Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài

Chương 54: Một loại ý nghĩ như vậy mọc rễ

Chương trước Chương sau

Diệp Du Nhiên thấp thỏm cúi đầu, nên kh th được vẻ mặt kinh ngạc của Trần Vũ, cũng kh th được động tác làm sau lưng kia.

Cái cằm đột nhiên bị ta nắm l, bị ép ngẩng đầu, Diệp Du Nhiên th chính là lồng n.g.ự.c màu lúa mì kh cài hai cúc áo, đường vân rõ ràng, tựa như tự nhiên toát ra vẻ mê hoặc, hấp dẫn tầm mắt của cô.

“Cô vậy mà rẻ tiền như vậy!” Nam Cung Tước cười lạnh một tiếng, nghiêng vung tay.

phụ nữ này cũng kh hơn gì, ra vẻ th cao đơn thuần, một lúc sau đã lộ ra mặt thật.

Tiếp cận vẫn là vì tiền! Kh chiếm được chỗ này của nên ra tay chỗ Trần Vũ, ha ha.

Âm ệu lạnh lùng, giọng nói tà mị, sức quyến rũ kinh , thể đốn tai khác. Nội dung câu nói lại khiến sắc mặt Diệp Du Nhiên trở nên tái nhợt.

Thuận theo sức lực của Nam Cung Tước, gương mặt nghiêng qua một bên, trên cằm truyền đến sự đau nhức, Diệp Du Nhiên lại hoàn toàn kh quan tâm

Rẻ tiền?

Cô vay tiền Trần Vũ kh quen biết là kh nên. Nhưng trong mắt Nam Cung Tước vậy mà tới trình độ rẻ tiền này ?

“Thư ký Trần, liên lụy tới , thật xin lỗi. xem như chưa nói lời này .” Diệp Du Nhiên cúi thật sau, quay muốn .

Đã như vậy thì cô kh mượn là được.

Nam Cung Tước lên tiếng níu giữ cô, ánh mắt che lấp: “Kh cô cần máy ảnh ?”

nắm c.h.ặ.t t.a.y Diệp Du Nhiên, giống như kìm sắt, trong lồng n.g.ự.c như ngọn lửa gai góc đang mãnh liệt thiêu đốt.

Dáng vẻ lúc phụ nữ này vay tiền Trần Vũ với lúc đầu vay tiền trong văn phòng mà giống nhau thế? Thì ra ánh mắt kiên cường kh khuất phục, trong veo và tinh khiết của nai con thấp thỏm yếu đuối này thể dùng với bất cứ ai.

Lửa giận trong lòng Nam Cung Tước bỗng cháy hừng hực, con màu đen đáng sợ như satan: “Chỗ này của thứ cô muốn, chỉ cần cô…” ngừng một chút, chút thú vị phản ứng của Diệp Du Nhiên, trong con ngươi đen nhánh thì càng ngày càng lạnh lẽo.

Diệp Du Nhiên giật sợ hãi giãy dụa, cô kh muốn nghe ều kiện của Nam Cung Tước nói, đó chắc cều kiện đẩy cô xuống địa ngục, cô kh muốn nghe, kh đồng ý.

Ánh mắt cầu cứu về phía Trần Vũ, muốn xin ta giúp đỡ.

Nhưng mà nơi đó đã sớm kh ai, lúc Nam Cung Tước đến gần, Trần Vũ đã nh trí rút lui.

Diệp Du Nhiên tuyệt vọng nhắm mắt lại: “Ngài Nam Cung, kh cần máy ảnh hay tiền của , xin thả .”

Ngón tay Nam Cung Tước dằn trên ánh mắt cô, dùng thêm sức một chút, dường như muốn chụp l đôi mắt th xinh đẹp kia nhưng kh nên xuất hiện trên Diệp Du Nhiên.

Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!

Nghe th cô từ chối, sau đó ngón tay bắt l một đầu tóc dài bóng loáng mềm mại kia, ép Diệp Du Nhiên mở to mắt : “Cô kh quan tâm máy ảnh của , chỉ cần Trần Vũ?”

“Kh, kh cần cả hai .” Diệp Du Nhiên lắc đầu tới nỗi da đầu cũng bị kéo tới đau đớn, nhưng kh định ngừng lại, cô cố gắng tỏ vẻ kh đồng ý.

