Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài

Chương 7: Dùng một triệu để mua cô.

Chương trước Chương sau

Nghĩ tới đây cô hơi hé cánh môi lại nói: “ biết năm trăm nghìn là quá nhiều, thế nhưng sẽ kh l kh tiền của , còn thể…”

Cô còn chưa nói hết thì Nam Cung Tước đột nhiên duỗi ngón tay thon dài ra đè ở trên môi của cô: “Xuỵt!”

Diệp Du Nhiên trừng to mắt, như vậy là ý gì chứ?

Chỉ th Nam Cung Tước kéo ngăn kéo rút ra một tờ chi phiếu trống, sau đó cầm bút viết lên trên, một lúc sau đưa tờ chi phiếu cho cô, Diệp Du Nhiên nghi ngờ đưa tay ra nhận.

“Một triệu!” Đôi mắt to xinh đẹp của Diệp Du Nhiên kinh ngạc kêu lên.

Cô chỉ hỏi năm trăm nghìn mà lại đưa cho cô một triệu, ra tay lại hào phóng như vậy...

“Nhiều quá , chỉ cần năm trăm nghìn thôi.” Nói Diệp Du Nhiên trả lại tờ chi phiếu cho .

Ánh mắt của Nam Cung Tước biến ảo khó lường, thuận thế nắm chặt bàn tay nhỏ bé của cô nghiêng thổi hơi ở bên tai của cô: “Kh cô nói cô vẫn còn là trinh nữ ? Một triệu này xem như là tiền mua đêm đầu tiên của cô.”

Nghe nói xong thì cơ thể của Diệp Du Nhiên chấn động, cô lại suýt quên mất là ở đây bán thân chứ.

tiền ra tay quả nhiên là hào phóng: “Nếu đã như vậy thì cảm ơn.” Khả năng tiếp nhận của cô kh tệ, chỉ một giây bèn nhận rõ sự thật đang bán thân.

Lúc gần Diệp Du Nhiên xoay hỏi : “ cứ như vậy đưa cho một triệu mà kh sợ sẽ kh trở về nữa ?”

Tay của Nam Cung Tước vẫn còn đang cầm cây bút máy, nghe th cô nói như vậy thì ngẩng đầu, bút máy ở trong tay của cũng chuyển động, đôi môi mỏng của nhếch lên tạo thành một vòng cung mê .

“Cô sẽ kh như vậy.” Huống hồ nếu như cô chạy trốn thì dựa vào thế lực của muốn tìm cô cũng đơn giản.

Nghe nói như vậy thì Diệp Du Nhiên siết chặt nắm đ.ấ.m kh nói gì nữa quay rời .

Đợi sau khi cô rời , cái miệng đang nhếch thành vòng cung của Nam Cung Tước tiêu tan thay vào đó là sự lạnh lùng.

Chính cũng cảm th kh thể tưởng tượng nổi về hành vi của ngày hôm nay, muốn loại phụ nữ nào mà kh , hết lần này tới lần khác lại chỉ muốn một nữ sinh vóc người giống như đậu que xào kiểu Tứ Xuyên.

Sau khi Diệp Du Nhiên rời kh lâu thì Trần Vũ bèn tới.

Trần Vũ lên tiếng hỏi thăm: “ Tước?”

Nam Cung Tước nheo mắt lạnh lùng dặn dò: “Đi ều tra rõ ràng thân thế của cô , muốn một phần tư liệu được chuẩn bị kỹ càng.”

“Vâng!” Trần Vũ gật đầu rời khỏi phòng làm việc.

......

Sau khi trở về nhà họ Diệp thì Diệp Du Nhiên cũng kh ở lại lâu mà đưa chi phiếu cho dì Trương.

Vốn dĩ vẻ mặt của dì Trương vẫn còn đang vô cùng nghi ngờ, kh ngờ lại nhận được chi phiếu một triệu nên trên mặt lập tức xuất hiện nét mặt mừng rỡ như ên, thái độ đối với Diệp Du Nhiên cũng lập tức thay đổi ba trăm sáu mươi độ.

“Du Nhiên, con lại nhiều tiền như vậy chứ? Ai cho con vậy?”

“Bây giờ dì sẽ kh ép kết hôn với già họ Chu kia nữa kh?”

“Làm gì chứ, con chồng tương lai tốt như vậy thì dì Trương thể ép con gả cho một già chứ. Con nh nói cho dì Trương biết rốt cuộc là ai cho con tờ chi phiếu này?”

So với sự tha thiết của bà ta thì Diệp Du Nhiên lại đặc biệt im lìm.

“Nếu như kh còn chuyện gì nữa thì về phòng nghỉ ngơi trước.” Nói xong kh đợi bà ta kịp phản ứng Diệp Du Nhiên đã xoay rời .

Dì Trương theo bóng lưng cô khịt mũi, bà ta siết chặt tờ chi phiếu một triệu ở trong tay.

Xem ra Diệp Du Nhiên này vẫn còn tác dụng, vậy thì tạm thời giữ lại .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-7-dung-mot-trieu-de-mua-co.html.]

Vừa về đến phòng thì ện thoại của Diệp Du Nhiên đã vang lên, cô cầm ện thoại lên thì sắc mặt thay đổi vội vàng nghe ện thoại.

“Nhiễm Nhiễm chuyện gì vậy?”

“Du Nhiên còn kh biết xấu hổ mà hỏi ? đã hai ngày kh tới trường học , tớ đã xin nghỉ cho nhưng mà dù thì cũng nên nói cho tớ biết rốt cuộc thì làm chứ? Kh là dì Trương lại làm khó dễ đ chứ?”

