Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật

Chương 56: Khoảnh khắc sinh tử, bùa hộ mệnh cứu mạng

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lính cứu hỏa trực ban gọi đến, rừng núi ở Tây Giao bốc cháy.

“Khê Khê, thể ăn tối cùng em , về đội thực hiện nhiệm vụ!”

Trong đôi mắt sâu thẳm Lục Lẫm lộ một tia áy náy. nhớ rõ bao nhiêu đang ở bên Nguyễn Khê thì vì nhận nhiệm vụ đột xuất mà rời .

Nghề lính cứu hỏa chắc chắn sẽ thiệt thòi cho những yêu nhất bên cạnh .

Chuông báo động vang lên, mặc quân phục, chỉ thể nén chặt vướng bận.

Yêu ba năm, bỏ lỡ sinh nhật Nguyễn Khê, bỏ lỡ các ngày lễ. , khi lao biển lửa, cô tủi rơi lệ.

cũng sợ nhiệm vụ nào đó sẽ thể trở về, thể từ bỏ nghề nghiệp . Đám cháy chính chiến trường , thể bất kỳ sự lùi bước nào.

Nguyễn Khê thấy sự áy náy trong mắt Lục Lẫm, cô một bên đưa bùa hộ mệnh cho , một bên giọng dịu dàng và kiên định với : " tuy thiếu sự đồng hành hàng ngày với em, bảo vệ và cứu vớt nhiều gia đình hơn. Em hiểu sự giằng xé giữa tình yêu và trách nhiệm , bao giờ ngừng yêu em. cứ việc vượt qua chông gai, lao chiến trường, em sẽ mãi mãi ở phía ủng hộ , đợi bình an trở về.”

Đáy mắt sâu thẳm, lạnh lùng Lục Lẫm nước lay động: ", cảm ơn em, bảo bối.”

Nguyễn Khê xuống xe, cô dặn dò Lục Lẫm: "Nhất định để bùa hộ mệnh bên , lấy .”

Lục Lẫm bằng tốc độ nhanh nhất chạy về đội cứu hỏa. bộ đồ chống cháy, thấy hai mươi lá bùa hộ mệnh mà Nguyễn Khê đưa cho, lông mày khẽ nhíu .

mê tín, dập lửa cứu hộ dựa kỹ năng chuyên nghiệp và trang thiết .

nghĩ đến lời dặn dò Nguyễn Khê, vẫn để một lá bùa trong bộ đồ chống cháy .

xe cứu hỏa, Lục Lẫm đem những lá bùa còn phát cho mỗi đồng đội cứu hộ.

“Đội trưởng Lục, chị dâu mê tín quá , còn xin bùa hộ mệnh cho cả chúng nữa?”

“Làm nghề chúng , lúc nào cũng chuẩn sẵn sàng hy sinh. tin một món đồ nhỏ như thể cứu mạng chúng .”

Lục Lẫm ho nhẹ một tiếng, uy nghiêm lạnh lùng : "Đừng mê tín , đây tấm lòng Khê Khê đối với , cứ nhận lấy . Vụ cháy rừng đơn giản, đều tập trung cao độ.”

Lời Lục Lẫm dứt, các đồng đội liền chấn chỉnh cảm xúc, để bùa hộ mệnh .

Xe cứu hỏa một đường lao như chớp, còi báo động vang dài, đèn cảnh sát nhấp nháy, bầu trời dần tối trông rấtt bắt mắt, như đang tuyên bố sự vội vã và sợ hãi những lính cứu hỏa lao đám cháy.

nhanh, xe cứu hỏa đến khu rừng đang cháy.

Lửa lớn tùy ý bùng cháy, ngọn lửa hừng hực như nuốt chửng cả bầu trời, khói đen cuồn cuộn, che kín bầu trời, mùi khét nồng nặc lan tỏa.

Bên bờ ruộng đầy , trong đó một phụ nữ nông dân ngã đất lóc t.h.ả.m thiết.

“Đều tại ông già Vương, ông đốt cỏ dại gây hỏa hoạn, mấy đứa con nhà còn đang chơi trong núi, cha nó núi cứu , đến giờ vẫn !”

Lục Lẫm mắt sáng như đuốc, sắc mặt trầm tĩnh quả quyết lệnh: "Tổ một cùng cứu hộ những mắc kẹt, tổ hai phụ trách khống chế lửa, tổ ba phối hợp dùng vòi rồng dập tắt lửa, nhanh lên!”

“Rõ!”

Tiếng đáp đồng thanh các lính cứu hỏa, bên cạnh đám cháy ồn ào , như một lời tuyên thệ sợ hãi, một lời hứa kiên định đối với sinh mệnh, đối với việc chống tai họa.

Lục Lẫm dẫn theo một tổ đồng đội, mang theo bình dưỡng khí, dụng cụ dập lửa, chút do dự lao trong biển lửa.

