Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 45: Đã xảy ra chuyện rồi, máy ảnh bị hỏng
Diệp Du Nhiên bị sự tự tin mạnh mẽ của chấn động, vừa sợ hãi đôi mắt đen sâu thẳm của Nam Cung Tước, lại vừa tức giận đến mức muốn đem trước mắt này xé nát!
Thật sự coi chính là vị hoàng đế cổ đại nắm quyền cả thiên hạ à?! Cô tạm thời khuất phục , nhưng kh nghĩa là mãi mãi cũng như vậy.
Chờ thêm một đoạn thời gian, qua một đoạn thời gian nữa, nhất định cô sẽ rời !
“ muốn ngủ.” Diệp Du Nhiên kh trực tiếp trả lời câu nói của , ánh mắt của cô trầm tĩnh lạnh lẽo như sương, tựa như đang ở mùa đ rét lạnh.
Nam Cung Tước cởi dây an toàn của cô ra, sau khi hai xuống xe, đột nhiên kéo mạnh cô lại nói: “Nếu kh muốn bị hành hạ đến c.h.ế.t, thì ngoan ngoãn nghe lời .”
Diệp Du Nhiên hận đến nghiến răng nghiến lợi, vốn cô muốn khách phòng để ngủ, nhưng lại kh thể kh theo lên lầu hai: “ tự lên.”
Sau khi rửa mặt xong nằm ở trên giường, sự mệt mỏi của cả một ngày mãnh liệt đ.á.n.h úp l cô, vậy mà dưới ánh mắt chăm chú của Nam Cung Tước, Diệp Du Nhiên lại nh chìm vào giấc ngủ.
Nam Cung Tước nghiêng qua cô ánh mắt khi thì lạnh lẽo, khi lại hiện lên ánh sáng nóng bỏng. Cũng kh biết trải qua bao lâu, duỗi cánh tay ra, đem ôm vào trong n.g.ự.c của .
Ngày kế tiếp, khi Nam Cung Tước tỉnh giấc, Diệp Du Nhiên đã mở to đôi mắt, lẳng lặng trần nhà.
“Rời giường.” Nam Cung tước lạnh giọng ra lệnh, sau đó đứng dậy vào toilet.
Diệp Du Nhiên trở , đem mặt vùi sâu vào bên trong gối đầu, che kín sự phức tạp trong mắt.
Tối hôm qua, trong đầu của cô lại xuất hiện một mảnh ký ức nhỏ nhặt kia. Nếu như cô kh đoán sai, thì tại thời ểm cô bị Nam Cung Tước chèn ép, thì những kí ức đ mới thể xuất hiện. Tựa như là muốn nhắc nhở cô chống lại trước sự áp bách của Nam Cung Tước, nhưng mà cô đã nhiều lần thất bại.
Nhưng mà, tối hôm qua cô kh bị Nam Cung Tước tra tấn mà! Cảnh tượng đó làm lại đột nhiên xuất hiện.
Diệp Du Nhiên cố gắng nhớ lại trong cảnh tượng mơ hồ đó, đàn đó đường cong cơ bắp tuyệt đẹp, chỉ là biết sẽ sẵn sàng bộc phát sức mạnh bất cứ lúc nào, kh là bình thường thể so sánh.
nào sẽ dáng như thế? Cánh môi cô khẽ nhếch lên, trong đầu hiện lên một cái suy đoán.
Nhưng kh đợi Diệp Du Nhiên nghĩ lại, Nam Cung Tước đã ra nhấc cái chăn trên đầu cô lên nói: “Hôm nay cô đến c ty cùng với .”
“Kh được, hôm qua đã nói mà, hai ngày cuối tuần cùng với thứ hai trở về nhà.” Diệp Du Nhiên bỗng nhiên quay lại, căm tức đã đàn đã mặc quần áo chỉnh tề.
