Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự

Chương 271: Đi xin lỗi Giang Nặc

Chương trước Chương sau

Hiện tại Ôn Tự là làm ăn.

Xin lỗi là cái giá thấp nhất, cô sẽ kh vì một phút bốc đồng mà đem sự cố gắng và tương lai của ra cá cược.

Cô cầm l chìa khóa xe, rời khỏi căn hộ.

Lệ Tư Niên ngồi im trên ghế sofa, ánh mắt sâu thẳm, ngồi lặng lẽ hồi lâu.

Giang Vinh Đình kh ngờ Ôn Tự thật sự đến.

Lửa giận của cũng nguôi , giờ kh đến mức ra tay với một cô gái tay trói gà kh chặt.

“Tiểu Nặc đang ở phòng, cháu lên .” Giang Vinh Đình ngồi xuống. Ôn Tự chẳng nói một lời, thẳng lên lầu.

Giang Vinh Đình nghẹn lời. Thật vô lễ!

Ôn Tự vừa lên lầu, Giang phu nhân vừa làm xong việc trong bếp cũng ra.

Bà nghe th tiếng mở cửa trên lầu, ngẩng đầu , chỉ kịp th một bóng lưng vụt qua.

khách à?” Giang phu nhân hỏi.

Giang Vinh Đình sa sầm mặt, “Là Ôn Tự.” Giang phu nhân hơi bất ngờ.

“Đến xin lỗi à?” Điều này đúng là ngoài dự đoán của bà.

Giang Vinh Đình khó hiểu nói, “Kh giống lắm, sắc mặt đó cứ như đến gây chuyện vậy.”

Giang phu nhân khựng lại một chút.

Giang Vinh Đình nói xong mới ý thức được, lập tức đứng dậy.

Đúng lúc đó, Giang Nặc mở cửa phòng ra, đứng trên lan can tầng hai xuống, khẽ mỉm cười.

“Ba mẹ, Ôn Tự đến xin lỗi con.” Cô ta nói, “ thể cho bọn con một tiếng được kh, con muốn nói chuyện riêng với cô .”

Giang Vinh Đình thở phào nhẹ nhõm. “Vậy hai đứa cứ nói chuyện tử tế.” Giang Nặc khẽ cong môi.

Đây là địa bàn nhà họ Giang, Ôn Tự thể làm được gì.

Vừa quay lại phòng, nụ cười trên môi Giang Nặc càng thêm đáng sợ.

Cô ta Ôn Tự đang đứng thẳng tắp, mỉa mai, “Tr vẫn còn cứng đầu lắm, mở miệng được kh?”

Ôn Tự đã đến đây .

Chẳng gì là kh thể nói được.

Cô vừa định lên tiếng, lại bị Giang Nặc cắt lời: “Xin lỗi thế nào, là do quyết định.”

Ôn Tự cô ta. Kh phản bác.

Giang Nặc đưa cô đến phòng tắm, cầm vòi sen lên xối thẳng vào cô. Nước lạnh tạt ướt cả áo len, sắc mặt Ôn Tự lập tức tái .

Cô túm l tay Giang Nặc.

Giang Nặc cười khẩy, “Lại muốn đánh à? Ôn Tự, cô đến tìm , chắc là bị Lệ Tư Niên làm khó đúng kh?”

Ngón tay Ôn Tự siết chặt từng chút một.

Giang Nặc nói tiếp: “Cô đến đây, chứng tỏ cô đã cân nhắc được lợi hại. Nếu kh tha thứ, ai thể bảo vệ được cô? Lệ Tư Niên ?”

“Ôn Tự, cô mở phòng trưng bày tr, dị ứng rượu cũng uống để ký hợp đồng, chẳng chỉ vì muốn tiếng nói ?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Cô giỏi, chỉ trong vài tháng đã tài sản hơn trăm triệu. Nhưng cô nỗ lực như vậy, chẳng vì biết rõ Lệ Tư Niên kh cho cô được cảm giác an toàn hay ? nói đúng chứ?”