Sóng nhiệt ập mặt, ngọn lửa điên cuồng tàn phá, phát những tiếng nổ lách tách đáng sợ.

Nhiệt độ cực nóng, mặc dù mặc đồ chống cháy, cảm giác nóng rát đó vẫn như kim châm da họ.

Mồ hôi theo trán, lưng họ tuôn .

“Đội trưởng Lục, bên hình như động tĩnh!” Một đồng đội hét lớn.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-56-khoanh-khac-sinh-tu-bua-ho-menh-cuu-mang.html.]

Lục Lẫm lập tức về phía hướng tay đồng đội chỉ, xuyên qua làn khói đặc, thấy vài bóng hình nhỏ bé.

Đó chính những đứa trẻ mắc kẹt phụ nữ nông dân, lúc chúng đang co ro với , đến mặt mày đẫm lệ, giọng chút khàn , trong mắt tràn đầy sự tuyệt vọng và sợ hãi.

“Đừng sợ các cháu, chú đến cứu các cháu đây.”

Ngay lúc Lục Lẫm nhanh chóng tiếp cận các cháu bé, ngọn lửa đột nhiên trở nên dữ dội hơn.

Một cây đại thụ đốt cháy đen, đột nhiên đổ xuống.

“Cẩn thận!” khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lục Lẫm dùng hết sức lực , đẩy bé trai gần cây đại thụ nhất ngoài.

Còn chính , thì vì dùng sức quá mạnh, kịp né tránh, cây đại thụ đè mạnh xuống .

“Đội trưởng Lục!” Các đồng đội kinh hô lên, trong mắt họ tràn đầy sự hoảng sợ và lo lắng, đồng thời buông những đứa trẻ trong tay , cố gắng hợp sức nâng cây đại thụ lên.

ngọn lửa quá dữ dội, những cây đại thụ khác xung quanh cũng dấu hiệu đổ sập.

“Đừng lo cho , đưa các cháu bé ngoài , nhanh lên!”

“Đội trưởng Lục ”

lệnh , rút lui ngay lập tức!”

Đáy mắt Lục Lẫm lộ sự kiên định và quyết tuyệt, mặc dù thể sẽ hy sinh trong đám cháy, cũng đảm bảo sự an các cháu bé và các đồng đội.

Hốc mắt các đồng đội đều chứa đầy nước mắt, họ , lúc tình hình nguy cấp, mỗi một giây đều liên quan đến sinh tử, mệnh lệnh đội trưởng thể cãi , họ chỉ thể rưng rưng ôm các cháu bé rời .

Lục Lẫm cảm giác sức lực đang dần dần mất , tầm mắt trở nên mơ hồ, thở dồn dập, trong đầu hiện lên nụ Nguyễn Khê, trong lòng vô cùng áy náy và khó chịu.

Họ hẹn chọn ngày lành tháng sẽ kết hôn, lẽ thể thực hiện lời hứa với cô.

Ngay lúc Lục Lẫm cho rằng sắp biển lửa nuốt chửng, đột nhiên cảm thấy n.g.ự.c nóng lên, như thêm một sức mạnh thần bí và kỳ lạ. Cơ thể vốn cây đại thụ đè đến đau đớn chịu nổi, gần như thể cử động, kỳ diệu phục hồi sức lực.

thử cử động, phát hiện cây đại thụ dường như còn nặng như nữa, chính thể từ từ di chuyển khỏi cây đại thụ.

khi các đồng đội cứu các cháu bé ngoài, đều chút do dự lao .

Họ thể nào bỏ đội trưởng , dù trả giá bằng chính mạng sống .

Tuy nhiên, ngay lúc họ chuẩn lao biển lửa, thấy một bóng hình cao lớn, kiên nghị từ trong biển lửa .

đội trưởng Lục!”

“Đội trưởng Lục còn sống!”

Trải qua mấy giờ chiến đấu gian khổ, Lục Lẫm và các đồng đội cuối cùng dập tắt ngọn lửa rừng.

Khi khỏi khu rừng, mặt ai nấy đều đen kịt, mồ hôi và khói bụi bôi thành mặt mèo.

đường về đội cứu hỏa, một đồng đội giọng nức nở: "Đội trưởng Lục, lúc đè cây đại thụ, chúng tưởng …”

Sắc mặt Lục Lẫm trầm trọng gật đầu: " cũng tưởng sẽ c.h.ế.t ở đó.” nghĩ đến điều gì, Lục Lẫm lập tức móc lá bùa hộ mệnh mà để ở ngực.

Lá bùa biến thành màu đen tro.

Lúc sắp c.h.ế.t, cảm giác n.g.ự.c nóng lên, dường như một sức mạnh thần bí bất ngờ bảo vệ .

Trong mắt sâu thẳm Lục Lẫm lóe lên một tia thể tin nổi.

Chẳng lẽ, vì lá bùa hộ mệnh ?


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...