Trán của no đủ sung mãn lại ưu nhã cao quý, đẹp nhất chính là một đôi mắt đen, tựa như một tác phẩm nghệ thuật kiệt tác của thượng đế. Nhưng mà, tính cách lại độc ác mãnh liệt đến mức khiến cho ta nghiến răng nghiến lợi!
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Nam Cung Tước xuống ánh sáng lay động trong mắt cô, kh khỏi đưa tay đè lên. Diệp Du Nhiên đã sớm nhắm mắt lại, ngón tay của đặt ở trên mí mắt cô, thể cảm giác được độ cong mượt mà của đôi mắt cùng sự rung động của l mi.
“Dáng vẻ như vậy là tốt nhất.” Âm th của bình tĩnh lắng đọng.
“ nói cái gì cơ?” Th âm của nhỏ, Diệp Du Nhiên hoàn toàn kh nghe rõ: “Cái gì tốt cơ?”
“Kh gì.” Giọng nói của Nam Cung Tước lạnh lùng lại quả quyết, tựa như kh một chút suy nghĩ nào đối với hành động vừa nãy. kiêu ngạo bu tay đang đặt ở mắt Diệp Du Nhiên ra, âm th lạnh lùng nói: “Mười phút sau, muốn th cô ở phòng ăn.”
Diệp Du Nhiên trừng mắt với bóng lưng của đàn một chút, cố chịu đựng sự đau nhức của cơ thể, tr thủ thời gian xuống giường mang giày.
Trải qua thời gian nghỉ ngơi, chỗ mà cô bị Nam Cung Tước chà đạp, càng khó chịu hơn so với trước đây. Nhưng mà, nghĩ đến việc sáng sớm cô còn chưa làm đồ ăn sáng, nghiêm túc mà nói thì cô đã vi phạm với ước định ban đầu, nên rốt cuộc cô cũng kh thời gian để ý đến nơi đó nữa.
Vừa xuống đến phòng khách, Diệp Du Nhiên vội vàng nói một câu: “ làm bữa sáng.” Sau đó liền về phía phòng bếp, nhưng lại bị Nam Cung Tước gọi lại.
“Mau tới ăn bữa sáng , đừng làm lãng phí thời gian của .” Trong giọng nói của dường như sự ghét bỏ, nhưng trong đôi mắt đen nh lại kh loại cảm xúc này.
Diệp Du Nhiên đành nắm chặt bàn tay, lui về ngồi ở một chiếc ghế, bắt đầu giải quyết bữa sáng phong phú trước mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-45-da-xay-ra-chuyen-roi-may--bi-hong.html.]
Sau khi đã ăn xong, cô ngồi ở bên trong Cayenne, gương mặt Diệp Du Nhiên bình tĩnh, cho dù thân thể của cô kh thể gọi là đang thoải mái dễ chịu được.
Nhưng mà, cô con đường quen thuộc trước mặt này, cô đành mở miệng nói: “ đến nhà để làm gì?”
Cô sẽ kh nhớ nhầm, rõ ràng còn đường này là con đường về phía nhà họ Diệp, hoàn toàn ngược lại với đường đến tập đoàn Nam Cung.
Nam Cung Tước liếc mắt cô, kh lên tiếng. Cho đến khi dừng lại trước một toà nhà, giọng nói của kh một chút tốt đẹp nào: “Kh cô nói muốn về nhà? Bây giờ quay về xem, sau đó cùng .”
Diệp Du Nhiên nghiến răng nghiến lợi, chẳng lẽ ba ngày này của cô, mỗi ngày đều chỉ thể về nhà thăm một chút?!
“Nếu như sau khi trở về kh quay lại thì ?” Cô thử thăm dò hỏi. Nếu như cô kh đoán sai, Nam Cung Tước là muốn cùng cô đến c ty, nhưng ở c ty cô hay kh cô thì vẫn như vậy cả thôi, cho nên….
