Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự
Chương 108: Đứa Trẻ Hư
Dung Nguyên Kiệt bị ánh mắt kia đến ngẩn : “Chỉ vì cô ta từng là em dâu cũ thôi ?”
Lệ Tư Niên khẽ nhếch môi cười:
“Chứ còn gì nữa?” “…”
Dung Nguyên Kiệt cũng bị chính suy nghĩ của làm bật cười: “Cũng , thỏ chẳng bao giờ ăn cỏ gần hang.”
Lệ Tư Niên đúng là kh giống kiểu sẽ ngủ với em dâu của .
Sau khi xác định Lệ Tư Niên đối với Ôn Tự chỉ là phép lịch sự tối thiểu, Dung Nguyên Kiệt liền yên tâm, câu chuyện cũng chuyển dần sang chuyện làm ăn.
Tuy thường ngày cũng kiếm được kha khá, nhưng kiểu hợp tác lớn như với Lệ Tư Niên thì kh nhiều.
Tiền thì ai lại chê ít.
hạ giọng, thao thao bất tuyệt nói một hồi, dụ dỗ Lệ Tư Niên nhảy hố. Lệ Tư Niên nghe được một lúc, liếc một cái.
Dung Nguyên Kiệt lập tức hỏi:
“Lệ tổng cứ nói, yêu cầu gì?”
Lệ Tư Niên đáp:
“C giải rượu chắc nguội , mang đến uống .” Dung Nguyên Kiệt: “…”
tức mà kh dám nói gì, mặt căng cứng, tự mang c đến.
Lệ Tư Niên uống hai ngụm:
“Việc ngân hàng m năm nay chẳng luôn do Tạ Lâm Châu phụ trách cho ?”
Ánh mắt Dung Nguyên Kiệt thoáng tối lại.
“Làm ăn thì càng nhiều khách quý càng tốt.” cười nhạt, “So với tay to tiêu lớn, Nhị thiếu Tạ gia vẫn kh bì được với Lệ tổng.”
Lệ Tư Niên lại húp một hớp c. Dung Nguyên Kiệt kh vòng vo nữa:
“Lệ tổng cân nhắc kh? Ba trăm triệu với chắc chỉ là con muỗi.”
Lệ Tư Niên mím môi:
“C này hơi ngọt, bảo giúp việc lần sau ít bỏ mật ong thôi.” “…”
chơi đ à?
Lệ Tư Niên đặt chén xuống:
“Nhưng yên tâm, dạo này Lâm Châu phát triển cũng tốt, cơ hội bảo nó giúp nhiều hơn.”
Dung Nguyên Kiệt cười giả lả:
“Chuyện đó kh cần phiền Lệ tổng lo, cần gì chỉ cần mở lời, sẽ kh từ chối đâu.”
Lệ Tư Niên nhoẻn miệng cười như kh cười. “Vậy à?”
Xem ra thứ mà Dung Nguyên Kiệt nắm được cũng kh tầm thường.
Chuyện nên bàn đã bàn xong, ánh mắt Lệ Tư Niên nhàn nhạt đảo ra phía ngoài.
M bà vợ nhà giàu đang ngồi phơi nắng tám chuyện.
Trang sức sáng loáng, nhưng kh th bóng dáng Ôn Tự đâu cả.
…
Ôn Tự vừa từ nhà vệ sinh bước ra, chợt nghe th một tiếng hét thất th. Cô giật , quay đầu về phía phát ra âm th.
Chỉ th con trai của Bạch phu nhân, Bạch Lạc Lạc, đang cầm một khẩu s.ú.n.g nước b.ắ.n tứ tung về phía cô.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thằng bé phục kích từ sớm, lại còn cố ý làm cô giật . Ôn Tự hoàn toàn kh kịp đề phòng, toàn thân lập tức ướt sũng.
Váy cô mỏng, lại là lụa tơ tằm, vừa ướt là dính sát vào da thịt. Khó coi vô cùng.
