Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự

Chương 158: Giỏi chuyện giường chiếu thế cơ mà

Chương trước Chương sau

Tim Ôn Tự như ngừng đập trong một khoảnh khắc.

muốn né tránh, nhưng cơ thể như bị hạ cổ, chẳng nhúc nhích nổi.

Gương mặt đàn áp sát lại gần, ngũ quan tuấn tú kh chút tì vết, ánh mắt sâu thẳm như biển cả dâng đầy ý cười giễu cợt, bao l cô như thủy triều cuộn trào.

Ôn Tự thở chậm rãi.

Lồng n.g.ự.c phập phồng, dán sát vào .

Tiếng tim đập dồn dập, chẳng phân biệt nổi là của ai. Cô hé môi, giọng khẽ như gió:

“… ai mà kh thích kh?”

Câu hỏi này nằm ngoài dự liệu của Lệ Tư Niên.

đôi tai đỏ ửng như nhỏ m.á.u của cô, khẽ nhướn mày: “Vậy là thừa nhận ?”

Như đang cố chống đối lại ều gì đó, Ôn Tự trả lời một cách lập lờ: “Kỹ năng trên giường của tốt như vậy, thật khó mà kh thích.” Lệ Tư Niên: “…”

Khóe môi giật nhẹ:

“Vậy em chỉ thích kỹ năng trên giường của thôi à?”

L mi Ôn Tự run rẩy, dường như đã l lại được chút thế chủ động:

“Kh thì ? Ngoài cái đó ra, còn gì đáng giá chứ? Tính khí tệ, mồm miệng độc địa?”

Lệ Tư Niên bật cười khinh khỉnh.

“Trước đó ai nói chẳng bằng học sinh tiểu học?” Ôn Tự nghiêm túc đáp:

“Cho th vì muốn làm em hài lòng, đã cố gắng học hỏi nhiều. Ừm, như vậy em càng thích hơn.”

Lệ Tư Niên tức đến vỗ m.ô.n.g cô một cái.

Tiếng “bốp” giòn tan, cảm giác dưới tay mềm mại khiến lưu luyến kh rời.

Vừa đánh xong lại xoa, nhưng kh để dỗ dành mà như cố tình trêu chọc khiến Ôn Tự đau nhăn mặt, cong lưng né tránh:

“Th chưa, nói m câu mà đã nổi nóng, đúng là đồ vô lý!” Tiếng cô vang lên, khiến chú chó biên mục nhỏ chú ý.

Nó lạch bạch chạy tới bằng đôi chân ngắn ngủn.

Ôn Tự liền gọi:

“Nian Nian, cứu mẹ với!”

Giọng Lệ Tư Niên lạnh t:

“Nian Nian?”

lập tức đặt cô lên đùi, lột chiếc quần ngủ rộng thùng thình ra, để lộ nửa m.ô.n.g trắng nõn.

Bốp!

Một cú vỗ giòn tan vang lên. Ôn Tự kêu khóc:

“Lệ Tư Niên, đồ khốn! đánh thật hả!”

Chó con kh nhảy lên được, bèn cắn gấu quần của Lệ Tư Niên.

chẳng thèm quan tâm, ánh mắt vẫn dừng trên phần m.ô.n.g tròn đầy của Ôn Tự, giọng trầm khàn:

“Bao giờ đặt tên cho con súc sinh đó vậy?” Ôn Tự ôm m.ô.n.g phản đối:

“Đặt từ lâu ! Em vẫn gọi nó là Nian Nian mà!”

Lệ Tư Niên làm sớm về muộn, ít tiếp xúc với chó con. Ôn Tự toàn gọi trộm sau lưng , gọi đến là vui phơi phới.

“Đổi tên , gọi là You You.” đe dọa, “Nếu kh thì hôm nay m.ô.n.g em nở hoa thật đ.”

M Ôn Tự đỏ rực, mắt cũng đỏ theo vì đau, nhưng lại càng cứng đầu: “Kh đổi! Gọi là Nian Nian!”

