Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự

Chương 173: Thay cô xả giận

Chương trước Chương sau

“Ừ, học viên mới, nghe nói mày giỏi lắm, tao đặc biệt đến học hỏi đây.” Gã đàn kia cảm th đối phương chẳng ý tốt gì.

Hơn nữa là biết này biết đánh.

Ai học ai chứ?

chẳng cần sĩ diện, vội mặc lại quần áo, nói:

“Kh rảnh, hôm nay học xong , hôm khác .”

Vừa mặc xong định , liền bị Lệ Tư Niên c đường. Ánh mắt sắc như dao:

“Ôn Tự đã đắc tội mày ?” Gã đàn rùng .

Miệng vẫn còn cứng:

“Kh đâu, bình thường tụi chơi thân lắm.”

Lệ Tư Niên nhếch môi cười:

“Thân mà mày ra tay như muốn l mạng?” Mặt gã cứng đờ.

Sợ thì sợ, nhưng kh cam lòng, liền nói:

“Cô ta là con gái mà cứ tỏ ra mạnh mẽ làm gì, mới vào đã nổi bật, hôm nay tao kh định làm cô ta bị thương, chỉ muốn dạy cô ta một bài học, bảo cô ta bớt ng cuồng .”

Lệ Tư Niên bật cười khẽ.

“Mày là cái thá gì mà đòi dạy cô ?”

giơ tay xắn tay áo, mỗi một nếp gấp vải kéo lên là mỗi phần nguy hiểm tăng thêm.

Gã đàn trừng mắt kinh hoảng:

“Mày định làm gì?!”

Lệ Tư Niên đáp, giọng lạnh băng:

“Lâu kh vận động, l mày làm bài tập giãn gân cốt.”

Lúc rửa tay xong bước ra, Lệ Tư Niên th Ôn Tự đang ngẩn đứng ngoài.

hơi nhíu mày, thản nhiên lau khô tay: “Kh bảo em ra xe đợi ?”

Tiếng động khi nãy Ôn Tự đều nghe th.

Biết thay xả giận, trong lòng cô phức tạp, mãi vẫn chưa tiêu hóa nổi.

Mất m giây cô mới tiến lại gần:

“Cái đó… kh chứ?”

Đánh mạnh như vậy, cuối còn chẳng nghe th tiếng rên. khi nào… c.h.ế.t thật kh?

Lệ Tư Niên liếc tay đỏ ửng, ánh mắt lạnh lẽo:

bắt nạt em, em còn lo cho ?”

Ôn Tự phản xạ:

“Em đâu lo cho , chỉ sợ gặp phiền phức thôi, chuyện này vi phạm pháp luật đó.”

Lệ Tư Niên lúc này mới dịu giọng.

“Kh , chỉ là vết thương nhẹ, đã gọi xe cứu thương.” Ôn Tự thở phào nhẹ nhõm, vậy thì đỡ .

Ngay sau đó nhân viên y tế đến, đưa bị đánh . Ôn Tự liếc một cái.

Sốc đến mức suýt hét lên.

“Trời đất… thế mà gọi là thương nhẹ?” Giọng cô theo phản xạ cao vút lại hạ thấp, trừng mắt Lệ Tư Niên, “Mặt mũi m.á.u me be bét như đắp mặt nạ vậy đó, mà bảo là nhẹ?”

Lệ Tư Niên ôm cô lên xe. Giọng ệu thờ ơ:

“Còn thở là nhẹ.”

Ôn Tự cười khúc khích kh kiểm soát được.

Cô biết chừng mực, đánh cũng đánh , nhưng cÔn Tực trong lòng quả thật được xả ra sảng khoái.

Lúc ngồi vào ghế, Lệ Tư Niên giữ sau gáy cô, thẳng vào mắt cô: “Hồi nãy em nói bậy đúng kh?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Ôn Tự chớp chớp mắt:

thế?”

“Khá khí thế.” hiếm khi nghe cô chửi tục, “Nói lại lần nữa.” Ôn Tự kh nể nang gì, giọng nhẹ nhàng:

“Lệ Tư Niên, là đồ ngu ngốc.” “…”

Ôn Tự ngồi trong lòng , đang bôi thuốc lên mu bàn tay.

Mỗi cú đ.ấ.m của đều dứt khoát, đập ra thật mạnh, khiến da bị trầy rách. Nhưng với Lệ Tư Niên thì vết thương này chẳng đáng gì.

cũng chẳng th đau, nhưng Ôn Tự nhất quyết bôi thuốc. liền để cô làm theo ý.

Ôn Tự cẩn thận xoa thuốc đều ra, mới nói: “Xong , lái xe .”

Vừa nói vừa định trượt xuống.

Lệ Tư Niên giữ eo cô kéo ngược lại:

“Xót như thế, kh ghét nữa à?”

Ôn Tự khẽ tránh ánh mắt:

thay em xả giận, quan tâm chút cũng là ều nên làm.” Lệ Tư Niên chỉ mỉm cười, kh nói.

Thả cô ra.

ngồi vào ghế lái, Ôn Tự liếc : “Bàn tay vậy , còn lái được kh?”

Lệ Tư Niên bình tĩnh đáp:

dùng chân cũng lái được.”

“…!”

Ở võ đường đánh , Ôn Tự chắc c kh thể quay lại học tiếp được nữa.

Lệ Tư Niên đã sắp xếp huấn luyện viên cá nhân riêng cho cô.

Hai vừa từ thang máy bước ra, Ôn Tự đang tính xem trong tủ lạnh còn gì:

“Chưa mua đồ ăn, tối nay ăn mì trứng cà chua nhé?” Lệ Tư Niên khẽ ừ.

Vừa mở cửa, Ôn Tự đã sững sờ khi th trong nhà chất đầy hộp trang sức. Lệ Tư Niên cởi áo khoác, ném lên cô.

“Sắp Tết , m món quà khách hàng c ty gửi, để kho cũng bụi, em chọn m cái mà đeo.”

Ôn Tự: “…”

Cô bán tín bán nghi mở ra xem thử.

Úi chà, cái này mười m triệu, cái kia vài chục triệu.

M năm kết hôn với Tạ Lâm Châu cô sống chẳng ra , giờ th đống đồ này, chỉ th tiếc đứt ruột.

Cô cảm thán:

“Tổng lại chắc gần bằng sổ tiết kiệm của em mất, khách hàng của giàu thật.”

Lệ Tư Niên:

“Khách hàng mà kh thích khoe mẽ thì chẳng hợp tác.”

Ôn Tự bật cười, cẩn thận đem trang sức cất hết vào phòng thay đồ. Đến tối, Lệ Tư Niên đè cô từ phía sau, hôn lên gáy cô.

Lúc Ôn Tự chìm vào khoái cảm, đôi mắt ngập nước như hồ thu, ngơ ngẩn .

Tim Lệ Tư Niên khẽ rung lên. Thích đến vậy ?

Kh giấu nổi gì hết.

Lệ Tư Niên đột nhiên th cảm xúc mãnh liệt, kh kiềm được mà để lại từng dấu vết trên cô.

Điện thoại để bên cạnh tay Ôn Tự rung lên.

Lúc cô trượt tay định nghe máy, Lệ Tư Niên th là Tống Xuyên gọi đến, liền đưa tay bịt miệng cô.

Nhưng vẫn kh ngăn được, Ôn Tự vì luống cuống mà cắn luôn vào hổ khẩu tay .

Tống Xuyên ở đầu dây kh nghe ra gì lạ, chỉ nói:

“Lệ tổng, lão phu nhân đến Hoài thị .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...