Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài
Chương 72: Sự nhượng bộ lớn lớn nhất của anh.
Mặc dù Trương Thành kh tỏ vẻ đồng ý, nhưng trong ánh mắt của ta cũng đã bu lỏng xuống một chút.
Diệp Du Nhiên thầm vui mừng, tr thủ chút thời gian quay lại cầm chặt hai bàn tay đầy nếp nhăn của Viện trưởng Lý, giọng ệu kiên định nói: “Cô à, chuyện đã xảy ra ở cô nhi viện dù chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng giải quyết. Điều ưu tiên bây giờ là cô giữ gìn sức khỏe, đừng quá lo lắng mà sinh thêm bệnh. Hơn nửa vài ngày sau con cũng sẽ quay lại đây.”
Viện trưởng Lý vừa mới trải qua đả kích kh nhỏ, bà giống như đã già thêm một chút, nhưng bà kh vì vậy cảm th chán chường. Bà nắm tay của Diệp Du Nhiên thật chặt, tươi cười cô với bộ dáng hiền lành như trước: “Được, chúng ta sẽ cùng nhau cố gắng”. Ngược lại bà chút ít lo lắng cho Diệp Du Nhiên, bà xuyên qua Diệp Du Nhiên, th Trương Thành đang đứng nghiêm ở cửa ra vào, lo lắng nói: “Con cũng nên chú ý chăm sóc bản thân, bây giờ cô th con cũng đã gầy hơn lúc trước nhiều ”.
“Dạ, con sẽ chú ý, cô kh cần lo lắng cho con đâu ạ”. Đôi mắt Diệp Du Nhiên bỗng nhiên trở nên ướt át. Đột nhiên nhận được sự quan tâm của cô viện trưởng, những uất ức giấu sâu trong lòng ào ra như thủy triều ập đến. Cô kh muốn nói, lại kh thể nói, chuyện xảy ra ở cô nhi viện cũng đã làm cô viện trưởng đủ sốt ruột, cô kh muốn vì chuyện mà làm cô viện trưởng lo lắng thêm nữa. Đi ra đến cửa ra vào cô nhi viện Nắng Mai, cô đã th xe ô tô đã đợi cô sẵn. Lúc chuẩn bị lên xe rời , Diệp Du Nhiên quay đầu lại nơi cô đã từng được yêu thương và bảo bọc. Dù năm tháng trôi qua kh ai bỏ c sức ra tu sửa lại nên đã xuống cấp khá nhiều nhưng cũng kh che được một chút sặc sỡ sắc màu của nó. Càng cô nhi viện, ánh mắt cô càng kiên định.
Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!
Cô nhất định sẽ cố gắng, làm cho Nam Cung Tước thu hồi ý tưởng này lại. Mặc kệ trả cái giá đau đớn thê t.h.ả.m như thế nào thì cô cũng sẵn sàng đón nhận!
“Cô Diệp, xin mời ngài lên xe”. Âm th Trương Thành vang lên như con robot được lập trình sẵn. Diệp Du Nhiên hít một hơi thật sâu, nhấc chân tiến vào trong xe.
Xe vững vàng chạy trên con đường bằng phẳng, nhưng lúc này khuôn mặt xinh đẹp của Diệp Du Nhiên nhíu lại, bởi vì chuyện ở cô nhi viện, cũng bởi vì sắp tới đối mặt với Nam Cung Tước. Việc cô tự hành động chắc c tên đàn kia đã biết , kh biết ta sẽ xử phạt cô như thế nào đây.
Cô quay trở lại biệt thự, vừa vào phòng khách, đã th Nam Cung Tước đang ngồi ở trên ghế sa lon. Lúc này còn đang mặc bộ âu phục chỉnh tề, bộ dáng giống như vừa mới trở về.
Sắc mặt đàn tái nhợt, con mắt sáng lên mang theo vẻ lạnh lùng cương nghị. Đưa mắt theo hướng cô tiến tới, ánh mắt ngay lập tức thẳng tắp mà tập trung hết vào cô, như một thợ săn lành nghề xuất sắc mang đến con mồi cảm giác áp bức cực độ.