Ánh mắt thâm sâu như hố sâu liếc cô hồi lâu, bỗng nhiên cúi đầu chuẩn xác chiếm l đôi môi đỏ thắm . Trước khi Diệp Du Nhiên phản kháng, hung hăng xé rách một chút, mùi m.á.u tươi tràn ra, hơn nữa cũng kh muốn rời khỏi.

Sau khi tách khỏi nụ hôn, Nam Cung Tước cũng vào văn phòng.

Cánh cửa bị đóng lại bởi một lực lớn mà vang lên, hơn nữa còn giọng nói to rõ của : “Cút cho !”

Diệp Du Nhiên ngẩn , quả quyết rời khỏi theo phương hướng ngược lại.

Trong sảnh lớn, Diệp Tr dưới chỉ dẫn của nhân viên lễ tân vào thang máy, ngoài ý muốn th vẻ mặt ảm đạm của Diệp Du Nhiên, dừng bước, nhận l thẻ đen trong tay nhân viên lễ tân, ra hiệu tự .

Nhân viên lễ tân thức thời rời khỏi, chờ Diệp Du Nhiên đến gần, Diệp Tr lên tiếng nói: “Cô Diệp.”

Lời của ta ngắn gọn trước sau như một, giọng nói lực xuyên thấu, dường như thể trực tiếp chấn động màng nhĩ.

Diệp Du Nhiên nghi ngờ ngẩng đầu, lúc nhận ra ta, cố ra vẻ mạnh mẽ gượng cười: “ cả Diệp, là à.”

“Ừ.” Diệp Tr khẽ vuốt cầm, chăm chú đôi mắt đen của cô dường như vẻ kỳ lạ.

Lặng lẽ kh đối mặt một lát, Diệp Du Nhiên phá vỡ sự im lặng trước, cô dịch ra một bước, nhường đường: “ cả Diệp việc gì với ngài Nam Cung ? Em sẽ kh qu rầy.”

Diệp Tr kh nhúc nhích, đứng thẳng, như cây tùng như mỏm núi đá.

Diệp Du Nhiên chờ một lát, th kh ý định trước thì cô chỉ đành nói: “Em còn chút việc, trước một bước.”

chuyện khó khăn thể tìm .” Lúc cô lướt qua , Diệp Tr bỗng nhiên nói. Giọng nói kh lớn, nhưng vẻ như nặng hơn ngàn cân, khiến ta cảm giác an toàn đáng tin.

Hốc mắt Diệp Du Nhiên nóng lên, xém chút nói ra hoàn cảnh khó khăn trước mắt. Cô c.ắ.n môi một cái, miệng vết thương tràn ra tia máu, vị ngai ngái tràn đầy trong miệng, cô trấn tĩnh nói: “Em biết.”

“Ừ.” Sau khi Diệp Tr khẽ vuốt cằm thì nhấc chân rời , tiếng bước chân nặng nề giẫm trên mặt đất.

Diệp Du Nhiên nghe âm th này, kh tự chủ quay đầu một cái. Bóng lưng rộng lớn phía sau gầy gò nhưng cảm giác sức, dường như cảm giác thể gánh vác tất cả, mang cho cô một cảm giác quen thuộc…

Rõ ràng chưa từng gặp, tại lại quen thuộc như vậy…

lại cảm th quen thuộc?

Diệp Du Nhiên suy nghĩ miên man, chẳng lẽ Diệp Tr chính là đàn muốn lần đầu của cô đó?

Suy nghĩ này đột nhiên nảy sinh trong lòng, Diệp Du Nhiên bỗng ngơ ngẩn chằm chằm bóng lưng phía sau của Diệp Tr, lúc ngẩn ngơ, cô so sánh đó với trong tâm trí cô.

Đáp án được chính là vóc cũng đẹp như vậy…

Hình như chính là .

cả Diệp.” Diệp Du Nhiên nhấc chân đuổi theo một bước, lại miễn cưỡng ngừng tại chỗ, sau khi đuổi theo hỏi ra câu trả lời khẳng định thì thể như thế nào?

Diệp Tr ngừng bước, quay đầu về phía cô.

