cần cô cố xem nhẹ chúng và kh để tâm đến chúng thì cô mới được lợi thế. Ít nhất vì thái độ bình tĩnh của Diệp Du Nhiên trong hai ngày qua, mà những lời bàn tán của mọi cũng vì thế mà ít dần .
Sau khi tan học, Diệp Du Nhiên và Cảnh Đồng một trước một sau đến nhà hàng, hai gọi một vài món ăn đơn giản. Sau khi trò chuyện một lúc và ăn cũng kha khá no , Diệp Du Nhiên mới hỏi: "Cảnh Đồng, những vật dụng giảng dạy bên học viện của , ví dụ như máy ảnh này kia, được phép mượn ra ngoài hay kh?"
Cô nhớ rằng năm ngoái khi đang làm dự án cho một bộ môn, tổ biên tập cũng từng kêu mọi quay lại một đoạn phim ngắn, sau đó tự đem edit lại. Lúc đó Cảnh Đồng còn giành được giải nhì bộ môn này. Cũng vì thế mà quan hệ của cô và giáo viên bộ môn này là tốt.
Chuyện này Diệp Du Nhiên cũng kh biết nhiều, chỉ biết đại khái là dụng cụ mà bọn họ dùng là của nhà trường, nếu thật sự vẫn kh được thì hình như vẫn còn chỗ để cho thuê. Cho dù thế nào thì cũng tốt hơn việc cô mở miệng xin Nam Cung Tước mượn tiền.
Đây cũng là nguyên nhân khiến cô suy nghĩ cả đêm, ngủ kh ngon giấc thậm chí còn phát sốt.
" mượn nó để làm gì vậy?" Cảnh Đồng hỏi lại nói thêm một câu: " đừng hiểu lầm, chí ít thì tớ cũng biết được mục đích của mượn nó để làm gì."
Diệp Du Nhiên sờ mũi, hơi ngượng ngùng nói: "C ty của bố tớ bán máy móc, tính chụp một số ảnh máy móc để đưa lên mạng bán. Dì Trương yêu cầu tớ dùng máy ảnh tốt một chút để chụp ảnh."
“C ty của nhà tiếp tục hoạt động lại ?” Cảnh Đồng gắp lên một hạt đậu Hà Lan, vờ như kh m ngạc nhiên hỏi, nhưng ngón tay cầm đũa của cô ta đã sớm bị nắm đến trắng bệch.
Diệp Du Nhiên mím môi đáp: " thể xem như là vậy."
"Vậy muốn loại máy ảnh như thế nào? Đã xác định chưa hả? Để tớ còn tiện xin phép nhà trường." Ý tứ của câu này là đã chấp nhận giúp đỡ cô mượn .
Tâm trạng vốn kh m tốt của Diệp Du Nhiên cũng vì thế mà khá hơn một chút, cô nói lời cảm ơn trước: "Thật sự cảm ơn nhiều."
Cảnh Đồng lắc đầu: "Đừng nói như vậy, trước mắt mượn được hay kh còn chưa chắc c đâu."
"Ừm, tớ biết, nhưng chịu giúp tớ hỏi một tiếng cũng đã quá tốt ." Diệp Du Nhiên dừng lại một lúc hỏi: "Máy ảnh đời mới nhất của Leica kh biết kh?"
Sắc mặt Cảnh Đồng kỳ quái trong chốc lát, nh liền bị cô khống chế xuống: " muốn mượn loại này?"
"Loại này khó mượn lắm hả? Hay là giới thiệu cho tớ một loại nào thể dễ mượn hơn . Mượn ba ngày là đủ . Máy móc trong c ty bố tớ cũng kh nhiều lắm." Diệp Du Nhiên dứt khoát từ bỏ ý định mượn Leica. ý tứ dì Trương nói, máy ảnh Leica này chắc c cũng kh rẻ. Cho dù bên nhà trường chăng nữa, thì chắc c cũng kiểm soát chặt chẽ.
