Lấy Thân Trả Nợ
Chương 7:
“Vì dạy con học võ mà bố ở lỳ trong núi cả đời. Đến c việc trong thành phố cũng chẳng cách nào tìm được.”
“Đời này bố cũng chẳng tâm nguyện gì lớn lao, chỉ là muốn tr thủ lúc còn khỏe mạnh mà đây đó ngắm thế giới thôi.”
lại cái dáng vẻ vừa mới ăn hết hai cân thịt và sáu bát cơm trưa của bố, câm nín.
“Chú Phát, chú ở đó kh?”
Khuôn mặt ngăm đen của đội trưởng đội an ninh ló vào qua khe cửa, tr chú thật là khó xử. Chú kh hề kém tuổi bố là bao, vậy mà cứ khăng khăng tự hạ bối phận, cứng rắn gọi bố là 'chú'.
“Ừ, chuyện gì vậy?”
Đội trưởng đội an ninh thần bí tiến lại gần:
“Chú Phát, hai hôm nữa Thiếu gia sẽ Châu Phi bằng du thuyền. Theo th lệ, đội an ninh bên cháu cũng cử một đội theo bảo vệ.”
“Chú xem, chú hứng thú tham gia chuyến này kh?”
Bố làm bộ duỗi thẳng , vẻ mặt thản nhiên:
“Ài, lớn tuổi , kh thích di chuyển.”
“Nhưng mà, Tiểu Mãn nhà cũng muốn , lo lắng cho con bé, nên đành theo vậy.”
Đội trưởng đội an ninh hào hứng lao tới nắm tay cha :
“Ôi trời ơi, chú và chị Mãn cùng , chuyến này cứ như hai vị thần hộ mệnh tối cao trấn giữ vậy. Cháu yên tâm !”
--- ---
Sáng sớm tinh mơ, Lục Diệc Châu đã hăm hở kéo ra ngoài, bảo rằng muốn tặng một "niềm vui bất ngờ".
bộ sofa sang trọng bày trước mắt và bảy tám cô gái trẻ trung, xinh đẹp đang đứng chờ, hơi ngơ ngác, kh hiểu chúng đang làm gì ở đây. Tuyển chọn đẹp à?
Mãi một lúc mới hiểu ra, hóa ra những cô gái này là mẫu thử quần áo cho . chỉ cần chỉ vào bộ đồ thích, kh cần tự thử, cứ để họ mặc cho xem là được.
Đúng là bọn tư bản độc ác, thối nát! Chắc c nếu thể nhờ khác vệ sinh thay thì họ cũng khoán luôn cho xong!
“M bộ vừa nãy thử, trừ bộ màu hồng nhạt, còn lại gói hết cho .”
giữ tay Lục Diệc Châu lại:
" theo là để làm bảo vệ mà? M bộ vừa đều là lễ phục, mặc đồ kiểu này thì đ.á.n.h nhau làm được?"
Lục Diệc Châu ghé sát, dùng giọng nói trầm thấp, quyến rũ thì thầm bên tai :
"Chuyện này, tất nhiên là để làm nhiễu loạn tinh thần đối thủ..."
thực sự choáng váng. Nói thật, cô gái nào mà chẳng ôm ấp giấc mơ c chúa cơ chứ?
Ngắm những bộ váy dạ hội lộng lẫy đính ngọc trai, kim cương và đủ loại trang sức quý giá, cảm giác đang nằm mơ giữa ban ngày.
“Tất cả số đồ này... đều là tặng cho thật ư?”
Lục Diệc Châu nhếch mày, nụ cười trên môi chút tà ác.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Đây là đồ cho cô mượn. Nhớ giữ gìn cẩn thận, làm hỏng một món, cô sẽ bồi thường theo giá niêm yết.”
hít sâu một hơi khí lạnh. Tay run rẩy chỉ đại vào chiếc váy đuôi cá màu đen đang được treo:
"Chiếc váy kia giá bao nhiêu vậy?"
Cô gái xinh đẹp, ăn mặc th lịch đứng bên cạnh lập tức cúi trước mặt , nhẹ nhàng trả lời:
“Thưa cô, chiếc váy đuôi cá này giá hai trăm tám mươi tám nghìn tệ.”
ngửa ra sau, gần như ngã quỵ. Tuyệt vọng Lục Diệc Châu :
"... thể kh mượn được kh ạ?"
Lục Diệc Châu nở nụ cười lạnh lùng, dứt khoát:
“Kh thể. Đã là bạn nữ đồng hành của Lục Diệc Châu , cô tuyệt đối kh được phép làm mất mặt.”
Trợ lý chất đầy những chiếc túi lớn nhỏ vào phòng , còn chu đáo đính kèm một d sách giá trị chi tiết của từng món.
tuyệt vọng lật qua d sách dài dằng dặc này, những con số trên đó quả thực khiến ta khiếp vía.
Một chiếc kẹp tóc đã giá hai mươi nghìn tệ, chiếc nhẫn ba trăm năm mươi nghìn tệ, khăn lụa hơn tám nghìn tệ, vòng tay một trăm chín mươi nghìn tệ.
Cái gì cơ? Chiếc vòng cổ này lại giá đến ba trăm hai mươi vạn tệ!
run rẩy kéo xuống dòng cuối cùng. Đó là một con số khổng lồ khiến kinh hãi tột độ:
168.547.625
Chắc c đây kh là một chuỗi số ện thoại di động đ chứ?
Chờ chút. Nợ sáu trăm triệu hay một tỷ sáu trăm tám mươi lăm triệu thì gì khác nhau? Dù nữa, cả đời này cũng kh trả nổi.
Tự an ủi bản thân thành c, liền vui vẻ mở hộp trang sức ra xem.
Trời đất ơi! Sợi dây chuyền được đính viên kim cương hồng nhạt này đẹp đến mức khiến trái tim như muốn tan chảy.
Cả đôi b tai nữa chứ, viên kim cương trên đó ít nhất hai carat chứ!
Chắc c đêm nay sẽ mất ngủ vì sung sướng.
mặt biển x thẳm rộng lớn và chiếc du thuyền khổng lồ sừng sững trước mắt, phấn khích đến mức gần như muốn ngâm thơ.
"Ôi biển cả! toàn là nước!"
Giọng bố , Trần Đại Phát, vọng lại từ kh xa, và nh sau đó đã bị đội trưởng đội an ninh nh chóng kéo lên boong.
Với vai trò là bạn nữ đồng hành của Lục Diệc Châu , được dẫn thẳng lên khoang VIP cao cấp.
Vừa lên du thuyền kh lâu, một trợ lý của Lục Diệc Châu đã đến th báo rằng Lục phu nhân muốn gặp .
Trong căn phòng tổng thống xa hoa, một vị phu nhân th lịch, đoan trang đang ngồi cùng một cô gái vẻ ngoài vô cùng tinh tế. Đứng bên cạnh lại còn một cô gái xinh đẹp, vóc dáng cao ráo, toát lên vẻ trí thức, chuyên nghiệp.
“Xin giới thiệu với cô Trần một chút. Vị này là Lục phu nhân, còn đây là Lâm tiểu thư, đại diện cho C ty Đá quý Trang sức Lâm thị. Cô cũng là vị hôn thê tương lai của Lục gia.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.