Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 68: Cô ăn quả vải tôi ăn cô
Diệp Du Nhiên kh ngốc, đương nhiên cô nhận ra được Trương Thiến vừa mới giúp đỡ cô trong cơn sóng gió vừa , mặc kệ là vô tình hay cố ý.
Nhưng mà họ cùng ở trong một phòng làm việc, cho dù kh gian cũng đủ lớn và khoảng cách với Tống T.ử Hạm cũng kh ngắn nhưng cô cũng kh thể nói nhiều.
Diệp Du Nhiên khẽ cười cảm ơn với Trương Thiến cúi đầu tập trung làm việc của mình.
Cô mở MSN gửi tin n cho Trần Vũ: “ Trần, chủ tịch bảo phụ trách tài liệu mà đang giữ.”
Sau khi Trần Vũ xác nhận với Nam Cung Tước thì gửi phần tài liệu kia cho cô: “Cô chấp nhận , mật mã là aine, 3360.”
Sau khi Diệp Du Nhiên ấn nút chấp nhận thì tiếp tục gõ chữ: “Chủ tịch bảo học cách pha hồng trà, khi nao thì thời gian rảnh?”
Trần Vũ gửi một dấu chấm hỏi, Diệp Du Nhiên nói sơ lược về tình hình cho nghe sau đó thì nhận được tin n của Trần Vũ: “Vậy bây giờ cô hãy đến phòng tiếp khách, cũng sẽ đem bộ đồ pha tra tới đó. Nhớ tắt MSN, chú ý giữ bí mật về phần tài liệu kia.”
Diệp Du Nhiên: “Vâng, được.”
Trần Vũ dạy dỗ cẩn thận, Diệp Du Nhiên cũng nghiêm túc học tập, đến giữa trưa cô cũng đã thể hiểu rõ bảy tám phần.
Mặc dù chưa chạm đến tinh túy, thậm chí kh phân biệt được sự khác nhau của mỗi một ấm trà nhưng dựa vào sự dạy dỗ của Trần Vũ dùng trà ở nhiệt độ bao nhiêu, thả bao nhiêu lá trà, dựa vào tốc độ như thế nào, rót bao nhiêu nước, ngâm bao lâu thì cô cũng thể nắm chắc được ểm đó.
Buổi chiều lúc pha trà cho Nam Cung Tước cũng thể thuận lợi vượt qua.
Sau khi giải quyết chuyện này Diệp Du Nhiên mở tài liệu kia ra cẩn thận bắt đầu nghiên cứu kỹ lưỡng.
Dựa vào việc bản thân quen thuộc với trại trẻ mồ côi cùng với những khu vực ở lân cận, ngoài ra còn những tài liệu đã ều tra được, cô cũng mất hơn một tiếng mới thể hiểu rõ những tài liệu kia.
Diệp Du Nhiên lại lần nữa gửi MSN cho Trần Vũ: “ Trần, đang thiếu kinh nghiệm nghiêm trọng nên muốn theo tổ hạng mục đầu tư mở rộng để học tập được kh?”
Trần Vũ nh chóng trả lời cô: “Nếu như cô muốn học tập thì theo tổ hạng mục đã thành lập sẽ tốt hơn. Thời gian trước lúc cô tới c ty kh đã từng xem qua hai bài phân tích báo cáo về ưu nhược ểm của hai khu đất, cũng như hướng phát triển và triển vọng lợi nhuận ? Bây giờ một mảnh đất đang được phát triển. Hoặc là tiếp thị các sản phẩm làm đẹp và chăm sóc da sẽ phù hợp với chuyên môn của cô hơn.”
Diệp Du Nhiên nhíu mày, đề nghị của Trần Vũ đạo lý nhưng cô chắc c theo mảnh đất nơi mà trại trẻ mồ côi đang ở, cho dù mảnh đất chưa bị chạm tới, nhưng nếu như thật sự muốn quy hoạch xây dựng thì cũng mất ít nhất một hoặc hai năm!
