Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự
Chương 264: Nhà từ thiện bận rộn
Ôn Tự hỏi:
“ tr giành gì với nó chứ? Nó là thú cưng, kh thể tự chăm sóc bản thân, còn kh làm được à?”
Lệ Tư Niên đáp đàng hoàng:
“Kh làm được.” Ôn Tự nghẹn lời.
Cô biết đầu óc vấn đề, nhưng kh ngờ lại nặng tới mức này. M lời thế này mà cũng nói ra được.
Cô hít sâu một hơi:
“ th cảm với hoàn cảnh của , nhưng xin lỗi, kh giúp được. Hay là báo cảnh sát , để họ tới chăm sóc .”
Lệ Tư Niên hỏi lại:
“Vậy cô kh gọi cảnh sát cho con chó?”
“ là chủ của nó, chăm sóc nó là ều đương nhiên.” Cô bỗng đổi giọng: “Nếu sẵn lòng làm thú cưng của , thì chăm sóc cũng là nghĩa vụ. kh?”
Lệ Tư Niên: “…”
Chủ đề bị chặn đứng.
“ kh rảnh, kh cho ăn được. Nó c.h.ế.t đói thì thôi, mua con khác.” Ôn Tự nghe ném từng từ như đá lạnh, là biết cố tình gây sự.
Cô kh kìm được trợn trắng mắt.
Nếu kh sắp Tết, giúp việc đã về quê, tạm thời chưa tìm được ai đáng tin để thuê theo giờ, thì cô đã chẳng thèm gọi cho .
“Kh giúp được thì thôi.” Ôn Tự dứt khoát cúp máy. Lệ Tư Niên mặt lạnh như băng.
Kh nói thêm câu nào, cũng kh cãi nhau. Nhưng lửa trong lòng thì vẫn cháy hừng hực.
lại một lần nữa cảm nhận được bản lĩnh của Ôn Tự.
Kết thúc c việc, chọn một con robot, mang về căn hộ.
Kích hoạt xong, robot thể xử lý việc nhà cơ bản, cho chó ăn cũng kh thành vấn đề.
Nó còn gắn hai camera, giám sát toàn bộ hoạt động trong nhà. Lệ Tư Niên gửi yêu cầu kết nối cho Ôn Tự.
Sau khi cô đồng ý, góc máy đúng tầm mắt con chó, chỉ th nó đang vẫy đuôi ăn ngon lành.
Robot còn biết nói chuyện, chủ động trò chuyện với Ôn Tự. Cô cũng đáp lại vài câu đơn giản.
Lệ Tư Niên đứng ngay cạnh, nhưng ở ngoài vùng quét của camera, nên Ôn Tự kh th.
cười lạnh.
Nói chuyện với cái máy mà cũng hào hứng được. Còn thì bị đối xử như kh khí.
…
Chuyến lần này của Ôn Tự là do cô được mời tham dự một sự kiện từ thiện.
Trên ảnh báo chí, cô trang ểm tinh tế, khí chất nhẹ nhàng nhưng rạng rỡ, nổi bật giữa đám đ.
Giống như một đóa hồng nở rộ.
Lệ Tư Niên ngắm bức ảnh lâu, mới nhận ra hoàn toàn kh th chán.
Khuôn mặt , lại đẹp đến mức đó.
úp ện thoại xuống, nhắm mắt lại, day day ấn đường.
…
Chiều hôm sau, Ôn Tự về lại Hoài thị.
Cô m ngày liền chạy khắp nơi, ăn uống thất thường, dạ dày bắt đầu khó chịu. Tối đến định nấu món gì dễ tiêu để bồi bổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/le-tong-chong-cu-phu-nhan-lai-toi--mau-duoi-theo-le-tu-nien-on-tu/chuong-264-nha-tu-thien-ban-ron.html.]
Cô lại nghĩ đến cái tên mặt dày kia. Do dự một chút, gọi ện.
Lệ Tư Niên giọng trong trẻo:
“ thế, nhà từ thiện bận rộn?”
Nghe đùa cợt bằng giọng ệu đó, trong lòng Ôn Tự cũng kh thoải mái gì.
Cô hỏi:
“ ăn cơm chưa?” “Chưa.”
“Tối nay về căn hộ ăn nhé?”
Lệ Tư Niên khựng lại một chút:
“Chiêu thấp kém thế mà cô dùng đến hai lần, Ôn Tự, cô nghĩ đầu bị úng nước chắc?”
Ôn Tự: “…” Cô thở dài:
“Tuỳ vậy.”
Cô mua ít sườn tươi, về nhà nấu một nồi cháo sườn. Ăn xong, vẫn kh th Lệ Tư Niên đâu.
Cô bèn múc cho chú chó nhỏ một bát.
nó vẫy đuôi vui vẻ ăn uống, Ôn Tự kh nhịn được mà bật cười: “Cưng còn đáng yêu hơn Lệ Tư Niên nhiều.”
Vừa dứt lời, cửa chính vang lên tiếng tít tít mở khoá.
đàn mà cô vừa chê còn thua con chó, giờ đang đứng ngay ở cửa.
Lệ Tư Niên kh ngờ cô thật sự về nấu cơm, mùi cháo sườn quen thuộc như khơi dậy cơn đói cồn cào trong .
Nhưng lại mang theo bữa tối mua sẵn.
Món ăn cũng đầy đủ sắc hương vị, nhưng đứng trước mùi cháo sườn, nó lập tức trở nên nhạt nhoà.
Cả hai đều kh lên tiếng.
Sau khi rửa tay, Lệ Tư Niên bước đến bàn ăn. Trên bàn chỉ một cái bát rỗng.
Hoàn toàn kh phần cho .
Lệ Tư Niên sắc mặt tối sầm, mở hộp cơm mang theo và tự ăn.
ăn xong, con ch.ó cũng vừa hết bát.
Ôn Tự dọn bát đũa của đem rửa, Lệ Tư Niên ngẩng lên, theo bóng lưng cô.
Khung cảnh quen thuộc khiến lòng dịu lại đôi chút.
Nhưng ngay giây sau, bất ngờ th cô đổ phần cháo sườn còn lại vào thùng rác.
Lệ Tư Niên cau mày:
“Cô nấu phần cho à?” Ôn Tự quay đầu lại.
Bình tĩnh :
“.”
“…” Lệ Tư Niên mặt đen sì, “Vậy cô kh nói?”
“ hỏi đâu.” Ôn Tự nhắc nhở, “Với cả còn tự mua cơm mang về, chắc gì đã thèm ngó tới bát cháo loãng nấu.”
“…”
Kh khí lập tức rơi vào im lặng.
Ôn Tự xách túi rác lên, xuống dưới cho m con mèo, con ch.ó hoang ăn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.