Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật
Chương 178: Hoàn toàn há hốc mồm, chủ biệt thự là con dâu cũ
Lời bà Triệu dứt, đám họ hàng và hàng xóm trong biệt thự đều đồng loạt cổng lớn. bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt ai nấy đều ánh lên vẻ hóng kịch vui.
Gương mặt chanh chua bà Triệu tràn ngập vẻ giễu cợt và khinh miệt: “Bà đến đây cầu xin , thằng Ngôn Đình nhà tái hôn với con gái bà chứ gì?” xong, bà lạnh một tiếng: “Bà cũng đừng mơ mộng hão huyền nữa. Tô Vận từ đầu đến chân, đều bằng một góc con dâu mới . Con trai đây cưới con Tô Vận nhà bà, đổ tám đời vận xui. Bà xem, mới ly hôn, nó ở biệt thự lớn, sắp tới còn thăng chức tăng lương!”
Sắc mặt nuôi Tô Vận lúc xanh lúc trắng.
Từ khi Tô Vận gả cho Triệu Ngôn Đình, bà Triệu bao giờ cho bà và Tô Vận một sắc mặt . Luôn bóng gió châm chọc rằng Tô Vận nhà bà xứng với Triệu Ngôn Đình. Bây giờ ly hôn , vẫn còn sỉ nhục một cách tàn nhẫn!
“Vận Nhi nhà cũng sẽ thèm khát gì thằng Triệu Ngôn Đình nhà bà nữa !” nuôi Tô Vận một thật thà, hồi lâu mới đáp một câu như .
Bà Triệu ngặt nghẽo: “Con Tô Vận nhà bà năm đó chủ động lấy lòng, theo đuổi thằng Ngôn Đình nhà , cả làng xóm ai mà ? Ngay cả tiền học phí đại học thằng Ngôn Đình nhà , cũng nó tự nguyện lo cho. Thằng Ngôn Đình nhà nghiệp, nó dùng ân tình để ép cưới. Bao nhiêu năm trời, chỉ sinh một con vịt giời, đến con trai cũng đẻ , còn khó mà t.h.a.i . Rời khỏi thằng Ngôn Đình nhà , còn ai thèm cưới nó nữa?”
Đám hàng xóm và họ hàng phía bà Triệu cũng bắt đầu hùa .
“Tô Vận ly hôn với Ngôn Đình, một nuôi con, vẫn dựa dẫm nhà họ Triệu thôi. Nếu , một phụ nữ học hành bao nhiêu như nó, làm mà nuôi nổi con gái?”
“ Tô Vận nuôi đến đây lấy quà đấy chứ? Dù đồ đạc trong biệt thự đều hàng xa xỉ, lấy một món cũng đủ cho Tô gia sống mấy năm .”
“Phì, hổ, ly hôn , còn bám dai như đỉa.”
Trợ lý Từ, nuôi Tô Vận, đám phụ nữ mồm năm miệng mười, năng khó trong biệt thự, nhíu mày: “Các ai, ở đây làm loạn cái gì?”
Bà Triệu thấy trợ lý Từ lên tiếng, hai tay bà chống nạnh, trừng mắt quát: “Mày ai? Chạy đến đây xía chuyện khác làm gì? Đây nơi mày nên đến ?”
Trợ lý Từ bao giờ gặp một đàn bà đanh đá, vô lý như . Sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng : “ trợ lý Đường gia. Nơi đây một trong những biệt thự Đường gia ở Diệp Thành. đưa nuôi đại tiểu thư đến đây dưỡng lão, các …”
Bà Triệu trực tiếp cắt ngang lời trợ lý Từ: “Đường gia nào, đại tiểu thư nào? Đây biệt thự con dâu và con trai tao, cũng nơi tao sẽ dưỡng lão. Một ngoài như mày ở đây ồn ào với tao cái gì? điều thì cút mau!”
Trợ lý Từ bà Triệu đang hùng hổ, lý lẽ hùng hồn, trong lòng chút khó hiểu. Chẳng lẽ, nhầm nhà?
Trợ lý Từ lùi vài bước, tấm biển hiệu cửa. , địa chỉ mà bà chủ cho chính nơi .
Gợi ý siêu phẩm: Thiên Vị Mỗi Mình Em đang nhiều độc giả săn đón.
Trợ lý Từ lấy điện thoại , định gọi cho bà Đường, thì điện thoại đột nhiên bà Triệu xông tới giật lấy.
“Trả điện thoại cho !”
Bà Triệu ném mạnh điện thoại trợ lý Từ xuống đất, đó cùng đám hàng xóm, họ hàng đuổi trợ lý Từ và nuôi Tô Vận ngoài.