Cô suy nghĩ gửi tin n: “ lại nghiêng về phần tài liệu hiện tại hơn, bắt đầu lại từ đầu thì thể hiểu được càng nhiều hơn.”
Trần Vũ: “Cô thể xin chủ tịch, nếu như là phần tài liệu hiện tại thì kh thể làm chủ được.”
Diệp Du Nhiên: “Vâng, biết .”
Cô thở dài, trong mắt hiện lên vẻ u buồn chán nản. Rốt cuộc thì vẫn chạy tới chỗ của Nam Cung Tước, nếu như Nam Cung Tước dễ nói chuyện thì cô cũng sẽ kh ra tay tư chỗ Trần Vũ trước!
thời gian ở góc dưới bên máy tính đã sắp tới giờ tan làm. Diệp Du Nhiên mím hai cánh môi đỏ hồng thành một đường thẳng, thật lâu sau cuối cùng đưa ra quyết định.
Cô kh cầu xin Nam Cung Tước trong thời gian ngắn ngủi trước khi tan làm, sau khi tan làm cô cũng an phận chờ Nam Cung Tước ra rồi chủ động hỏi: “Chủ tịch, về bằng cách nào?” Nếu như buổi tối Nam Cung Tước hoạt động khác thì kh thể để cô ngồi cùng xe, ều đó cũng nghĩa là cô thể hủy bỏ kế hoạch làm bánh tart trứng của mình.
Nam Cung Tước lạnh lùng liếc cô, tích chữ như vàng: “Ngồi xe của .”
“Vâng, biết .” Điều này nghĩa là kế hoạch của cô thể được thực hiện suôn sẻ, Diệp Du Nhiên khẽ nhếch khóe môi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-68-co-an-qua-vai-toi-an-co.html.]
Tất cả đều bị Nam Cung Tước th, đôi môi của cũng hơi nhếch lên, kh hiểu tâm trạng cũng tốt lên nhiều.
Trương Thành ở phía trước lái xe, hai Diệp Du Nhiên ngồi ở phía sau, trong kh gian kh được tính là nhỏ kia, áp suất kh khí càng ngày càng thấp, thậm chí lúc về đến biệt thự cô và Trương Thành cũng kh khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Nam Cung Tước dẫn đầu vào biệt thự với vẻ mặt sa sầm, sau khi vào phòng khách thì thẳng lên lầu hai. Diệp Du Nhiên theo ở phía sau vô thức phát hiện ra tâm trạng của chủ này lúc ở trong xe trở nên xấu . Thế nhưng cô làm sai ều gì ?
Trăm lối vẫn kh cách giải quyết, cuối cùng Diệp Du Nhiên vào phòng bếp đúng như theo kế hoạch. Từ đầu đến cuối cô vẫn kh thể nào hiểu được ở trên đường cô kh nói gì cũng kh làm gì mà chỉ giống như một khúc gỗ mới làm cho khuôn mặt lạnh lùng của Nam Cung Tước trở nên sa sầm.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Nam Cung Tước ở trong phòng làm việc xử lý tài liệu trong một tiếng, sau đó lại gọi video với con trai, lúc thím La gọi xuống ăn cơm thì sắc mặt của đã khôi phục vẻ bình thường.
ngồi ở vị trí ghế chính đợi một lúc mà vẫn kh th Diệp Du Nhiên nên trầm giọng hỏi: “Diệp Du Nhiên đâu ?”
Nụ cười ở trên mặt thím La là sáng lạn: “Cô Diệp tan làm trở về thì đã vào phòng biếp làm bánh tart trứng cho chủ.”
“Ừ.” Nam Cung Tước ra hiệu đã biết , nghe th ều này thì cảm giác giống như là bị một sợi l vũ nhẹ nhàng lướt qua trái tim. biết rõ Diệp Du Nhiên nấu ăn thì khẳng định là muốn gì đó, màu sắc trong mắt kh khỏi nhạt lộ ra ý cười.