Diệp Du Nhiên miễn cưỡng cười: “Cảm ơn đã giúp trong buổi khiêu vũ hôm đó.”

“Kh gì.” Diệp Tr dứt lời, chờ thêm một lát, kh th cô nói nữa thì quẹt thẻ thang máy bên cạnh.

Diệp Du Nhiên trơ mắt tiến vào thang máy, sững sờ trong chốc lát, cô vỗ mặt, cũng cất bước ra ngoài.

Đối với cô mà nói, việc gấp bây giờ là chuyện máy ảnh. Về phần Diệp Tr lẽ cô suy nghĩ quá nhiều, hơn nữa sau khi xảy ra quan hệ với Nam Cung Tước, cho tới bây giờ cô cũng kh nghĩ với cơ thể kh sạch sẽ này sẽ tìm được yêu hay l chồng.

Ngẩng đầu mặt trời chói chang trên đỉnh đầu, cô muốn thử một lần thẳng t với trường học, còn m cái khác trước đó thì sau này lại từ từ xem hiệu quả hay kh.

Mà cách này là cách duy nhất trước mắt cô nghĩ được.

Nghĩ xong liền làm, lúc này Diệp Du Nhiên đón xe tới trường, tìm giáo viên khoa biên đạo. Một bên khác, Diệp Tr ròng rã một tiếng ngồi bất động trong phòng khách trước khi được Trần Vũ th báo Tước đã đến c ty.

Trong văn phòng tổng giám đốc, Nam Cung Tước khép laptop lại, cũng tắt đoạn video giám sát xem kh chỉ một lần .

Vẻ mặt kh tốt Diệp Tr, trong ánh mắt màu đen trừ dò xét ra còn sự thù địch che giấu.

phụ nữ đáng c.h.ế.t, dám trốn kh nói, còn si ngốc bóng lưng Diệp Tr nửa ngày, dáng vẻ đàn này lại kh đẹp hơn .

Chương 55: Tình hình còn tệ hơn nữa

Đôi mày rậm của Diệp Chính cau lại: “Chúng ta không thể làm theo hình thức hợp tác trước đây ?” Mục ́ch hôm nay đến đây là để duy trì cách hợp tác ban đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-54-mot-loai-y-nghi-nhu-vay-moc-re.html.]

Nam Cung Tước gõ ngón tay lên trên mặt bàn nói với giọng cứng rắn: “Mô hình hợp tác năm-năm không còn phù hợp với hiện tại nữa. Nếu Diệp tổng cứ khăng khăng như ban đầu thì tôi chỉ có thể rút vốn và bán cổ phần.”

“Khác với lúc trước như thế nào?” Diệp Chính lấy ra tài liệu đã nghiên cứu mấy ngày từ trong chiếc cặp đựng tài liệu mới tinh, đặt lên bàn.

Nam Cung Tước lạnh lùng nhìn ta chằm chằm: “Nhà họ Diệp của có khác đội trưởng.”

Gương mặt đen lại vì mưa gió của Diệp Chính lộ ra ba phần kinh ngạc, thật không ngờ nguyên nhân lại là thế này.

“Hai nhà chúng ta làm việc cùng nhau đã lâu, nhưng sự hợp tác trước đây thuộc về thế hệ cha , nếu bây giờ Diệp tổng đã tiếp quản công ty, vậy chúng ta sẽ chia lại.” Giọng Nam Cung Tước trầm xuống, lạnh lùng giọng nói đầy ý khiêu khích: “Diệp tổng sợ à?”

Diệp Chính nhận th được sự khiêu khích nồng đầm của , nên chắc c sẽ không co chân lại, ngón tay ta gần như đan vào nhau theo bản năng tạo thành tư thế chào, ta ̣nh quay đầu sang một bên, đột nhiên nhớ ra mình đã rời quân ngũ.

Sau đó duỗi bàn tay to dài ra, giọng nói khàn khàn: “Nam Cung tổng muốn chia lại như thế nào? L mẫu chia như nào?”

Khóe môi Nam Cung Tước cong lên một đường cong tà ác, nụ cười lạnh lùng: “Nếu đã ở trong trung tâm thương mại, đương nhiên tuân theo quy tắc của trung tâm thương mại, chẳng lẽ Diệp tổng còn muốn đọ nắm đấm à?” đè thấp giọng nói, cũng giơ tay ra, bắt l tay Diệp Chính, bu ra.

