Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lão Công Của Tôi Là Hắc Tổng Tài

Chương 90: Xoay chuyển, bất ngờ dành cho cô

Chương trước Chương sau

Khi nghe th th báo kết quả, sắc mặt Diệp Du Nhiên trắng bệch, hoa cả mắt và suýt chút nữa bị ngã khi ngồi trên ghế.

thể?” Cô tức giận hét lên, đầu óc trống rỗng, chỉ lời nói của chủ trì là kh ngừng vang vọng.

Diệp Tr thua , nghĩa là khả năng giữ lại trại trẻ mồ côi càng giảm . Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng khi kết quả này trở thành hiện thực thì Diệp Du Nhiên vẫn kh thể nào chấp nhận được.

Cô ngồi đó thất thần, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt ngưng đọng giống như mất tất cả sức sống. Bất cứ ai cũng thể th rằng ều gì đó kh ổn với cô.

Những bị thu hút bởi tiếng la hét của Diệp Du Nhiên đều cô một cách kh thể giải thích được, khi th bộ dạng cô thế này tất cả đều đăm chiêu suy nghĩ.

Sắc mặt Nam Cung Tước tối sầm lại, nắm l vai cô kéo cô , lạnh lùng nói: “Đi theo .”

Sự tức giận trào dâng trong lồng n.g.ự.c và ngay cả niềm vui khi đ.á.n.h bại Diệp Tr cũng biến mất. phụ nữ này lại dám ngang nhiên bênh vực đứng về phía Diệp Tr ngay trước mặt .

Diệp Du Nhiên ngây ngô dại dột bị kéo ra khỏi khách sạn, dưới bầu trời x khi ánh sáng mặt trời chiếu vào mặt thì cô mới bỗng nhiên phản ứng lại, cô túm chặt l ống tay áo của Nam Cung Tước, khẩn cầu nói: “Lô đất ở phía Nam thành phố thể nào chuyển nhượng cho Diệp được kh? sẽ thuyết phục…”

“Kh được.” Nam Cung Tước gắt gỏng ngắt lời cô, sắc mặt tái nhợt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Diệp Du Nhiên, cô gặp khó khăn thì chỉ nghĩ đến Diệp Tr ?”

Trong mắt của Diệp Du Nhiên những giọt nước mắt trong suốt chảy ra, mắt mờ , cô thẳng vào và lẩm bẩm nói: “Ngoài Diệp Tr ra thì còn ai thể giúp đỡ. ? Ha ha…”

Nam Cung Tước nắm chặt l cằm của cô, bóp mạnh khiến da cô tím tái, ánh mắt dữ tợn: “Cô biết vì Diệp Tr lại thua kh?”

Cổ họng của Diệp Du Nhiên bị mu bàn tay của bóp nghẹt khiến cô kh thể thở được nhưng cô mím chặt môi kh chịu khuất phục, cũng kh muốn cầu xin. Nghe th những lời nói giống như th gặp nguy thừa cơ hãm hại, cô phẫn nộ nói: “Nam Cung Tước, đừng quá đáng.” Nước mắt cô lặng lẽ rơi xuống hòa thành dòng chảy tí tách.

Nam Cung Tước ép cô và nói từng từ từng chữ một: “Một trong số đó là lời hứa của tập đoàn Nam Cung rằng sẽ sắp xếp cho những đứa trẻ ở trại trẻ mồ côi Nắng Mai một cách ổn thỏa thích đáng.”

nói cái gì?” Diệp Du Nhiên mở to mắt kh dám tin, dùng sức mở to mắt quá mức khiến cho khóe mắt cô đau nhưng cô vẫn chằm chằm vào kh hề chớp mắt.

Nam Cung Tước lạnh lùng cô chằm chằm, đôi mắt tối sầm và kh hề lên tiếng.

