Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 64: Muốn? Vậy thì lấy lòng tôi đi
Diệp Du Nhiên hỏi một đằng trả lời một nẻo, khiến Nam Cung Tước hết sạch kiên nhẫn, cố nén lại cơn tức giận, đôi mắt đen như mực của cô: “ lại muốn phá cô nhi viện hả?”
Chỉ là một bản báo cáo phân tích mà thôi, thậm chí Trần Vũ còn chưa xem xét mà cô đã cho rằng là muốn phá cô nhi viện ? Kh thể tha thứ được!
Lửa giận của cơn thịnh nộ lập lòe trong đôi mắt hoa đào sắc bén sáng quắc, đôi môi mỏng khẽ hé mở, phun ra một câu vô cùng ác độc: “Dáng vẻ cô đau khổ và bất lực như bây giờ còn xinh đẹp hơn cả bình thường.”
“! ... Đồ biến thái!” Diệp Du Nhiên tức giận tới mức toàn thân run lên, nói lắp bắp. Chỉ vì một lý do ngang ngược, hoang đường như thế thôi mà Nam Cung Tước lại muốn phá hủy cô nhi viện che chở cho những đứa bé kia ? Quá quá…đáng!
Biến thái? Đôi mắt nguy hiểm của Nam Cung Tước nheo lại, khóe mắt đỏ lên. Hóa ra trong mắt cô là thế à? Đã vậy thì sẽ làm theo mong muốn của cô!
Hai ngón tay kẹp bản “Báo cáo phân tích mở rộng đầu tư” lên, dưới ánh mắt căm hận của Diệp Du Nhiên, gọi ện cho Trần Vũ và giao phó: “Kh cần lựa chọn nữa, chốt mảnh đất chỗ cô nhi viện Nắng Mai !”
“Tổng giám đốc?” Trần Vũ kinh ngạc thốt lên, kèm theo ý kh đồng ý. Tước và tổng giám đốc Diệp Tr đấu đá lẫn nhau, mà việc sau này hai nhà sẽ cùng hợp tác phát triển là một việc cực kỳ quan trọng. Mảnh đất chỗ cô nhi viện chỉ là một trong những phương án thay thế, vậy mà cứ thế mà quyết định luôn ?
Xem ra đã đ.á.n.h giá thấp mức quan trọng của Diệp Du Nhiên trong lòng Tước...
Sau khi giao việc cho Trần Vũ xong, Nam Cung Tước bèn cúp ện thoại, đương nhiên kh thể biết được Trần Vũ nghĩ gì trong lòng.
“Cảm giác thế nào hả?” nở một nụ cười đầy gian xảo, giọng nói trầm thấp vang lên giống như tiếng đàn vi-ô-l, nhưng khi giọng nói đó rơi vào trong tai Diệp Du Nhiên thì lại giống như tiếng của sứ giả địa ngục, cực kỳ đau nhói và cả lạnh buốt thấu xương giống như bị ném xuống s băng ở Bắc Cực, toàn thân cô kh thể kiềm chế được mà run rẩy, đôi mắt chằm chằm Nam Cung Tước, dường như đôi mắt trong veo như suối đã bị thay thế bởi thứ mang tên hận thù!
Rốt cuộc làm thế nào thì mới cứu được cô nhi viện?
Diệp Du Nhiên đau đầu suy nghĩ, việc cầu xin đã được chứng minh là vô dụng, hình như thứ thể hấp dẫn được Nam Cung Tước cũng chỉ cơ thể cô... Chẳng lẽ cô lại vứt bỏ toàn bộ tôn nghiêm của để dùng cơ thể đổi l sự an toàn cho cô nhi viện ?
Dường như đây là một biện pháp khả thi, nhưng Diệp Du Nhiên lại chần chừ.
Cô kh thể khẳng định được rằng thật sự thể thuyết phục Nam Cung Tước, cũng kh thể đảm bảo được đàn sáng nắng chiều mưa này sẽ bu tha cho cô nhi viện, và từ giờ trở sẽ kh uy h.i.ế.p cô nhi viện nữa. Mà độ khả thì của vế sau cực kỳ thấp, trừ phi cô bị Nam Cung Tước chơi chán , hoặc là cô mạnh hơn đàn này!
Trong lúc suy nghĩ việc này, sự hận thù trong mắt Diệp Du Nhiên cũng kh hề giảm chút nào. Nam Cung Tước th thế thì con ngươi co rút lại, sắc mặt trong nháy mắt chợt trở nên u ám.
Diệp Du Nhiên dám hận ?
Câu nói này lặp lặp lại trong đầu , vẻ mặt Nam Cung Tước dần trở nên tàn nhẫn.
chợt vung tay lên hất toàn bộ tài liệu trên bàn xuống, dùng hai tay tóm l bả vai Diệp Du Nhiên và kéo cô lên bàn làm việc xoay ngược lại dưới tiếng rơi của đồ đạc.
“A !” Diệp Du Nhiên kinh ngạc thốt lên, lập tức giãy dụa và phản kháng theo bản năng, nỗi căm hận trong lòng khiến động tác của cô càng quyết liệt hơn, giống như th c.h.ế.t kh sờn.
Nam Cung Tước rên lên hai tiếng, sắc mặt tái nhợt chằm chằm cô, dùng sức giữ chặt hai tay cô đè lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-64-muon-vay-thi-lay-long-toi-di.html.]