Cô kh thể đòi hỏi Cảnh Đồng quá cao, khiến ta khó xử. Điều này, Diệp Du Nhiên biết rõ ều này.
"Mượn thì thể mượn. Chỉ là máy ảnh Leica đời mới nhất cũng chỉ vừa mới đến trường, chưa dùng quá hai lần, giá tiền cũng khá đắt, khi sử dụng hết sức cẩn thận." Cảnh Đồng cười nói: "Hay là thương lượng lại với dì một lần nữa xem như thế nào?"
Diệp Du Nhiên suy nghĩ một chút, quyết định nói: "Vậy thì cứ l cái đó , tới lúc đó dạy tớ cách dùng một chút, còn lại thì tớ sẽ tự giải quyết."
Cảnh Đồng ánh mắt lóe lên, sau đó lại nhét thêm một hạt đậu vào miệng : "Kh khó lắm đâu, trên đó sách hướng dẫn, đọc một chút liền hiểu ngay. Chỉ là, lần đầu tiên sử dụng thì hiệu quả chắc c sẽ kh tốt bằng những chuyên môn như chúng tớ." Cô hít một hơi, sau đó lại nói: "Cuối tuần tớ cũng làm thêm, hay là để tớ tới giúp một tay cũng được."
" thể giúp tớ mượn được máy ảnh, là đã giúp tớ một việc lớn lắm ." Diệp Du Nhiên cười vô cùng cảm kích, ánh mắt mang theo vẻ biết ơn kh tả hết: "Lần này cảm ơn nhiều. Lần sau tớ sẽ mời một bữa no nê. Nếu gì cần tớ giúp đỡ, thì cũng đừng khách sáo với tớ.”
Dễ dàng mượn được máy ảnh như vậy, đối với cô mà nói là một bất ngờ kh hề nhỏ tí nào.
“Tớ nhất định sẽ kh khách sáo với .” Cảnh Đồng thuận theo nói.
Hai nói chuyện phiếm một hồi, lúc chuẩn bị rời thì Hàn Thiên Triết kh biết từ đâu tới, vừa th Diệp Du Nhiên liền cười nói: "Du Nhiên, ngày mai hội sinh viên tổ chức tiệc khiêu vũ cho các học viện, em cùng nhé!"
Diệp Du Nhiên từ chối mà kh cần suy nghĩ : " kh biết nhảy, vẫn nên tìm khác ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-40-tuc-gian-co-se-tu-chiu-trach-nhiem.html.]
Hàn Thiên Triết kiên quyết nói: "Em cứ với , tới lúc đó cũng thể tự chứng minh cho bản thân."
Tiệc khiêu vũ này thường mỗi năm sẽ tổ chức một lần, mỗi lần tổ chức đều thể lăng xê nhiều cặp đôi. Nói chung, bữa tiệc khiêu vũ này đều là nam nữ đã hẹn hò. Tất nhiên, những trai chưa bạn gái cũng thể tự bắt cặp, nhưng ít th cô gái nào tự bắt cặp. Dù thì trường bọn họ nam sinh vẫn nhiều hơn nữ sinh.
“Kh được, tới lúc đó thể sẽ kh tham gia.” Diệp Du Nhiên hiểu ý , dù chỉ là bị cả trường hiểu lầm là một đôi, dù cả hai còn chưa nắm tay nhau bao giờ, như thế thôi cô cũng đã chịu kh nổi.
Diệp Du Nhiên gợi ý: "Nếu vẫn chưa thích ai đó, thì cũng thể mời những thích ."
Cảnh Đồng sửng sốt, nhưng phát hiện Diệp Du Nhiên hoàn toàn kh về phía . Đúng , cô thậm chí còn kh biết rằng cô ta thích Hàn Thiên Triết.
“ chỉ muốn mời em thôi!” Hàn Thiên Triết ý vị sâu xa nói. Cuộc đối thoại của họ vẫn đang tiếp tục và Hàn Thiên Triết hoàn toàn kh ý định bỏ cuộc.