Diệp Du Nhiên lặp lại lời nói: “ vừa nói rằng tập đoàn Nam Cung sẽ thu xếp ổn thỏa cho những đứa trẻ đó kh? kh?”

Cô hét lên hỏi, câu nói này chỉ lướt qua trong lòng cô một lần và cô biết chắc là sẽ tốt cho bọn trẻ nhưng lại kh nghĩ tới.

“Tự đọc hồ sơ mời thầu .” Nam Cung Tước hừ lạnh lùng một tiếng, bu cằm của cô ra và sải bước về phía chiếc xe Rolls Royce ở bên cạnh.

Trần Vũ và m khác theo, khi ngang qua Diệp Du Nhiên, nói nhỏ: “Cô Diệp Du Nhiên, tổng giám đốc nói kh sai. Vừa nếu như cô kh ra ngoài mà chỉ cần nghe kỹ thì sẽ biết rõ.”

Diệp Du Nhiên sững sờ mất một lúc lâu thì bộ não đang dính như hồ keo của cô mới bắt đầu hoạt động. Theo như lời họ nói thì cho dù kh giữ lại được trại trẻ mồ côi thì những đứa trẻ đó cũng sẽ kh lưu lạc ở đầu đường xó chợ…

Đột nhiên một nụ cười rạng rỡ nở ra, những giọt nước mắt biến mất, cô chạy đến chiếc xe nơi Nam Cung Tước đang ở đó. Cô lo lắng kh yên mở cửa xe ra và ngồi bên cạnh .

Ngay khi Diệp Du Nhiên vừa ngồi xuống thì Trương Thành liền khởi động động cơ và chiếc Rolls Royce rít lên rời .

Cô vuốt lại vạt áo của bộ đồ c sở, thỉnh thoảng lại liếc mắt Nam Cung Tước một cái, cuối cùng cô hạ quyết tâm, cúi đầu nói: “ xin lỗi, cảm ơn . Là đã hiểu lầm . Thật sự cảm ơn .” Cô xúc động đến mức nói năng lộn xộn cả lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lao-cong-cua-toi-la-hac-tong-tai/chuong-90-xoay-chuyen-bat-ngo-d-cho-co.html.]

Nam Cung Tước hừ lạnh một tiếng và nhắm mắt lại. vốn dĩ kh định cho Diệp Du Nhiên biết nội dung của hồ sơ mời thầu cuối cùng như vậy, tuy nhiên, phụ nữ này đã khóc lóc quá t.h.ả.m thiết…

Nhấn "Donate" để team duy trì dịch truyện và động lực ra chương mới nh hơn nha!

Diệp Du Nhiên bị đối xử lạnh lùng nhưng trên khuôn mặt vẫn nở một nụ cười rạng rỡ. Cô thực sự quá phấn khích, cô vốn nghĩ rằng sau khi Nam Cung Tước l được lô đất ở phía Nam thành phố thì sẽ làm theo bản kế hoạch mà cô th và khả năng thể chuộc lại trại trẻ mồ côi là mong m.

Kh ngờ mọi chuyện lại xoay chuyển và hy vọng. Cô làm thể kh vui, làm thể kh phấn khích?

M chiếc xe chia nhau mỗi chiếc một ngả sau khi rời khỏi con đường nơi khách sạn Lôi Địch Sâm, những chiếc khác tiếp tục quay lại c ty trong khi Trương Thành lái xe quay về biệt thự.

Sau khi tiêu hóa hết th tin bất ngờ này, Diệp Du Nhiên lần lượt gọi ện thoại cho má viện trưởng và Hữu Nhiễm Nhiễm để th báo tin vui, thậm chí cô còn gọi ện cho Diệp Tr để ta kh cần lo lắng nữa, nếu như trúng hai lô đất cuối cùng thì đừng lo lắng mà đấu giá.

Trong gần một tiếng đồng hồ, Nam Cung Tước dường như đã nhắm mắt nghỉ ngơi nhưng khí áp lạnh lại lan rộng khắp .