Diệp Du Nhiên bị giữ chặt hai tay, sự ên cuồng trong mắt hơi giảm , lạnh lùng , run rẩy bất lực nói: “ bu tha cho cô nhi viện thì sẽ theo , chỉ cần l d nghĩa tập đoàn Nam Cung ban phát chút ân nghĩa cho cô nhi viện, thì muốn chơi đùa với cơ thể này như thế nào cũng được!”
Sau khi cố nén nỗi đau đớn như bị xé rách trái tim ra để nói câu này, cô nhắm mắt lại, giống như để mặc Nam Cung Tước phán quyết như thế nào cũng được.
Kh biết , cô đột nhiên nhớ lại nụ cười đáng yêu của Nam Cung Ngự! Trong lòng Diệp Du Nhiên lập tức trở nên căng thẳng, nếu như Nam Cung Tước đồng ý thì chắc thằng bé sẽ dùng ánh mắt hận thù để cô nhỉ? Cô kh muốn làm bé bị tổn thương, nhưng...
“Cô á? Một phụ nữ kh còn trinh mà cũng ảo tưởng đòi ra ều kiện với à?” Nam Cung Tước cười khẩy một cái, trong mắt ngập tràn lửa giận.
Vợ chồng nhà họ Diệp, cái c ty nhỏ bé của nhà họ Diệp, cô nhi viện! Những thứ này đều thể khiến Diệp Du Nhiên từ bỏ sự kiên trì và lòng tự trọng của cô để cầu xin thỏa hiệp! Thậm chí thể nhiều đàn muốn lần đầu tiên của cô cũng thể khiến cô như thế!
Vậy còn thì ?
Nam Cung Tước chợt cúi đầu và ngậm chặt đôi môi đã bị cô c.ắ.n đến mức trắng bệch, dùng răng c.ắ.n xé, thậm chí còn dùng sức l.i.ế.m c.ắ.n như muốn lột lớp da ra.
Mùi m.á.u t tràn ra, kh chỉ do làm mà còn do Diệp Du Nhiên đã c.ắ.n trong lúc phản kháng, việc này khiến động tác của Nam Cung Tước càng mạnh bạo hơn!
“A đừng... A... Dừng... lại! A...” Diệp Du Nhiên gắng sức ngăn lại, đàn trên cô đang vào trận, c.ắ.n vào xương quai x của cô. Kh cần cũng biết chắc c sẽ để lại một dấu vết cực kỳ gai mắt ở đó!
Nhưng mà sự chống cự của cô vô cùng yếu ớt, vốn kh thể ngăn cản được sự xâm chiếm mạnh mẽ của Nam Cung Tước!
Giống như một con đường bị chiếm hữu... Nhưng, Diệp Du Nhiên tuyệt đối kh muốn thỏa hiệp chuyện này như vậy! Ít nhất Nam Cung Tước cũng đồng ý sẽ bu tha cho cô nhi viện trước đã, nếu kh cô tuyệt đối sẽ kh để được như ý!
Diệp Du Nhiên rũ mắt xuống, ánh mắt lạnh lùng như băng vào đàn đang nằm trên : “Nam Cung Tước, nếu muốn cơ thể của thì đồng ý bu tha cho cô nhi viện, nếu kh ” Cô gắng sức ều chỉnh cảm xúc lại, ngẩng đầu chằm chằm và quan sát phản ứng của .
Đôi con ngươi nguy hiểm của Nam Cung Tước nheo lại, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao: “Cô đang uy h.i.ế.p à?” Giọng khàn khàn nhuốm màu d.ụ.c vọng, vô cùng gợi cảm, nhưng lại như lưỡi rắn quấn qu cái cổ yếu ớt, vô cùng nguy hiểm!
Ra ều kiện với chỉ vì cô nhi viện!
Nếu kh đồng ý thì cô sẽ làm thế nào? Tự sát à? Hay là làm gì? Ha ha! Chưa từng ai thể uy h.i.ế.p được Nam Cung Tước !
“Giỏi thật đ!” lập tức xé rách quần áo của cô mà kh hề do dự, dùng hành động để thể hiện việc kh chấp nhận sự uy h.i.ế.p của cô!
“A bu tay ra!” Nỗi đau đớn khó mà chịu đựng được truyền tới, Diệp Du Nhiên kêu lên, nhưng tinh thần mới là thứ đau đớn nhất!
Cô kh ngờ Nam Cung Tước thậm chí còn kh thèm nghe mà đã làm tiếp! Môi bị c.ắ.n đến mức lại chảy m.á.u tiếp, đôi mắt Diệp Du Nhiên trở nên trống rỗng.
Sự uy h.i.ế.p của cô cũng chẳng tác dụng gì, nếu cô thể với tới được vị trí của Nam Cung Tước...
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Vào giây phút cơ thể bị đ.â.m vào, hạt giống muốn trở nên mạnh mẽ hơn để thoát khỏi Nam Cung Tước đã khắc thật sâu vào trong lòng Diệp Du Nhiên! Sớm muộn gì cũng sẽ một ngày hạt giống nảy mầm và lớn lên cứng cỏi bất khuất...
Cứ thế từ bỏ à, thật sự kh còn cách nào khác nữa ? Sự kh cam lòng và nỗi căm thù tràn ngập trong mắt Diệp Du Nhiên, ánh mắt cô càng trở nên lạnh lẽo hơn!
Chưa có bình luận nào cho chương này.