Lệ Tư Niên dừng tay, áp bàn tay nóng rực lên chỗ vừa đánh. Da thịt đã nóng ran.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Th cô đau, đổi lời đe dọa:

“Giỏi chịu đau kh? Vậy sẽ đánh nở hoa cái m.ô.n.g của con súc sinh kia.”

Phản ứng của Ôn Tự cực kỳ mạnh mẽ. Cô quay đầu, đôi mắt ươn ướt trừng :

kh nói sớm! Nó còn dai đòn hơn em nhiều!” Lệ Tư Niên: “…”

Ôn Tự nhân cơ hội thoát khỏi vòng vây, cuống cuồng kéo quần lên. ôm l chó con bỏ chạy.

Lệ Tư Niên chẳng buồn đuổi, đồng hồ một chút, tắt máy tính bước ra phòng khách.

Lòng bàn tay vẫn lưu lại hương thơm của sữa dưỡng da trên Ôn Tự, ngón tay khẽ xoa như luyến tiếc:

“Chút nữa ăn gì nhỉ?”

Ôn Tự đang rót sữa cho chó, bình thản đáp món ghét nhất: “Ăn cần tây xào thịt bò.”

Lệ Tư Niên: “…”

Cái tát khi nãy là thật, mà lời cô nói cũng là thật. Trên bàn ba món.

Một đĩa cần tây xào chay, một đĩa thịt bò luộc nước, và món chính: cần tây xào thịt bò.

Lệ Tư Niên cầm đũa, nửa ngày kh gắp nổi miếng nào. Ôn Tự cười mỉa:

“Kh thích à? Kh thích thì em nấu thêm món c viên thịt bò cần tây nhé?”

Lệ Tư Niên mím môi:

ăn nửa bát cơm trắng là được .”

Khi chuẩn bị rời , Lệ Tư Niên th miếng đệm mềm trên ghế cô ngồi. liếc một cái:

vài cái bạt tai thôi mà, đau đến vậy ?” Ôn Tự nhăn mặt, chẳng buồn đáp.

Th cô đang dọn dẹp bát đũa, Lệ Tư Niên lên tiếng: “Để lát nữa dì giúp việc đến dọn, em qua đây.”

“Làm gì?”

“Cà vạt.” đứng ở cửa, hất cằm về phía ghế sofa, “L lại đây thắt cho .”

Ôn Tự lườm : “Tự l.”

Lệ Tư Niên liền sai chó con:

“You You, mang cà vạt cho nội nào.” Ôn Tự cau mày:

“Cái gì mà nội? chiếm tiện nghi quá đ!”

Bình thường bắt chó con gọi cô là mẹ, giờ tự xưng là nội, thế chẳng cô thành… ba nó à?

Lệ Tư Niên chống một tay lên tủ, cười cô:

“Giận à? Vậy thì l cà vạt tới đây, siết cổ ba .” Ôn Tự nghiến răng.

Cô đúng là làm thật, nhưng kh để siết c.h.ế.t , mà là để tiễn cho nh, đỡ đôi co.

Thắt cà vạt kh khó, với cô thậm chí là quen. Chỉ chốc lát là xong.

Lệ Tư Niên thuận tay xoa nhẹ lên m.ô.n.g cô, giọng dịu : “Đau thật à?”

Ôn Tự hơi sững , bị sự thay đổi thái độ của làm cho lúng túng.

“Thật ra… cũng kh đến nỗi.” Cô g giọng, né tay , “ đừng động vào là kh đau.”

Nhưng Lệ Tư Niên kh rút tay lại. Như đang vỗ về, nhẹ nhàng xoa nắn. Ôn Tự cắn môi, khẽ dựa vào lòng :

“Kh .”

Nghe giọng cô kh ổn, ánh mắt Lệ Tư Niên tối lại, bàn tay càng lấn sâu vào bên trong lớp vải:

“Chiều nay bận, thể tối về muộn. Kh được ngủ trước, chờ về.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...