Điều này khiến cho trong lòng Diệp nổi lên một tia khủng hoảng, cánh môi mềm của cô nhấp lên nhấp xuống hai cái, dường như muốn giải thích vài chuyện gì đó. Nhưng Nam Cung Tước đã mở miệng lên tiếng trước: “Tới đây”. Lời nói tuy đơn giản nhưng lại độc đoán trực tiếp ra lệnh cô, trong th âm lại tràn ngập mùi nguy hiểm đáng sợ.
Khẩu khí Diệp Du Nhiên thấp xuống, chịu đựng đau đớn trên mà tiến lên phía trước. Đi về phía Nam Cung Tước, đứng cách xa một mét nơi ngồi, đầu cúi xuống, trong lòng cô hi vọng sẽ kh nóng giận bừng bừng.
Chân mày Nam Cung Tước hơi nhíu lại, trầm giọng nói: “Gần chút”. Đứng cách xa như vậy, mặt lại lộ rõ vẻ sợ hãi như thế. Bộ đáng sợ như thế à.
Diệp Du Nhiên cẩn thận bước tới, đến gần nơi tên đàn nguy hiểm đang ngồi, nhưng khó khăn lắm cô mới bước tới một bước. Cô kh chịu được kh khí xung qu trầm thấp khó thở như vậy, nên mới nhấp môi khẽ nói : “Là kh tốt, kh xin phép mà tự ý đến cô nhi viện một như vậy, thật lòng xin lỗi ”.
Cô siết chặt nắm đ.ấ.m lại, nếu cuộc đời cô cứ bị kiểm soát như thế này, mãi mãi cô cũng kh được một chút tự do ! Nhưng mà bây giờ cô kh thể cùng Nam Cung Tước trở mặt được.
"Nhưng mà, ......A...!”. Diệp Du Nhiên nói còn chưa dứt lời, bỗng nhiên lên tiếng kinh hô. Do Nam Cung Tước bỗng nhiên hơi nghiêng , trực tiếp bắt l cánh tay của cô kéo tới, nên cô lập tức ngã trên . Cô ngã vào tuy cũng kh nặng, nhưng ngày hôm qua cô đã bị ngã khá nặng nên bây giờ nỗi đau được nhân ba lên, Diệp Du Nhiên nhất thời nhịn đau kh được, la lên.
Ngón tay của Nam Cung Tước trắng nõn duỗi ra dùng mạnh bắt l cằm cô, giọng ệu lạnh như băng chất vấn cô : “Tại kh trở về biệt thự nghỉ ngơi? Lại tự tiện vi phạm mệnh lệnh của , cô nên......”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-72-su-nhuong-bo-lon-lon-nhat-cua-.html.]
Diệp Du Nhiên nhịn đau xuống, kh đợi nói ra hình phạt, đã lo lắng giải thích: “Cô nhi viện đối với giống như là nhà vậy, mỗi khi đến đó cả thể xác lẫn tâm hồn của đều được thả lỏng kh lo âu. Nên muốn đến đó để nghỉ ngơi tốt hơn”.
Nam Cung Tước cười nhạo một tiếng, khó khăn lắm mới tốt tính một lần. Nhưng cô lại ngu ngốc kh nhận, làm hỏng lòng tốt của . Đã vậy còn dám nói dối!
“Đừng nói dối với !”. Nam Cung Tước tức giận cô kh biết thức thời. " đã sớm nói qua, trừ khi chán cô trước, đừng hòng thoát khỏi !”. Giọng ệu của lạnh lùng độc đoán, trong lòng Diệp Du Nhiên bất lực, giữa l mày nhíu lại lộ vẻ mệt mỏi, nhưng lại quật cường kh muốn cam chịu số phận! Dùng sức đẩy tay Nam Cung Tước ra, vẻ mặt kh cam lòng: “Đúng là trừ khi chán chê thì kh thể thoát khỏi !. Nhưng mà cũng tự do của bản thân, chỗ khác thể kh cho , nhưng nhà họ Diệp, trường học, cùng cô nhi viện những nơi này cũng muốn hạn chế ư!".