Bạch Lạc Lạc ôm s.ú.n.g nước cười ha hả, chỉ vào cô mắng: “Đồ xấu xí, bị ta th hết !”
Ôn Tự mặt tối sầm lại, mặc kệ ướt lướt thướt, kéo váy lên tìm gậy. Hôm nay kh đánh c.h.ế.t cái nhóc khốn này thì cô kh mang họ Ôn.
Bạch Lạc Lạc xoay bỏ chạy.
Vừa chạy vừa chọc tức:
“Đồ xấu xí tới đánh !”
Ôn Tự chân dài, đuổi cái là bắt được.
Bạch Lạc Lạc vùng vẫy, nhưng Ôn Tự cũng kh yếu, túm l mái tóc xoăn tít của nó mà đánh cho một trận.
Thằng bé chưa từng bị ăn đòn, đâu ngờ cô gái này khỏe như vậy, lập tức khóc òa lên.
Ôn Tự hất nó ra, lạnh lùng nói:
“Nể tình mày là con nít, tao tha cho. Còn dám đụng vào tao lần nữa, tao đánh mày nát m.”
Bạch Lạc Lạc vừa khóc vừa chửi:
“Con đàn bà thối, dám đánh tao, tao gọi mẹ tao tới g.i.ế.c mày!”
Ôn Tự mặt lạnh t, định bùng nổ tiếp thì bị giúp việc chạy đến can.
“Ôn tiểu thư, đừng để bị cảm, mau thay đồ đã.” giúp việc khuyên nhủ.
Ôn Tự th Bạch Lạc Lạc chạy xa , đành tạm thời bỏ qua. “Nhà họ Bạch dạy con kiểu gì thế?” Ôn Tự vắt khô váy.
Mới m tuổi đầu đã mồm miệng bẩn thỉu như vậy.
giúp việc kh dám nhiều lời, chỉ dẫn cô tới căn nhà nhỏ phía đối diện.
Căn nhà này cách biệt một chút, nhưng vẫn nằm trong khuôn viên nên kh lo lắng về an toàn.
“ lại qua đây thay đồ?” Ôn Tự hỏi. giúp việc cười:
“Ôn tiểu thư, váy cô ướt hết , để bảo vệ nam th thì kh hay. Ở đây tiện hơn, cô thay xong quay lại.”
Nói mở cửa l đồ mới đưa cô.
Ôn Tự lại váy , mỏng tang, bên trong rõ cả nội y, đúng là kh thể lộ mặt như vậy.
giúp việc rời , tiện tay khép cửa.
Ôn Tự nh chóng thay đồ, đem váy treo lên chỗ th gió cho khô. Ngoài căn phòng một hồ nước nhỏ.
Nước hồ trong vắt, được chăm chút kỹ càng, vài đóa sen kiều diễm lay động trong gió, tựa như mỹ nhân dịu dàng.
Ôn Tự hít một hơi kh khí trong lành.
Tách khỏi ồn ào bên ngoài, ngồi yên một lúc cũng thật dễ chịu. Nhưng khoảnh khắc bình yên luôn ngắn ngủi.
Ôn Tự đang lim dim dưỡng thần thì nghe th tiếng cửa mở.
Cô tưởng là giúp việc quay lại, ai ngờ lại là Bạch Lạc Lạc.
Lần này kh một , mà còn kéo theo vài đứa con nhà giàu khác. đứa nào đứa n kh nhỏ, khí thế dữ dằn.
Vừa vào, Bạch Lạc Lạc kh nói kh rằng, lại cầm s.ú.n.g nước xịt thẳng vào Ôn Tự, lần này còn nhắm thẳng vào mắt.
Ôn Tự mất phương hướng, suýt nữa ngã sấp.
Vừa mới hồi thần lại, Bạch Lạc Lạc đã cầm gậy – chuẩn bị từ trước – đánh mạnh vào cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.