Lấy Chồng Thủ Trưởng Cực Phẩm, Tra Nam Đêm Đêm Cầu Tái Hợp
Chương 4
còn kịp lên tiếng, thằng bé đầu với bà già: "Bà nội, cháu bảo mà, cháu kiểu gì cũng đến đón cháu. Cháu cảm ơn bà cho cháu kẹo và thịt ăn. Đợi cháu lớn lên sẽ hiếu thảo với bà."
xoa xoa cái đầu thằng bé, xổm xuống, nghiêm túc : "Tráng Tráng, con ngoan, bởi vì bố Hòa Bình con bố Tần cứu mạng, nên bố Hòa Bình đem hai con tặng cho bố Tần để làm quà đáp lễ . bố Tần , chúng sẽ theo đến đó."
Tráng Tráng vui sướng reo hò: "Ôi! quá ! Đổi bố ! Con đổi bố ! Con thể ba ngày ăn một bữa thịt !!!"
Xem thêm: Cố Thiếu Gia, Xin Hãy Nhẹ Nhàng (Đường Mạt Nhi - Cố Mặc Hàn) (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thằng bé chạy vòng quanh ba vòng, : " ơi, con tìm Sâm với Lâm để khoe tin đây!"
Sâm Lâm chính hai đứa con trai sinh đôi nhà chị Triệu, một đứa tên Gia Sâm, một đứa tên Gia Lâm.
gật đầu bảo: " con, tối nay cùng đón bố con tan làm về nhà nhé."
Thằng bé nũng nịu đáp: " ạ!"
giả vờ như đang cưỡi ngựa, kêu "nhong nhong nhong" chạy biến .
Bà già cuối cùng cũng phản ứng kịp.
Bà vỗ đùi một cái đành đạch, nắm chặt lấy tay hỏi: "Thật ? hối hận chứ?"
gật đầu: "Thật ạ! chẳng vẫn vợ . hai bác nhọc lòng cưới một cô vợ chê bai về, con cái ruột thịt , thế thì khổ sở lắm. Chẳng thà gả cho cháu, ít nhất cháu cũng ruột Tráng Tráng."
Bà già vỗ đùi đánh đét: "Chị nghĩ thông suốt đấy chứ!"
Bà sang hỏi ông già: "Ông nó ơi, ông thấy ?"
Ông già gật đầu: "Lý lẽ như . Hơn nữa đây tự dẫn xác đến cửa, tốn tiền sính lễ."
phản đối: "Thế thì cháu về ."
Bà già liền kéo giật , ngó đánh giá từ xuống một lượt, : "Cô cắm sừng con trai đấy, cô giữ tiết hạnh vì nó. Nếu cô dám hứa như , sẽ cho cô 20 đồng tiền sính lễ."
: ", cứ yên tâm, con phụ nữ truyền thống, theo ai sẽ một lòng một đối xử với đó."
Hai ông bà già cũng sảng khoái, lập tức bảo: "! đăng ký kết hôn!"
Cũng may hồi nương nhờ Vương Hòa Bình, mang theo cuốn sổ hộ khẩu ở quê .
xung quanh bàn tán xôn xao: "Cái Vương Hòa Bình tri ân báo đáp thật đấy! Đem cả vợ lẫn con tặng cho luôn!"
"Chớ còn gì nữa! chỉ mong trưởng đoàn cứu cái lão nhà cơ, tận ba đứa con trai hai đứa con gái , tiền phụ cấp lão nhà căn bản đủ tiêu! cũng dẫn theo con cái gả cho Đoàn trưởng Tần đây !"
" đó còn bảo giới thiệu đối tượng cho Đoàn trưởng Tần cơ đấy! Các bà xem, đầy hai tháng, cả vợ lẫn con !"
Hai ông bà già dẫn theo và Tráng Tráng, xách theo hành lý, thẳng lên thành phố.
Mua một tấm vé tàu hỏa, suốt một đêm về tới quê nhà Đoàn trưởng Tần.
Sáng sớm ngày hôm , chúng đợi sẵn cửa nhà trưởng thôn.
Trưởng thôn : "Ông Tần , bảo , đứa trẻ khác. Ông đòi về thì kiểu gì chẳng tìm tới tận nơi! Ông xem! ! xin giấy giới thiệu để chuyển hộ khẩu đứa trẻ ?"
Ông già đợi trưởng thôn xong xuôi mới híp cả mắt bảo: "Lão ơi, chú đoán ! đến xin giấy giới thiệu thì thật! mà thằng Kiến Quốc nhà chỉ một đứa con trai, mà còn cả một cô vợ !"
Trong sự ngơ ngác đến há hốc mồm trưởng thôn, hai ông bà già cầm lấy giấy giới thiệu, dẫn lao thẳng đến Cục Dân chính.
Cái thời đại nó như thế, kết hôn cần chính chủ mặt.
Đến khi chúng hớt ha hớt hải xuất hiện ở đại viện quân khu thì ngày thứ ba .
Bạn thể thích: Tiểu Thuyết Này Loạn Thật Rồi, Sao Ai Cũng Biết Cốt Truyện Vậy? - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Chúng về đến nơi buổi chiều.
Bà già trực tiếp với : "Chiêu , phòng hai đứa ở đằng . Tráng Tráng hiện tại đang ngủ chung với hai già . mà con trai giờ cũng nữa , hai đứa ngủ chung giường dỗ dành thì cũng thôi."
nghĩ ngợi một lát bảo: "Để xem ý Kiến Quốc thế nào ạ."
Bà già và ông già ở nhà nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh.
Trong nhà ngoài ngõ một phen bận rộn tíu tít.
Sẵn tiện bắt chuyện với những trong khu gia thuộc cố tình ngang qua hóng hớt.
" đùa , kết hôn thật đấy. Các bà xem, giấy chứng nhận kết hôn đây , còn nóng hổi luôn!"
"Con trai mà! Đùng một cái, cả con trai lẫn vợ đều đủ cả!"
"Cũng tại ! Năm xưa bảo cưới vợ cho nó thì nó cứ đòi tìm thích cơ! Kết quả đợi tới đợi lui, mệnh căn bay mất tiêu! Bây giờ chỉ đành như thế thôi."
"Hầy, bưng hũ tro cốt lo hậu sự cho ! Tráng Tráng một đứa trẻ ngoan! từ nhỏ lớn lên !"
dắt theo Tráng Tráng tiếp tục khai hoang.
16:T61b,Bạn cùng phòng trộm ảnh , yêu qua mạng với một đàn phú nhị đại suốt nửa năm trời.
Chưa có bình luận nào cho chương này.