Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự

Chương 399: Anh có định cưới em đâu

Chương trước Chương sau

Lệ Tư Niên th cô phản ứng dữ dội như vậy, chân mày liền chau lại đầy nghiêm túc.

Ôn Tự kh vô lễ, nay lại thẳng t nói ghét Lệ Ân Hành như thế, chứng tỏ cô thật sự bị chọc trúng ểm mấu chốt.

hỏi:

“Ông ức h.i.ế.p em à?”

Ôn Tự về phía trước, buồn buồn nói:

“Ông ta nói chuyện y như , khó nghe muốn chết.” Lệ Tư Niên kh phủ nhận.

Miệng lưỡi nhà họ Lệ, đúng là truyền thống gia tộc.

ngoài cứng trong mềm, từ nhỏ đã là trưởng nam trong nhà, kh thể giữ hình tượng ôn hòa được.”

Cũng chính vì quá lo nghĩ, mẹ mới ngây thơ dễ tin, bị sự giả tạo của Tạ Trường Lâm mê hoặc.

Cô em gái được trai nâng niu trong lòng bàn tay, cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy, kh ai đau hơn .

Đáy mắt Lệ Tư Niên thoáng một tia tối tăm.

Ôn Tự biết cũng khó xử, nhưng cô kh muốn ép chịu đựng nữa. Nhẫn nại nói:

cho em thêm chút thời gian , hôm nay về trước, dừng xe ở lề đường phía trước, em xuống.”

Lệ Tư Niên kh hề giảm tốc.

Cho đến khi gặp đèn đỏ phía trước, mới dừng lại nói:

“Chuyện như vậy, kéo dài chỉ càng khó xử, chi bằng giải quyết dứt ểm luôn. Giao cho , sẽ xử lý ổn thỏa.”

Ôn Tự siết chặt nắm tay.

“Lệ Tư Niên, em kh muốn , nghe kh hiểu ?”

Thái độ bực bội của cô khiến Lệ Tư Niên cũng khó chịu: “Ông ruột của , em hiểu kh?”

Tim Ôn Tự thắt lại.

“Em hiểu cái gì?” Cô giận dữ bùng nổ, cố tình nói:

“Ông ta là thì liên quan gì đến em? Chúng ta chỉ đang yêu đương, đâu đã kết hôn, tại em cố chiều lòng em kh ưa?”

Tay Lệ Tư Niên nắm vô lăng nổi đầy gân x. Ôn Tự kh hề sang.

Cô ngồi cứng đờ, giọng thản nhiên:

“Hôm nay em sẽ kh về đó.”

Những việc như thế, là chuyện sau khi kết hôn mới cần miễn cưỡng làm. Mà vẻ cũng chẳng ý định cưới cô.

Lệ Tư Niên nghe ra , Ôn Tự kh định kết hôn với .

Ban đầu còn th kh , nhưng lúc này giống như ngọn lửa bị châm lên trong lòng, thiêu rụi mọi lý trí, khiến vô cùng bức bối.

Dù Ôn Tự nói gì, dù sắc mặt cô khó coi đến đâu, vẫn đưa cô về Việt C Quán.

mở cửa xuống xe, giọng lạnh t:

“Tự hay để bế vào?” Ôn Tự một lúc.

Trong mắt cô lúc , cả thỏa hiệp, bất lực, oán trách và nỗi buồn. Nhưng tất cả nh chóng tan biến.

Giống như từng nói, ở vị trí cao thường tính khí thất thường, quyết đoán, và kh nói lý.

Khi tâm trạng tốt thì chiều chuộng cô, nên những giận dỗi nho nhỏ mới đất diễn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Còn khi tâm trạng kh tốt, nói gì, cô làm n.

Nếu kh thì chia tay.

Ôn Tự vừa nghĩ đến chia tay, tim đã run lên khe khẽ. Cô khẽ nhếch môi, tự giễu, cụp mắt nói:

“Em tự .”

Lệ Tư Niên nghe theo lời cô.

Nhưng vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, giữ nguyên dáng vẻ một đôi tình nhân ân ái khi bước vào.

Dù da thịt gần nhau đến m

Khoảng cách trong lòng, vẫn là một hố sâu kh thể lấp.

Món ăn đã dọn sẵn, chỉ đợi Lệ Tư Niên và Ôn Tự. Vừa th bà cụ, Ôn Tự vẫn cố gắng mỉm cười:

“Bà ơi.”

Bà cụ vỗ ghế bên cạnh:

“A Thứ, ngồi bên này với bà.” Ôn Tự ngoan ngoãn bước tới. Lệ Tư Niên giúp cô kéo ghế.

Ôn Tự mím môi, sau khi ngồi xuống thì hỏi han sức khỏe của bà.

“Bà vẫn khỏe. Hai đứa cứ về nhà nhiều một chút, bà sẽ càng sống lâu.” Ôn Tự gật đầu:

“Tụi con rảnh sẽ về.”

Lệ Ân Hành xen vào:

“Rảnh rỗi gì mà rảnh, Tư Niên bận bịu thì còn hiểu được. Cô chỉ mở cái phòng tr thôi, suốt ngày bận cái gì?”

Ôn Tự: “…”

Cô cố nén giận, kh trả lời. Bà cụ cau mày kh hài lòng:

“Con im miệng , ăn cơm mà cái miệng cũng kh ngừng được à?”

Lệ Ân Hành đành nín. Ôn Tự cúi đầu ăn cơm.

Trong lòng cô vẫn còn mong mong Lệ Tư Niên thể nói vài lời vì cô. Nhưng bên cạnh chỉ vang lên tiếng va chạm lách cách của chén đũa.

Vài phút trôi qua, trái tim Ôn Tự lạnh dần từng chút một. Ha.

Đây là cách gọi là xử lý ổn thỏa?

Lệ Ân Hành trước mặt mỉa mai cô, vậy mà vẫn thờ ơ kh nói một lời.

Bàn tay bà cụ nhẹ nhàng đặt lên tay cô, vỗ nhẹ an ủi. “A Thứ, đừng để trong lòng.”

Ôn Tự mỉm cười, môi hơi run:

“Dạ, con biết , bà.”

Lệ Tư Niên liếc cô một cái.

Từ đầu bữa đến giờ, Ôn Tự chưa gắp miếng nào, chỉ cúi đầu ăn cơm trắng, từng hạt từng hạt, nhai kỹ mới nuốt xuống.

Cảnh đó khiến vừa tức vừa đau lòng.

lạnh mặt, gắp một miếng thịt kho mềm mềm bỏ vào bát cô:

“Nhà phá sản à? Em làm ra cái bộ dạng tội nghiệp đó là ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...