Trong văn phòng của Nam Cung Tước, bức ảnh được tải lên từ máy tính của đang là hình ảnh của ba bọn họ.
phụ nữ c.h.ế.t tiệt này!
Nam Cung Tước vốn dĩ là nghĩ rằng ngày hôm qua Diệp Du Nhiên chút là lạ nên đã nhờ những theo dõi cô chuyển màn hình theo dõi cho , nhưng vừa hay lại để nghe được Hàn Thiên Triết đang mời Diệp Du Nhiên đến vũ hội.
đâu là chưa từng học Đại học, dự tiệc khiêu vũ, ha! Cái từ vừa nghe được là biết ngay bao nhiêu ý vị trong đ .
“C.h.ế.t tiệt!” Nam Cung Tước chửi thầm một tiếng. phụ nữ đó khăng khăng muốn đến trường là để gặp Hàn Thiên Triết hay ? Là muốn tham gia vào bữa tiệc khiêu vũ với ta ư?!
Sắc mặt Nam Cung Tước ngay lập tức đen như than, bước ngay ra khỏi văn phòng mà chưa kịp tắt máy tính.
gọi ện cho chú Vinh, để nhờ chú lái xe đến con đường tới trường đại học N. Tự lái chiếc Cayenne yêu thích nhất của đến đó, sau đó đổi xe với chú Vinh, liền lập tức lái thẳng đến trường đại học N.
Sau khi dừng xe ở trước cổng, ngồi đợi trong xe với vẻ mặt vô cùng u ám.
.........
Về phía Diệp Du Nhiên, sau khi đối phó với Hàn Thiên Triết xong, cuối cùng cũng ra khỏi được nhà hàng, cô liền cảm th hơi lạnh sống lưng, như thể một con thú hoang dại hung dữ đang chằm chằm vào cô.
Khi cô bộ đến nhà ga cạnh trường học để đợi xe buýt, Nam Cung Tước cũng th cô.
Nam Cung Tước cười một cách đầy chế nhạo, sau đó liền khởi động xe, Rolls-Royce chậm rãi lái vào khu đám đ đúc đó.
“Lên xe.” Nam Cung Tước mở cửa sổ, mặt đen ra lệnh.
“ lại ở đây?” Diệp Du Nhiên thốt lên, cô muốn cho rằng giọng nói mà cô nghe được và chủ nhân của giọng nói đó chỉ là tưởng tượng của chính cô. Nhưng rõ ràng là kh !
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
“Lên !” Giọng nói của Nam Cung Tước vô cùng lạnh lùng, như thể thể xuyên qua da thịt, chạm tới linh hồn của cô.
Diệp Du Nhiên mím môi, bất lực mở cửa bước vào trong xe, vừa thắt dây an toàn xong, xe lập tức phóng .
Cô tin rằng những tin đồn về việc cô được b.a.o n.u.ô.i ở trường vừa tạm lắng xuống hai ngày qua chắc c sẽ lại dậy sóng, và lần này dưới con mắt của mọi , bằng chứng xác thực thì cô.....kh còn gì để nói nữa!
Áp suất thấp của Nam Cung Tước tạo thành một trận cuồng phong, dường như ta đang vô cùng tức giận, nhưng Diệp Du Nhiên vẫn ngồi bất động, thậm chí còn hơi xuất thần!
Nam Cung Tước tức giận đến mức đạp tg ph trên con đường vắng vẻ, cởi dây an toàn trên ra, lập tức quay qua bên cạnh, đè lên Diệp Du Nhiên cao cao tại thượng chằm chằm cô: “Cô kh gì để giải thích cho hay ?"
Trong đôi mắt đen kịt của hiện lên một vài tia m.á.u tr vô cùng tức giận.
Diệp Du Nhiên nhíu mày, kh hiểu ý của Nam Cung Tước: " giải thích cho cái gì cơ chứ?"
Chưa có bình luận nào cho chương này.