“Tuân theo các quy tắc của trung tâm thương mại mà làm.” Diệp Chính nói ngắn gọn.

“Hợp tác ban đầu là trong lĩnh vực bất động sản, lần hợp tác gần đây nhất là công nghệ sinh học, trong lĩnh vực khách sạn, hai chúng ta cũng có những chỗ hợp tác khác, tính toán từng cái thì phiền quá, nên Diệp tổng chọn .” Nam Cung Tước tựa lưng vào ghế, co một chân lên, trông bất cần như thể đang cầm trên tay tấm vé trúng thưởng.

Diệp Chính kiên quyết nói: “Bất động sản.”

“Được thôi.” Nam Cung Tước búng tay, đôi mắt sâu như biển.

Khi hai người thương lượng về các chi tiết cụ thể, Diệp Du Nhiên đã đến trường, cô bị một cô gái nhận ra ngay khi bước vào cổng trường.

“Cô ấy là Diệp Du Nhiên ” Cô gái đưa hai tay lên tạo thành hình cái loa hét lên, sau hai lần liên tiếp, chỉ một ngón tay vào Diệp Du Nhiên.

Vừa tan học buổi trưa, có rất nhiều học sinh ra vào cổng trường. Nghe những gì cô gái kia nói, hàng chục cô gái bước ra từ đám đông, vây qu Diệp Du Nhiên.

“Có chuyện gì không?” Diệp Du Nhiên đưa mắt nhìn những người này, phát hiện ra rằng cô không biết ai trong số họ.

Không ai đáp lại lời cô, cô gái hét lên lúc nãy xua tay: “Là cô ta khiến học trưởng Hàn vào tù, đánh cho tôi!”

“Hàn Thiên Triết trả giá xứng đáng với tội lỗi của ta.” Vừa nói, Diệp Du Nhiên đã thầm nghĩ kh ổn, đúng thật là khi nhìn thấy gương mặt của những cô gái này tràn đầy tức giận, cô chỉ có thể bỏ chạy.

Tuy nhiên, chấn động não nhẹ không thể nào không có di chứng.

Vừa chạy được hai bước, cảm giác chóng mặt, buồn nôn dâng trào, loạng choạng suýt ngã xuống đất.

Chuyện này khiến cho mấy cô gái đã đuổi kịp, túm lấy Diệp Du Nhiên.

Diệp Du Nhiên vốn đang bị tra tấn bởi sự yếu ớt của cơ thể, cô không có chút sức phản kháng nào để chống lại họ. May là bảo vệ giữ cổng th kh ổn, chạy đến kéo những cô gái kia , cô mới được cứu.

Vùng da lộ ra ngoài, bao gồm cả mặt và cổ, đều bị bầm tím, hoặc bị cào, bị đấm. Quần áo trên người xộc xệch, đầy bụi, còn có thêm hai dấu chân, cảm th cực kì lạc lõng.

Diệp Du Nhiên mím môi cố gắng chịu đựng cơn đau nhức ở mắt, sau khi cảm ơn bác bảo vệ, cô ̣nh vào trong trường.

Một bác bảo vệ lớn tuổi ngăn cô lại: “Cô gái, hay là cô đừng vào, nhân lúc bây giờ ít người qua lại, nh .”

Diệp Du Nhiên siết chặt ngón tay, không thể tin nổi ý của nhân viên bảo vệ: “Chú à, chẳng lẽ có nhiều người vì Hàn Thiên Triết mà tìm phiền phức với cháu lắm ?”

Một khác tr trẻ hơn chen vào: “Học sinh Hàn Thiên Triết đó là nổi tiếng trong trường, biết bao nhiêu cô gái yêu thầm, bây giờ cô đã tống người ta vào tù rồi, cho nên là, cô hiểu đó ...”

“Đi nh , đến lúc đông người quá, chỉ vài người chúng cũng không ngăn cản được.” Bác bảo vệ vẫn tiếp tục khuyên.

Diệp Du Nhiên không ngờ rằng hoàn cảnh của cô ở trường lại trở nên tồi tệ như vậy, chuyện cô được b.a.o n.u.ô.i trước đây chỉ là bị người khác chế giễu, vậy mà giờ lại bị đánh!

