Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật
Chương 130: Khoảnh khắc cuối đời, tình yêu một đời tìm đến
Lời Ôn Sương như sấm sét nổ vang bên tai Lâm Uyển Thanh.
Vô đoạn ký ức quá khứ như thủy triều ùa về trong đầu. Những kỷ niệm với Bùi Cẩm Niên, những hiểu lầm và sự phản bội từng cho thật, giờ phút đều tan biến như sương mù.
cơn sốc sự cảm động lâu .
Cẩm Niên bao giờ phản bội cách mạng. Ông âm thầm giữ vững niềm tin hứa. Ông phụ bà, cũng phụ đất nước.
“ về gặp một cuối!” Hốc mắt Lâm Uyển Thanh đỏ hoe, giọng kiên định.
Vì thời gian cấp bách, Phó Tinh Chu lập tức xin đường bay cho máy bay trực thăng.
Hai giờ , Lâm Uyển Thanh thấy ngôi nhà cũ trong ký ức.
Thời gian phảng phất như dừng ở đây. Ngôi nhà cũ vẫn giữ nguyên dáng vẻ ngày xưa, chỉ cửa thêm lính canh gác.
Ôn Sương và Phó Tinh Chu chờ ở bên ngoài ngôi nhà, theo Lâm Uyển Thanh trong.
Lâm Uyển Thanh bước nhà, cách bài trí bên trong vẫn như cũ, một chút đổi nào.
Lâm Uyển Thanh thấy Bùi Cẩm Niên trong phòng, bà đến thư phòng mà ông yêu thích nhất hồi trẻ.
bàn làm việc trong thư phòng một chồng thư dày.
đó những lá thư bà từng cho Bùi Cẩm Niên gửi .
Những lá thư đó, ông bao nhiêu . Giấy thư vì lật lật nhiều mà trở nên mềm mại, chỗ thậm chí còn nổi lên những sợi tơ, còn cả những vết tích nước mắt khô.
Bà phảng phất như thể thấy cảnh tượng một đêm yên tĩnh nào đó, Bùi Cẩm Niên một ánh đèn mờ ảo, những lá thư bà cho ông, lặng lẽ rơi lệ.
Trái tim Lâm Uyển Thanh co thắt , đau đớn.
Ngoài những lá thư bà từng cho ông, còn mấy chồng thư dày ông hồi âm cho bà.
Lâm Uyển Thanh cầm lấy một trong đó, đó :
Gửi vợ hiền Uyển Nhi:
em hiểu lầm, thấy trong mắt em sự oán hận và khó hiểu đối với , cũng đau như d.a.o cắt.
hận thể lập tức xuất hiện mặt em, tất cả, thể. Sứ mệnh mà mang vai quá nặng nề, nặng đến mức thể chút sơ suất nào.
Nhiệm vụ , mỗi một ánh mắt, mỗi một lời đều quyết định sự thành bại nhiệm vụ, quyết định sinh t.ử vô đồng chí.
vô tưởng tượng, đợi đến ngày cách mạng thắng lợi, chúng thể dạo hoàng hôn, kể nỗi nhớ khi xa cách. đưa em xem những đóa hoa tươi nở khắp núi đồi, xem mặt trời mọc tượng trưng cho tự do và hy vọng.
hiểu rằng, đó, âm thầm kiên trì, dù em hiểu lầm, dù một chịu đựng tất cả nỗi đau.
Xin hãy tin rằng, trái tim bao giờ rời xa em, bao giờ phản bội lý tưởng chung chúng .
Đợi khi tất cả kết thúc, sẽ trở về bên cạnh em, dùng phần đời còn để bù đắp cho những thiệt thòi em.
Mãi mãi yêu em, Cẩm Niên.
…
Nước mắt Lâm Uyển Thanh trào , ngón tay bà run rẩy mở một lá thư khác.
Uyển Nhi yêu dấu:
trúng ba phát đạn, một vòng Quỷ Môn Quan. cứ ngỡ sống nổi, nhớ đến vợ hiền còn đang ở nhà chờ , thể để hy sinh.
Cách mạng cuối cùng thắng lợi, vết thương cũng khá hơn. vội vàng trở về, phát hiện em biến mất trong biển mênh mông.
đồng chí cách mạng từng cứu em cũng hy sinh, ai em . tìm khắp cả nước, cũng tìm tung tích em.
Đừng bỏ lỡ: Sau 10 Năm Chia Tay, Tôi Bị Người Cũ Mặt Lạnh Quấy Rầy, truyện cực cập nhật chương mới.
hành vi ngày xưa làm tan nát trái tim em, nên em mới trốn , gặp ?
Uyển Nhi, nếu em thể tiếng gọi , thể cho một chút manh mối để tìm em ?
Nhớ em, thương em, Cẩm Niên.