C.h.ế.t tiệt! Chính là vì mà cô mới thể hạnh phúc như vậy. Thế nhưng phụ nữ này lại chỉ dùng một câu nói nhẹ nhàng để xua đuổi . Còn dám cằn nhằn với khác thời gian lâu như vậy, thật sự là kh ánh mắt.

Chiếc xe vừa dừng ở biệt thự thì Diệp Du Nhiên liền mở cửa xe nhảy xuống, cảm giác vui vẻ ở trên kh nên quá lộ liễu. May mà hôm nay cô kh mặc váy và giày cao gót, nếu kh thì đúng là nhảy nhịp ệu lẽ sẽ ngã sấp xuống.

Khóe môi cô nhếch lên cao, đợi sau khi Nam Cung Tước xuống xe thì cô vui vẻ hỏi: “ sẽ làm bữa trưa, muốn ăn gì kh?”

Nam Cung Tước lạnh lùng liếc cô một cái, khinh thường nói: “Nấu ăn bằng một tay?” phụ nữ này vẫn nghĩ đến chuyện nấu ăn khi đang bị thương, thực sự là kh hiểu trong đó cái gì vui đáng nói.

Sau khi Diệp Du Nhiên nhớ ra bản thân vẫn bị thường thì cô lắc lắc cánh tay lên xuống, cười nói: “ đã kh còn đau nữa , một chút này thì kh cả.”

Nam Cung Tước đưa tay siết chặt cánh tay của cô, nghe th tiếng kêu đau đớn c.ắ.n răng chịu đựng của cô, chẳng hiểu bỗng dưng cảm th vui vẻ, cố nén khóe môi cong lên nói: “Vậy thì cô làm .”

Diệp Du Nhiên nắm nắm tay và tự nhủ với bản thân rằng Nam Cung Tước sẽ sắp xếp ổn thỏa cho các đứa trẻ đó thì cô nhất định nhịn.

“Tuân lệnh!” Cô chào theo nghi thức quân đội bằng tay lon ton chạy về phía biệt thự, hướng thẳng về phía mục tiêu là nhà bếp.

Ánh mắt Nam Cung Tước theo bóng lưng của cô, khi Diệp Du Nhiên bước vào phòng khách thì đột nhiên cao giọng nói: “Rửa sạch nước mắt ở trên mặt cô , đừng để ăn …”

Bước chân của Diệp Du Nhiên trượt xuống, suýt chút nữa là đầu đập xuống đất, bước chân khi xoay vào phòng bếp mang theo một chút hoảng sợ.

Thím La đứng bên cạnh Nam Cung Tước cũng cảm thán: “Đây là lần đầu tiên th cô Diệp Du Nhiên vui như vậy.”

Nam Cung Tước nhếch khóe môi và đáp lại bằng một tiếng “Ừ” nhỏ kh thể nghe th.

Thím La liếc một cái với một nụ cười đầy ý tứ, khi Nam Cung Tước nhấc chân về phía trước thì cũng im lặng theo.

Diệp Du Nhiên thực sự vui, mặc dù vẫn còn nhiều chuyện đè nén lên cô nhưng khi mọi chuyện về trại trẻ mồ côi trở nên rõ ràng thì cô đã đủ hạnh phúc .

Suy cho cùng thì từ trường học đến nhà họ Diệp thì chuyện về trại trẻ mồ côi là nặng nề nhất và nhiều liên quan nhất.

Cô đã cố gắng hết sức để nấu một bữa ăn lớn, tất nhiên là kh thể thiếu sự trợ giúp của đầu bếp trong việc nhấc nồi.

Chờ giúp việc bày ra một bàn đồ ăn đầy đủ màu sắc và hương vị thì cuối cùng cô cũng bưng một nồi c nước ô mai mới nấu ra, trong miệng vẫn còn ngâm nga nhè nhẹ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...