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-178-hoan-toan-ha-hoc-mom-chu-biet-thu-la-con-dau-cu.html.]
Miệng bà Triệu ngừng c.h.ử.i rủa: “Biệt thự con trai và con dâu tao, chúng mày cũng dám đến đây giương oai, mau cút !”
xong, bà Triệu trừng mắt nuôi Tô Vận: “Dù bà quỳ xuống cầu xin , cũng sẽ đồng ý cho Ngôn Đình và Tô Vận tái hôn . Con gái bà bây giờ đến cả công việc lao công cũng giữ nổi, với tình cảnh hiện tại nó, còn trèo cao nhà họ Triệu chúng , mơ!”
nuôi Tô Vận sức khỏe lắm, khi mấy bà Triệu xô đẩy, bà ho khan một cách khó chịu. đối mặt với sự ngang ngược, vô lý đám bà Triệu, bà vẫn thẳng lưng : “Vận Nhi nhà tìm cha ruột nó . Gia cảnh cha ruột nó , nó sẽ thèm khát gì thằng Triệu Ngôn Đình nữa !”
Bà Triệu khịt mũi coi thường: “Bà cứ khoác lác ! Dù cha ruột nó tiền, cũng sẽ thích nó. Nếu , năm đó tại bỏ rơi nó, để một bà góa như bà nhặt về nuôi? Nó chính một đứa ai thèm , bà đừng ở đây dát vàng lên mặt nó!”
nuôi Tô Vận tức giận đến run rẩy, bà ngón tay run run chỉ bà Triệu, giọng nức nở : “ như , bà ngậm m.á.u phun …”
Trợ lý Từ đỡ lấy nuôi Tô Vận đang lảo đảo: “Dì Tô, đưa dì lên xe .”
Trợ lý Từ rõ, với đám đàn bà đanh đá, vô lý thì thể lý . lái xe đến trung tâm bất động sản.
Ngay lúc trợ lý Từ chuẩn lên xe, mấy chiếc xe màu đen chạy tới.
Bạn thể thích: Mạo Danh Nhiều Năm - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Một đàn ông trung niên mặc vest thủ công, tay cầm cặp da bước tới, phía mấy chiếc xe, hơn mười bảo vệ mặc đồ đen bước xuống.
Trợ lý Từ thấy đến, lập tức tiến lên chào hỏi: “Luật sư Tần.”
Luật sư Tần gật đầu với trợ lý Từ, đó về phía nuôi Tô Vận, cung kính : “Bà Tô, căn biệt thự , chính nơi ở bà và đại tiểu thư. Bà cứ yên tâm ở đây an dưỡng.”
xong, luật sư Tần vỗ tay, năm sáu hầu mặc đồng phục từ xe bước xuống.
“Đây những hầu sẽ ở biệt thự chăm sóc bà.”
Bà Triệu cùng đám hàng xóm và họ hàng ở cổng biệt thự thấy cảnh đó, trong mắt ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
Những ai? Tại họ cung kính với nuôi Tô Vận như ?
Bà Triệu định gì đó, thấy đàn ông trung niên cầm cặp da đầu về phía bà , trong mắt tràn đầy sự nghiêm nghị và sắc bén: “Cô Tô Vận chủ nhân căn biệt thự . nuôi cô Tô Vận đến đây an dưỡng, một đám ngoài tự tiện xông nhà dân như các tư cách gì mà khoa tay múa chân?”
Luật sư Tần dẫn theo bảo vệ về phía biệt thự. Bà Triệu đám hùng hổ, bà còn vẻ kiêu ngạo và mạnh mẽ như lúc nữa. mặt họ hàng và hàng xóm, bà yếu thế, chỉ thể gân cổ lên lớn tiếng : “Tô Vận chủ nhân căn biệt thự ? Ông đang đùa đấy chứ, đây con dâu , Vu Tâm Di!”
Luật sư Tần mở cặp tài liệu, liền lấy giấy chứng nhận bất động sản và một bản hợp đồng chuyển nhượng: “Tên giấy chứng nhận bất động sản căn biệt thự , vốn dĩ bà Đường. hiện tại bà Đường ủy thác cho chuyển nhượng căn biệt thự cho cô Tô Vận. Vài ngày nữa giấy chứng nhận mới sẽ làm xong. Xin hỏi giấy chứng nhận bất động sản con dâu bà - Vu Tâm Di, ở ?”
Trong đám họ hàng, hàng xóm chữ, thấy giấy chứng nhận mà luật sư Tần mở , khỏi trố mắt kinh ngạc, thể tin nổi : “ nhà giấy chứng nhận, căn biệt thự . Nơi chẳng lẽ thật sự bất động sản vợ mới Triệu Ngôn Đình ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.