Cô chủ động đấu tr vì chính , kh thì kh khác gì con chim bị nhốt trong lồng? ều đổi lại cái lồng thành biệt thự với c ty! Lúc trước còn thể chịu được, nhưng bây giờ thì kh được, cô quyền tự do đến cô nhi viện!.
Nam Cung Tước híp híp mắt, thưởng sự thức sự quật cường của cô. Đôi mắt ướt sũng nhưng lộ vẻ kiên cường kh cam lòng, đối với sức hấp dẫn kh nhỏ. Khẽ cười một tiếng, đưa tay sờ vào khuôn mặt đang căng thẳng của Diệp Du Nhiên. Ghé sát vào tai cô, chậm rãi thở hắt ra: "Diệp Du Nhiên, cô còn nhớ rõ thân phận hay kh? Cô quên mất thực hiện nghĩa vụ gì ư?”. Sờ lên làn da cảm th non mịn, đôi mắt cô lại buồn bã làm sinh ra d.ụ.c vọng. ngoéo mặt cô một cái... Môi nhấp lên, nói nhiều hơn hai lời: “Đừng nghĩ trả xong tiền nợ trăm vạn cho . Mà nếu cô trả được. Trước khi đó, cả cô đều thuộc về và cô kh quyền chống lại mệnh lệnh của ”
Thân thể Diệp Du Nhiên kh khống chế được run rẩy, bàn tay nắm chặt lại thành nắm đấm, đốt ngón tay trở nên trắng toát, tức giận đến một câu đều nói kh nói ra lời!.
Cô đương nhiên kh quên những thứ này, từng giờ từng phút nhớ kỹ, tuy nhiên lại chán ghét đến mức tận cùng!. Bằng kh dựa vào những việc Nam Cung Tước đã làm với cô thì cô đã sớm ra tay với , dù cho đ.á.n.h kh lại!
Liếc th ánh mắt tức giận của cô, trong lòng Nam Cung Tước khẽ động, cúi đầu xuống hôn lên môi cô.
Nhưng Diệp Du Nhiên lại quay đầu, nụ hôn rơi trên má cô. Sắc mặt Nam Cung Tước lập tức đen lại, đem mặt Diệp Du Nhiên quay trở về, vì dùng lực mạnh nên nên làm cô đau nhíu mày lại. Ánh mắt hai lại lần nữa đối diện nhau, khóe môi cong lên cười khẽ, trầm thấp gợi cảm làm cho mặt Diệp Du Nhiên biến sắc : "Còn dám bằng mặt kh bằng lòng, cô về sau ở lại biệt thự này kh cần ra ngoài nữa."
Này làm thể? Cô còn muốn cho phép cô tự do đến cô nhi viện!
Sắc mặt kh cảm xúc của Diệp Du Nhiên chợt thay đổi, trợn to hai mắt lên Nam Cung Tước một hồi lâu, cô c.ắ.n môi, khẩn cầu : " muốn phá hủy cô nhi viện, cũng kh thể ngăn cản cô viện trưởng vài lần cuối chứ? Với bỗng nhiên kh làm, cũng ảnh hưởng kh tốt đến c việc".
Chỉ cô mới biết rõ từng tiến trình của hạng mục, cô muốn l chuyện này để suy nghĩ l biện pháp cứu cô nhi viện.
Vì thế, cô thể chủ động yếu thế!
Những lời này rõ ràng hữu hiệu, hoặc là nói vẻ mặt như sắp khóc của cô tác dụng. Nam Cung Tước bu cô ra, đứng dậy qua ghế sô pha khác ngồi, thân hình cao lớn ngồi đối diện cô, âm th lạnh lùng nói: "Một tuần tối đa một lần, cô muốn lúc nào thì , nhưng cô kh nên chọc mất hứng”.
Dứt lời, nện bước vững vàng lên lầu, để lại Diệp Du Nhiên đang trầm tư.
thể đạt được kết quả này, cô đã tương đối thoả mãn. Ăn một miếng cũng kh thể mập, nhất là tại nơi Nam Cung Tước ở đây, cô cũng kh tr cậy vào bản thân thể thu hoạch được thành quả lớn!.
Chưa có bình luận nào cho chương này.