Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự
Chương 316: Làm hỏng rồi, cô đền nổi không?
Nhưng khi cởi áo, sắc mặt hoàn toàn kh đổi, cứ như thể chỉ là tiện tay uống một ngụm cà phê vậy.
Tống Xuyên sững sờ hỏi:
“Lệ tổng, đang làm gì vậy?”
Lệ Tư Niên vẫn cúi đầu xử lý tài liệu, kh ngẩng lên: “Ra ngoài , đóng cửa lại.”
Tống Xuyên: “…”
Lệ Tư Niên đặt xấp tài liệu trước mặt lên bàn, chụp một tấm ảnh. gửi thẳng cho Ôn Tự.
Một lúc lâu sau, Ôn Tự mới th được tin n của Lệ Tư Niên.
Cô mải nội dung tấm ảnh, nhất thời quên mất lẽ ra này nằm trong d sách chặn của .
Tấm ảnh chỉ là bìa một bộ tài liệu gi th báo phê chuẩn đặc biệt được cấp khi xây dựng phòng tr thuở ban đầu.
Cô kh hiểu lại đột ngột gửi cái này.
Cô chần chừ, kh trả lời ngay. M phút sau, Lệ Tư Niên n tiếp:
“Miếng đất của phòng tr gặp chút vấn đề.”
Ôn Tự lập tức tập trung tinh thần:
“Xảy ra chuyện gì?”
Lệ Tư Niên: “Gặp mặt nói.” Ôn Tự: “…”
Cô còn kh rõ bao nhiêu trò vặt ? Kh thèm n lại nữa. Nhưng vì chuyện đất đai phòng tr, cô vẫn phái kiểm tra.
Quả nhiên… biến động.
Miếng đất đó lúc Lệ Tư Niên mua vào từng là “miếng mồi thơm”, dùng giá cao để mua về.
Nghe thì vẻ như bỏ thêm chút tiền, nhưng thực chất là đắc tội ta để cướp được.
Giờ đây, những từng bị đắc tội, bắt đầu tìm đến tính sổ.
Ôn Tự kh tra ra được thân phận đối phương, nhưng chỉ cần họ thể gửi văn bản pháp lý cho Lệ Tư Niên, đủ th thế lực kh nhỏ.
Ôn Tự thoáng do dự.
Lệ Tư Niên lại gửi thêm một tin:
“Nếu em bận thì để giải quyết, chỉ là chuyện nhỏ.” Ôn Tự kh tỏ thái độ.
Với năng lực của , đúng là chuyện nhỏ.
Nhưng nếu để ra tay, giữa hai … sẽ lại thành chuyện lớn.
…
Thực ra ngay từ khoảnh khắc Lệ Tư Niên gửi tấm ảnh kia, cô đã lọt bẫy . biết rõ cô quan tâm ều gì nhất.
Vậy nên Ôn Tự vẫn đồng ý gặp mặt, hẹn địa ểm cụ thể.
Dù đang c tác, nhưng chỉ ở thành phố bên cạnh, kh xa. Lệ Tư Niên chọn một nhà hàng gần chỗ cô, tự lái xe tới.
báo với cô: “Một tiếng nữa tới nơi.” Còn gửi cả chia sẻ vị trí.
Lần đầu tiên cô chia sẻ định vị với Lệ Tư Niên, chấm tròn màu x lá trên màn hình từ từ tiến gần về phía , cô kh khỏi thất thần.
Quấn quýt nhau m tháng nay, dù ít gặp, nhưng bóng dáng của chưa từng biến mất khỏi cuộc sống cô.
cố tình khiêu khích, mà Ôn Tự lại tránh cũng chẳng nổi. Lòng cô… đã mềm xuống chút ?
Thời gian trôi qua, những cảm giác từng khiến cô bật khóc dần dần mờ nhạt .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chỉ một cái gai… mãi kh nhổ ra được. Cô kh thể được trái tim của Lệ Tư Niên.
Bây giờ sự chủ động, nồng nhiệt của , chẳng qua chỉ vì còn th mới mẻ mà thôi.
…
“Ôn Tự, sắp bắt đầu chương trình .”
Giọng Hạ Kinh Viễn vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Ôn Tự thu lại ện thoại:
“Được.”
Còn một tiếng, cô thể làm được nhiều thứ.
Lần này họ đến để tham gia một triển lãm c nghệ hiện đại, toàn những nhân vật nổi tiếng trong ngành, Ôn Tự muốn tr thủ tìm hiểu một chút.
Hạ Kinh Viễn vừa vừa trò chuyện:
“ th cô luôn để tâm đến xu hướng lĩnh vực này, định đầu tư à?”
Ôn Tự khẽ lắc đầu:
“Chỉ là rảnh rỗi xem thử thôi.”
Vừa bước vào khu triển lãm, Ôn Tự đã bị choáng ngợp.
Bao nhiêu thiết bị c nghệ tối tân từ khắp nơi trên thế giới, tính năng vượt ngoài sức tưởng tượng.
Hạ Kinh Viễn cảm thán:
“Giữa bao nhiêu sản phẩm đỉnh cao thế này, vậy mà thương hiệu của Lệ Tư Niên vẫn giữ được vị trí top đầu, đúng là bản lĩnh.”
Ôn Tự nghe mà tim hơi siết lại.
Cô đứng trước một màn hình cực lớn, kh nhịn được đưa tay định chạm vào.
Ai ngờ còn chưa kịp chạm, đã một đàn ngăn lại: “Xin lỗi, thiết bị này kh thể chạm vào.”
Ôn Tự rút tay về. Cô giải thích:
“Nhân viên tiếp đón của các nói khu này thể trải nghiệm tự do.”
kia cười cười:
“Xin lỗi cô, phiền cô cung cấp th tin cá nhân.”
Hạ Kinh Viễn cau mày:
“Ý là , cho rằng bọn lẻn vào chắc?”
kia liếc mắt đánh giá hai , ánh mang theo khinh thường.
“ chỉ làm theo quy định thôi. Nếu hai vị muốn trải nghiệm, chúng cần nhập th tin trước, để lỡ thiết bị xảy ra vấn đề gì còn thể truy cứu.”
Lời tuy nhẹ nhàng, nhưng ai cũng hiểu ẩn ý bên trong. Hạ Kinh Viễn suýt phát tác, nhưng bị Ôn Tự ngăn lại.
Cô liếc sang khu bên cạnh, th một cặp vợ chồng đang thoải mái trải nghiệm, bên cạnh còn vài nhân viên cười niềm nở đứng chờ.
Cô nhận ra họ một cặp phú thương nổi tiếng.
Ôn Tự thẳng t hỏi:
“ muốn chúng cung cấp th tin, hay là chứng minh tài sản?”
kia th cô hỏi thẳng như vậy, cũng chẳng vòng vo:
“Thưa cô, đừng làm khó . Màn hình này trị giá hơn một triệu. Nếu xảy ra sự cố mà cô kh đủ khả năng đền, thì chịu trách nhiệm.”
Hạ Kinh Viễn kh chịu nổi nữa:
“Chỉ là một trải nghiệm, mà đã sợ hỏng. Thay vì ngăn khác, nên tự hỏi sản phẩm của yếu đến mức nào mới đúng!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.