Ôn Tự gương mặt xinh đẹp ngây thơ của cô ta. Khóe môi nhếch lên, bu tay ra.

Giang Nặc giơ cao vòi sen, dội từ đầu đến chân Ôn Tự một lần nữa. Chưa dừng lại ở đó.

Cô ta mở cửa ban c, để Ôn Tự mặc nguyên bộ đồ nặng trĩu ướt đẫm đứng dưới gió lạnh.

Giữa ngày đ giá rét, tuyết bay lả tả.

Giang Nặc dịu dàng nói, “Ôn tiểu thư, sẽ kh để cô lạnh quá lâu đâu, một tiếng sau, cho đưa cô về.”

Dưới lầu, xe của Lệ Tư Niên vừa lái vào.

bước vào phòng khách, đảo mắt qu. Kh th Ôn Tự đâu.

Giang Vinh Đình mặt vẫn chẳng dễ coi: “ đến tìm ai?”

Lệ Tư Niên thẳng t, “Kh Ôn Tự đến xin lỗi à? kh th .”

“Trên lầu.” Giang phu nhân nói, “Chắc cũng sắp xuống .” Lệ Tư Niên lên lầu.

“Yên tĩnh ghê đ.”

Giang Vinh Đình hừ lạnh, “Tiểu Nặc nói còn chẳng ra hơi, còn thể gây ra chuyện gì?”

Giang phu nhân khẽ vỗ tay . Ra hiệu bớt lời lại.

Bà quay sang nói, “Dù Ôn Tự cũng đã đến, thì chuyện coi như đã qua. Vừa nãy th Tiểu Nặc vẻ vui, chắc hai đứa cũng chẳng mâu thuẫn lớn gì.”

Lệ Tư Niên khẽ cau mày.

cảm th gì đó kh ổn. “Ôn Tự đến bao lâu ?”

Giang phu nhân đáp, “Cỡ nửa tiếng.”

“Xin lỗi mà mất nửa tiếng?” nhíu mày.

Giang Vinh Đình hừ lạnh: “Lệ Tư Niên, đừng được nước lấn tới. Nửa tiếng thể làm được gì?”

Lệ Tư Niên: “Dễ nổi giận thế, chú Giang, chú đo huyết áp chưa?” Giang Vinh Đình: “…”

Giang phu nhân kh nhịn được cười. Bà gọt táo, mỗi chia một miếng.

“Cũng sắp Tết , kết thúc một năm, ai n vui vẻ hòa thuận vẫn hơn.” Giang phu nhân khẽ nói, “Ngày kia chúng sẽ về D thị, sau này dịp lễ tết, Tiểu Niên nhớ về D thị thăm chú Giang, chúng kh qua nữa.”

Lệ Tư Niên gật đầu: “Vâng, con biết thưa bác.” Giang phu nhân lại hỏi: “Dự án L xử lý xong chưa?” “Sắp ạ.”

chút xót xa cho , nhưng vẫn nói những lời nên nói: “Tình thân là thứ kh gì thay thế được. Chỉ khi con thực sự bu bỏ, mới thể tìm được hạnh phúc.”

Lệ Tư Niên cụp mắt, kh đáp.

Đúng lúc này, Giang Nặc tâm trạng kh tệ mở cửa bước ra.

Phòng khách yên tĩnh, cô ta chưa chú ý, đến khi xuống lầu mới th Lệ Tư Niên đang ngồi đó.

Giang Vinh Đình đã th cô ta, đứng dậy nói: “Kh bảo con nghỉ ngơi cho tốt à? lại xuống đây?”

Giang Nặc sững .

Cô ta cứ tưởng Lệ Tư Niên và Ôn Tự đã cãi nhau to, kh ngờ vẫn đến. Vậy lát nữa nếu th bộ dạng của Ôn Tự thì làm ?

Đúng lúc đó, Lệ Tư Niên cũng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt chột dạ và chần chừ của cô ta.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...