“Cô thể tự suy nghĩ đến hậu quả.”Nam Cung Tước cười nhạo, giống như cười mà kh cười cô, khóe môi cong lên một đường cong xấu xa.
Khóe môi Diệp Du Nhiên co rút, kh hiểu lại nhớ tới những vết tích trên , cô vội vàng vào trong nhà.
Cô cắm chìa khoá vào khoá cửa, sau khi cánh cửa mở ra, cảnh tượng lọt vào trong tầm mắt của cô, khiến cô cảm th giật .
Diệp Du Nhiên bị dọa đến mức đóng cửa lại mở ra một lần nữa, đồ vật trên đất vẫn kh thay đổi, thay đổi chính là dì Trương.
“Đây là chuyện gì xảy ra?!” Diệp Du Nhiên lo lắng hỏi, bước nh đến gần, đem máy ảnh bị rơi xuống đất nhặt lên, ngón tay của cô đều đang run rẩy.
Nếu như rớt bể, kia......
Sự hoảng sợ của dì Trương khi th cô đã biến mất, lập tức nổi giận đùng đùng nói: “Cô cầm cái quái gì về nhà vậy, chỉ là l ra chụp thử hai tấm ảnh một chút, vậy mà lại tự rơi ra !”
“Rơi ra ?” Diệp Du Nhiên ngạc nhiên hô lên, lúc này cô th trong tay dì Trường là một cái ống kính màu đen: “ dì động vào chỗ nào hay kh? Làm lại bị rơi ra?”
Dì Trương hừ lạnh một tiếng, vẫn cứng đầu cứng cổ nói: “Chẳng lẽ nhàn rỗi đem cái đồ vật này đập xuống đất à?! Là do cái máy ảnh này của trường học cô đã bị hỏng thì , trách kh được lại hào phóng cho cô mượn như vậy!”
“Cái máy ảnh này là hàng mượn?”
Đột nhiên, một giọng nam lạ lẫm vang lên, Diệp Du Nhiên khẽ giật , lúc này cô mới mới th máy tính bên cạnh đang gọi video, là dì Trương và một đàn xa lạ gọi video với nhau!
Diệp Du Nhiên lướt qua, mím môi trả lời một câu: “Đương nhiên là hàng mượn.’
“Vậy thì cũng kh mua nữa.”
Diệp Du Nhiên ngạc nhiên ánh mắt qua một vòng, lại trên màn hình máy tính biểu thị đây chính là một trang web mua bán giao dịch đồ.
Trời ạ!
“Dì muốn đem bán chiếc máy ảnh này ?!” Diệp Du Nhiên khó thể tin hỏi, trước khi cầm về cô cũng đã nói muốn mượn một chiếc máy ảnh từ trường học. Hơn nữa khi mang về cô cũng đã nhắc lại một lần, vì dì Trương lại muốn bán nó ?
Nếu bán thì cô biết l cái gì đưa cho Cảnh Đồng?! Lồng n.g.ự.c Diệp Du Nhiên phập phồng dữ dội, đôi mắt trừng to.
Dì Trương lui về sau một bước, vội vàng nói: “Vẫn là xem cái ống kính bị rơi ra này làm thế nào? Mua một cái mới hay là dính lại?”
Diệp Du Nhiên cảm th khó thở, vội chộp l ống kính trong tay bà ta: “Trước hết thử dính lại một chút”. Cô nh chóng cầm keo 520, Nhựa cây AB, thậm chí ngay cả keo dán giày cũng cầm đến..
Sau khi giới thiệu của các loại keo, cô đổ một chút keo dính giày ra, khó khăn dính lại hai đầu vết tích.
Diệp Du Nhiên hơi nhẹ nhàng thở ra, chờ keo dính lại, xem xét một chút xem còn thể sử dụng được kh. Cô mải chằm chằm vào chiếc máy ảnh màu đen trong tay, lại kh để ý được trong mắt dì Trương bên cạnh đang lóe lên tia thất vọng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.