Lấy Chồng Tỷ Phú
Chương 18: PHÍA SAU TẤM MẶT NẠ
CHƯƠNG 18: PHÍA SAU TẤM MẶT NẠ
Buổi tối, biệt thự chìm trong ánh đèn mờ dịu. Trời kh mưa, nhưng gió thổi từng cơn nhè nhẹ làm lay động những khóm hồng trước hiên nhà. Vy đứng ở ban c, tay cầm một ly trà nóng. Từ ngày xảy ra vụ đe dọa, cô vẫn kh thể ngủ sâu. Luôn gì đó khiến cô th bất an... và tiếc nuối.
Một giọng nói trầm khẽ vang lên phía sau:
“Em lạnh à?”
Cô quay lại. Là Lục Gia Minh. Kh còn áo vest sang trọng hay nét mặt lãnh đạm thường th. mặc một chiếc áo thun đơn giản, tóc rối nhẹ như thể vừa mới tắm xong. Tr... gần gũi lạ lùng.
“Kh... chỉ là em kh ngủ được.”
gật đầu, kh hỏi thêm, chỉ bước đến đứng cạnh cô. Một lúc lâu sau, mới cất lời:
“Ngày nhỏ... từng bị nhốt trong tầng hầm suốt 3 ngày liền.”
Vy giật quay sang .
Gia Minh vẫn xa xăm, giọng như một sợi khói mỏng:
“Hồi đó 9 tuổi. Ba – Lục Quốc Vũ – phát hiện giấu một con ch.ó hoang trong nhà. Ông ta ghét sự yếu mềm. Nên bắt lựa chọn: hoặc g.i.ế.c nó, hoặc xuống tầng hầm.”
“... đã chọn tầng hầm?” – Vy run giọng.
“Ừ.” – gật đầu – “Ngày đầu thì lạnh. Ngày thứ hai thì đói. Ngày thứ ba thì sợ đến mức tưởng đã c.h.ế.t .”
Vy siết chặt ly trà. Cô kh tưởng tượng được – bé 9 tuổi ngày đó, giờ lại là đàn đứng đầu một tập đoàn, lạnh lùng đến đáng sợ.
“Sau lần đó, kh bao giờ khóc trước ai. Cũng kh bao giờ để bản thân... mềm yếu. học cách ều khiển mọi thứ – kể cả cảm xúc, kể cả khác.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/lay-chong-ty-phu/chuong-18-phia-sau-tam-mat-na.html.]
quay sang cô.
“Cho đến khi gặp em.”
Vy ngơ ngác, kh tin vào tai .
“Em kh cố gắng chứng minh gì cả. Kh khóc lóc. Kh than trách. Nhưng chính ều đó... khiến sợ.”
“Sợ?” – Cô nhíu mày.
“Ừ. Sợ rằng... nếu em biến mất, sẽ kh còn biết đâu là giới hạn nữa.”
Vy kh biết trả lời . Nhưng khoảnh khắc , cô hiểu – con này đã gánh quá nhiều. Những vết thương cũ kh chảy máu, nhưng lại hằn sâu đến tận đáy tâm hồn.
bước đến gần cô hơn, thì thầm:
“Vy, nếu ngày làm ều gì khiến em tổn thương... đừng tha thứ dễ dàng. Hãy để đau. Để học cách trân trọng.”
Cô cắn môi, khẽ hỏi: “Vậy... em là gì trong mắt ?”
Lục Gia Minh cô – ánh mắt kh còn là của một kẻ kiểm soát, mà là của một đàn ... đang run sợ.
“Là đầu tiên... khiến muốn sống đúng nghĩa.”
---
Tối đó, Vy kh trở về phòng . Cô ngồi lại bên cạnh trong thư viện, hai cùng đọc sách, kh ai nói gì thêm, nhưng khoảng cách đã bị xóa nhòa.
Gia Minh khẽ gục đầu xuống vai cô khi đã thấm mệt. Vy ngồi im, cảm nhận hơi ấm thật lạ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.