Cô nghiến răng: “Nhưng mà, cháu thật sự có chuyện phải đến trường.”

“Bọn họ đến rồi, cô nh lên.” Bảo vệ trẻ tuổi đẩy cô.

Diệp Du Nhiên cũng nhìn thấy các cô gái đang tiến đến một cách dữ dội ở phía xa, nhiều hơn mấy lần so với những người vừa rồi, có lẽ vẫn còn nữa.

Khi họ hợp lại với nhau, không chỉ trở nên táo bạo hơn mà còn bị lây nhiễm cảm xúc từ người khác, trở nên cực đoan.

Diệp Du Nhiên biết rằng cô không cãi lý với những người này, vì vậy cô chỉ thể tránh .

Cũng may tài xế tãi chở cô tới vẫn chưa rời , Diệp Du Nhiên vội vàng ngồi vào: “Bác tài, mau lái xe .”

Có thể nói chú tài xế là người đã chứng kiến toàn bộ ​​sự việc vừa rồi, vừa than thở rằng sinh viên nữ trường đại học N lại có lúc ên cuồng như vậy, nhấn ga phóng xe thật nh.

Sau khi rời xa, ta mới tò mò hỏi: “ đẹp, nhìn cô thật thà như vậy, làm có thể gặp phải phiền toái lớn như thế?”

Diệp Du Nhiên dựa vào ghế một cách bất lực, không muốn trả lời.

Một lúc sau, chú tài xế lại hỏi: “Cô như thế, sau này còn học được ở trường đó kh?”

Chuyện này là quá nguy hiểm!

Diệp Du Nhiên cắn môi, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại: “Chú ơi, chú cho cháu yên tĩnh một chút được không?”

“Được được được.” Bác tài quay đầu không dám hỏi nữa.

Khoảng mười phút sau, ông chú tài xế dừng đèn đỏ quay lại nói: “Người đẹp, cô ngủ chưa? Còn một câu hỏi nữa.”

Diệp Du Nhiên vươn tay che mắt, yếu ớt nói: “Làm vậy?”

“Cô muốn đâu vậy? Tôi chỉ dạo qu thành phố thế này thôi đó?”

Diệp Du Nhiên im lặng một lúc, khi tài xế lái xe đến ngã tư tiếp theo, cô nói khẽ: “Đi đến trại trẻ mồ côi Nắng Mai.”

Khi tài xế nghe th ̣a ểm như là đã nhận ra ều gì đó, yên lặng không nói gì, lặng lẽ tăng tốc độ, chạy đường gần nhất.

...

Khi Diệp Chính rời đã là giờ ăn trưa, Nam Cung Tước cũng không có ý ̣nh mời ta dùng bữa.

Trần Vũ trở về sau khi tiễn ta, có chút lo lắng nói: “Chủ tịch, Diệp tổng trực tiếp rời , như vậy có ổn không?”

Nam Cung Tước lạnh lùng liếc hắn một cái: “ mới là quyết ̣nh nó tốt hay không.”

“Vâng.” Trần Vũ lập tức ngừng nói thêm.

“Diệp Du Nhiên, đã trở lại bệnh viện chưa?” Sau khi bước vào thang máy Nam Cung Tước đột ngột hỏi.

Trần Vũ đã để ý tới chuyện này từ lâu, lập tức đưa ra câu trả lời: ”Cô Diệp sau khi rời công ty thì đến trường học, sau đó thì không biết.”

Nam Cung Tước nhíu mày, lạnh lùng nói: “Kh biết?”

Trần Vũ cúi đầu nói: “Hai vệ sĩ theo cô Diệp đã huấn luyện lại, vẫn chưa tìm được người thay thế.” Chủ yếu chính là Diệp Du Nhiên ở bệnh viện một tuần, đến lúc đó, hai vệ sĩ đó có thể ra, sau đó đến vị trí cũ là được.

“Điều tra ngay cho tôi.” Nam Cung Tước nhàn nhạt liếc nhìn ta: “Mười phút nữa không có kết quả, vậy từ nay về sau cứ nhìn chằm chằm cho tôi.”

“Vâng, thưa chủ tịch.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...