…
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-130-khoanh-khac-cuoi-doi-tinh-yeu-mot-doi-tim-den.html.]
Lâm Uyển Thanh mở một lá thư khác.
Gửi vợ hiền Uyển Nhi:
Theo thời gian trôi , tuổi tác ngày càng lớn, sức khỏe cũng ngày càng yếu. thật sợ năm tháng sẽ làm phai mờ ký ức về em, sợ rằng sẽ đợi đến ngày gặp em.
thường nhớ những kỷ niệm chúng , thường xuyên nhớ đêm em gả cho , e thẹn dám đối diện với , gọi một tiếng “ Cẩm Niên”.
Mấy năm nay, thấy quá nhiều sinh ly t.ử biệt, cũng chứng kiến vô thắng lợi và vinh quang, tất cả thứ đều bằng một nụ em.
Nếu thể, nguyện dùng tất cả vinh dự để đổi lấy một cơ hội gặp em.
Uyển Nhi, dù em ở , đều hy vọng em sống hạnh phúc. nếu em còn , hy vọng em thể trở về bên cạnh , để những ngày tháng cuối cùng cuộc đời thể em bầu bạn.
Mãi mãi chờ em, Cẩm Niên.
…
Lâm Uyển Thanh cầm lấy một lá thư mà mực vẫn khô hẳn, chắc mới lâu.
Gửi vợ hiền Uyển Nhi:
Lá thư lẽ cuối cùng cho em. Sinh mệnh sắp đến hồi kết.
Cả đời trải qua mưa gió, chứng kiến vô thăng trầm, khát vọng trong lòng vẫn gặp em.
Đừng bỏ lỡ: Thập Niên 60: Mang Bụng Bầu Theo Chồng Nhập Ngũ, truyện cực cập nhật chương mới.
vô gọi tên em trong lòng, tại em từng mộng ? làm em thất vọng, đau lòng quá sâu, em chịu tha thứ cho ?
Hiện nay, còn sức để tìm em nữa. Nếu kiếp , sẽ chuộc tội với em. vợ hiền Uyển Nhi cho một cơ hội ?
Mãi mãi yêu em, Cẩm Niên.
…
Lâm Uyển Thanh ngón tay run rẩy đặt lá thư xuống, trái tim bà đau thắt .
Những tình cảm năm tháng phủ bụi, như một cơn lũ vỡ đê ùa về phía bà.
Bà khắp ngôi nhà cũ tìm kiếm bóng dáng Bùi Cẩm Niên, thu kết quả gì.
Bà thất hồn lạc phách chạy khỏi ngôi nhà, đến bên cạnh Ôn Sương: “ tìm thấy ông , ông thể nào …”
Ôn Sương chỉ một nhà hát cách đó xa: “Ông Bùi đang ở bên đó.”
…
Bùi Cẩm Niên , sinh mệnh như ngọn nến gió, sắp tàn.
Ông nâng hình ngày càng nặng nề , sự dìu dắt cảnh vệ, từ từ đến nhà hát mà ông tự tay xây dựng.
Xung quanh, những cấp mặc quân phục thẳng tắp nghiêm, trong mắt họ tràn đầy sự kính trọng và lo lắng dành cho vị lão thủ trưởng .
Bùi Cẩm Niên nhà hát trống rỗng, ông còn nhớ lời hẹn ước ngày xưa với Lâm Uyển Thanh.
Đợi khi cách mạng kết thúc, bà ông tự tay xây cho bà một sân khấu, bà hát kịch sân khấu đó cho một ông .
Ông hứa với bà, sẽ xây cho bà một nhà hát nhất.
Nhà hát do ông tự tay xây dựng, mỗi một viên gạch, mỗi một viên ngói đều chứa đựng nỗi nhớ và tình yêu sâu đậm ông dành cho bà.
Giờ phút , nhà hát trống rỗng, trong lòng Bùi Cẩm Niên tràn đầy sự chua xót.
Ông rõ sinh mệnh sắp kết thúc, rốt cuộc thể Uyển Nhi hát kịch nữa.
“Uyển Nhi, xin , thể đợi em nữa …”
Trong cơn hoảng hốt, Bùi Cẩm Niên dường như thấy ánh đèn sân khấu sáng lên.
Một phụ nữ mặc trang phục lộng lẫy, thướt tha lên sân khấu.
Đó chính Lâm Uyển Thanh thời trẻ. Bà đội mũ phượng ngọc châu, tay áo lụa bay phất phơ. Bà mắt mày đa tình Bùi Cẩm Niên sân khấu, môi đỏ khẽ mở, một khúc 《Mẫu Đơn Đình - Kinh Mộng》 uyển chuyển du dương vang lên:
“Thì muôn hồng nghìn tía tàn, cảnh như phó mặc cho tàn phai. Ngày lành cảnh làm , niềm vui trong lòng tìm …”
Chưa có bình luận nào cho chương này.