Diệp Du Nhiên bưng một khay bánh tart trứng ra đặt ở gần Nam Cung Tước: “Bánh mới ra lò nên từ từ hãy ăn.”
Nam Cung Tước xị mặt đòi hỏi: “Lần sau làm món khác , cô chỉ biết làm món này thôi ?”
Trái tim của Diệp Du Nhiên ngay lập tức bị bóp nghẹt, Nam Cung Tước làm cho cuộc sống của cô ngày càng trở nên tồi tệ, cô thể chịu đựng nỗi uất hận trong lòng làm món này là đã kh tệ ! Vậy mà còn muốn nhiều hơn nữa ?
Tuy nhiên
Khi nghĩ đến vì muốn theo tổ hạng mục mà cô lập ra kế hoạch chiến lược đồ ăn thì cô lại c.ắ.n hai hàm răng trắng cười nói: “ biết , lần sau sẽ nướng loại bánh ngọt khác cho .”
Nam Cung Tước thu hết tất cả phản ứng của cô vào trong mắt, khóe môi khẽ giật tiếp tục nói: “Cô đến c ty làm việc nhưng cũng kh thể lơ là c việc ở trong biệt thự. Cô nhớ rõ ràng cho mỗi ngày hai bữa cơm.”
Diệp Du Nhiên siết chặt hai tay thành nắm đấm, cô cố gắng mới chống lại được ý muốn đập vào mặt , từ giữa hai kẽ răng bật ra một chữ: “Được.”
“Ngồi xuống ăn cơm.” Nam Cung Tước hất cằm, dùng đũa gắp một cái bánh tart trứng chính thức bắt đầu bữa ăn.
Sau khi ăn cơm Diệp Du Nhiên cũng kh cần thu dọn bàn ăn, cô định quay về phòng lúc qua phòng khách thi bị Nam Cung Tước gọi lại.
“Tới đây ngồi.” Mệnh lệnh của Nam Cung Tước lời ít mà ý nhiều.
Diệp Du Nhiên nhíu mày nhưng vẫn tới ghế salon ngồi xuống chỗ chỉ, trên màn hình tivi LCD to lớn đang chiếu bộ phim cung đấu xuyên kh nổi tiếng gần đây. Khóe miệng cô khẽ giật, kh hiểu tại Nam Cung Tước lại xem thể loại này, đối với những đàn thành đạt mà nói bản tin thời sự hẳn là lực hấp dẫn hơn loại phim truyền hình này mới đúng?
Nam Cung Tước nâng cánh tay lên bắt chéo qua vong eo mảnh mai của cô rồi kéo cô lại gần : “Ngồi xa như vậy làm gì? cũng sẽ kh ăn cô.” luôn ở bên cạnh cô lúc giải trí, xem loại phim thiểu não khó giải thích này thì hiển nhiên cũng sẽ nhận được một số lợi ích.
Diệp Du Nhiên vô thức giãy dụa, đặc biệt là sau khi bàn tay to lớn của Nam Cung Tước đặt lên bụng của cô, cô thực sự kh thể chịu nổi cảm giác hiện diện mạnh mẽ đến mức khó bỏ qua đó.
“Đừng nhúc nhích.” Nam Cung Tước khẽ quát, ánh mắt kh rời khỏi màn hình tv.
Móng tay của Diệp Du Nhiên đ.â.m vào trong lòng bàn tay làm cô cảm th đau nhức nhưng cô cố chịu đựng, sau khi th kh động tác gì khác thì cô mới ổn định lại hơi thở, thế nhưng cô lại kh tâm tư xem bộ phim truyền hình kia
“ muốn ăn quả vải.” Nam Cung Tước ôm xem TV một lúc thì cảm th khó hiểu nhưng lại th Diệp Du Nhiên đang chăm chú xem, dường như tâm trí đều đắm chìm vào trong đó. hơi nhíu mày kh vui đưa ra yêu cầu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.