“Tớ kh , xin nghỉ cho tớ m ngày?”

“Ách, hôm qua và hôm nay, tớ nói dì cả* của tới thăm.” *(kỳ kinh nguyệt)

Nghe cô nói như vậy thì Diệp Du Nhiên trở nên đau đầu kh nhịn được đưa tay lên đỡ trán, Nhiễm Nhiễm thật sự xem giáo viên là đồ đần , mỗi lần đều l lý do dì cả tới thăm để giúp cô xin nghỉ.

Lần trước tham gia tiệc sinh nhật của bạn cô uống hơi nhiều nên cũng xin giáo viên nghỉ.

Nhớ tới lời nói mà hôm nay trước khi Nam Cung Tước đã nói với , cô mấp máy môi nói: “ giúp tớ xin nghỉ thêm một ngày nữa.”

“Tại ? đang làm cái gì vậy? kh trở lại lớp học ?” Hữu Nhiễm Nhiễm dò hỏi.

Diệp Du Nhiên giải thích: “Tớ vẫn còn một việc xử lý, xử lý xong thì tớ sẽ trở về.”

Nói xong kh đợi Hữu Nhiễm Nhiễm tra hỏi thì cô đã cúp ện thoại.

Diệp Du Nhiên sợ cô hỏi thêm một câu nữa thì bản thân sẽ kh nhịn được mà nói hết mọi chuyện.

Thế nhưng Diệp Du Nhiên nói như thế nào chứ? Chẳng lẽ lại nói với cô ra ngoài bán thân ?

Mặc dù bán cho một đàn dáng dấp tuấn nhưng nói cho cùng thì cũng là bán thân.

Ngồi trong phòng một lúc lâu mới miễn cưỡng kìm nén được cơn náo loạn ở trong lòng, Diệp Du Nhiên quyết định tới chỗ của Nam Cung Tước.

Nếu như cô đã cầm chi phiếu thì hiển nhiên cũng trả giá. Trả giá sớm thì cũng sẽ khôi phục được cuộc sống bình thường sớm.

Lúc xuống lầu khi ngang qua phòng khách Diệp Du Nhiên th dì Trương đang gọi ện thoại, mặt mày hớn hở nói chuyện một triệu với ba, sau khi c ty vượt qua cửa ải khó khăn thì bà ta còn thể mua một món đồ trang sức mà bà ta đã trúng từ lâu.

Diệp Du Nhiên mím môi muốn lặng yên rời nhưng đôi mắt sắc của dì Trương đã th cô nên lập tức cúp ện thoại.

Dì Trương cười tới hỏi: “Du Nhiên, con muốn hẹn hò với bạn trai ? lại kh trang ểm cho đẹp mặc quần áo mà hôm qua dì mua cho con chứ? Con gái biết cách ăn mặc thật xinh đẹp thì mới thể hấp dẫn…”

Mặc chiếc váy ngắn màu đỏ bó sát gặp Nam Cung Tước ? Diệp Du Nhiên giật , cô kh đầu óc mới mặc chiếc váy kia.

Cô biết tiếp theo dì Trương chắc c sẽ còn nghe ngóng về chuyện bạn trai, Diệp Du Nhiên thực sự kh tâm trạng nói dóc với bà ta nên bắt buộc cắt ngang lời bà ta: “Dì Trương, thích dáng vẻ mộc mạc của như thế này.”

Dứt lời kh đợi dì Trương phản ứng, ngay sau đó Diệp Du Nhiên nói: “ ra ngoài trước.”

Để lại dì Trương trừng mắt theo bóng lưng của cô hung hăng ném ện thoại. Tìm được đàn giàu thì giỏi lắm , còn kh là mưu cầu lợi ích cho nhà .

ra ngoài bắt xe thẳng đến biệt thự của Nam Cung Tước.

Diệp Du Nhiên đứng ở bên ngoài biệt thự kiểu dáng châu âu hoa lệ trang nhã ấn chu cửa, thím La nh chóng đến cười nói: “ chủ đang chờ cô đó.”

Hóa ra Tước về nhà sớm là để chờ cô Diệp thím La nghĩ như vậy nhưng lại kh nói ra ngoài mà nụ cười ở trên mặt lại càng thêm hiền lành.

Diệp Du Nhiên gật đầu: “Vâng, biết .” Kh cần chờ ở đây cũng tốt, tránh cho trong lúc chờ đợi lại đ.á.n.h mất dũng khí mà khó khăn lắm mới được.

Bên trong bầu kh khí trong sáng lộ ra một phòng khách lộng lẫy trang nhã, Nam Cung Tước cầm một ly rượu vang khẽ đung đưa.

Dưới sự nổi bật của màu đỏ tươi càng làm cho các đường nét trên khuôn mặt của trở nên tuấn tú, tư thế kho chân tùy ý nhàn nhã lộ ra vẻ lười biếng giống như loài báo săn mồi.

Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!

Nam Cung Tước th hai vào thì kh nh kh chậm uống rượu vang đặt cái ly lên bàn trà, ly rượu vừa vặn đè ở trên phần tài liệu về thân phận của Diệp Du Nhiên, đứng dậy về phía cầu thang xoắn ốc.

Diệp Du Nhiên sững sờ ngơ ngác bóng lưng thẳng tắp của . kh nói câu gì mà cứ bỏ cô lại đây là ý gì?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...