Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự

Chương 534: Cô còn hận anh ấy không?

Chương trước Chương sau

Ôn Tự đáp một cách lấp lửng:

“Xem tối nay sắp xếp thế nào đã.”

Lão phu nhân cười mà như kh:

“Rốt cuộc cháu muốn ở với ta hay với con bé đây?”

Lệ Tư Niên kh thèm che giấu nữa:

“Bà tự hiểu là được .” Lão phu nhân: “……”

Chiếc xe bảo mẫu bản kéo dài, phía sau còn hai ghế nữa.

Ngồi ở đó là Liễu Vận và Liễu Hạ Hạ.

Liễu Vận th phản ứng của lão phu nhân, tuy ngoài miệng cứ châm chọc Lệ Tư Niên, nhưng nụ cười trên mặt thì kh biến mất chút nào.

Ai n đều như đang chờ phản ứng của Ôn Tự. Cứ như cô quan trọng lắm kh bằng.

Liễu Vận kh kìm được, lại đánh giá Ôn Tự một lượt.

Mặt thì đúng là đẹp thật, nhưng cô gần như chưa từng th cô ta xuất hiện trên bất cứ nền tảng truyền th nào.

Nếu là thiên kim nhà giàu, thể kín tiếng như vậy?

Cách giải thích duy nhất chính là: Cô ta lẽ chỉ là một phụ nữ bình thường, kh hậu thuẫn, ngoài sắc đẹp thì chẳng còn gì.

Chẳng qua hiện tại tạm thời được Lệ Tư Niên để ý, nên mới khiến lão phu nhân quan tâm.

Nghĩ đến đây, Liễu Vận dẹp bỏ những băn khoăn trong lòng, liền chuyển chủ đề:

“Mẹ, gần đây cơ thể mẹ vẫn ổn chứ?”

Lão phu nhân chẳng ưa gì phụ nữ này.

Năm xưa chuyện lùm xùm tình một đêm kia, bà đã lén ều tra, tung tin cho cánh săn ảnh chính là do Liễu Vận sắp xếp.

Nhưng vì nể mặt Lệ Ân Hành, bà vẫn giữ thể diện trên bề ngoài: “Cũng tạm.”

Liễu Vận mỉm cười:

“Vậy thì tốt , giờ Tư Niên chống đỡ, mẹ đừng lo nghĩ nhiều nữa.”

Nói đến đây, bà ta lại thở dài:

“Ôi, vì tương lai của con trai con gái mà ngày đêm nhận c trình, làm đến mức chẳng còn thời gian thở, tháng trước còn kiệt sức ngất xỉu, giờ vẫn chưa xuất viện.”

Nói nghe thì như đang quan tâm, thật ra là đang kể khổ. Lão phu nhân kh tiện tiếp lời.

Lệ Tư Niên thì chẳng khách sáo, giọng dửng dưng:

ai hỏi cô à?” Liễu Vận: “……”

Lão phu nhân nhếch môi cười.

Liễu Vận kh chịu nổi mất mặt, trách móc:

“Tư Niên, dù cô cũng là cô của cháu, lại nói chuyện kiểu đó?”

Lệ Tư Niên kh nhượng bộ:

“Nhưng đúng là kh ai hỏi cô.”

Liễu Vận trừng mắt:

“Cháu…”

Liễu Hạ Hạ vội kéo tay bà, ra hiệu đừng nói nữa.

Vì đại cục, Liễu Vận đành nuốt cục tức xuống, châm chọc nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/le-tong-chong-cu-phu-nhan-lai-toi--mau-duoi-theo-le-tu-nien-on-tu/chuong-534-co-con-han--ay-khong.html.]

“Được, được, kh quan hệ m.á.u mủ với các , so được với mợ ruột. Cho nên cháu đối xử với cô thế này cũng thôi.”

Lệ Tư Niên thản nhiên:

“Tự giác thế là tốt.” Liễu Vận: “……”

Liễu Vận mặt dày thật sự, vừa xuống xe là lại như kh chuyện gì, dọn vào ở tại biệt thự Nguyệt c quán.

Vì tương lai, chịu đựng chút uất ức là gì.

Bà ta biết Lệ Tư Niên hiếu thuận, lão phu nhân vị trí số một trong lòng , nên ra sức để Liễu Hạ Hạ đến l lòng bà.

Nhưng đến m lần, lần nào cũng bị lão phu nhân đuổi thẳng cổ. Liễu Hạ Hạ cũng lòng tự trọng, suýt chút nữa thì cãi nhau với mẹ.

Liễu Vận hận sắt kh thành thép, trừng mắt con gái một cái. vừa vặn tr th lão phu nhân đang cười nói vui vẻ với Ôn Tự, tức đến nghiến răng.

phụ nữ này đúng là cao tay.

Kh làm gì cả, l lùi làm tiến, lại chiếm được cảm tình của lão phu nhân. Bà ta nghiến răng, càng nghĩ càng kh cam lòng.

Đợi đến khi Liễu Vận khỏi, lão phu nhân mới quay sang nói với Ôn Tự: “Con đừng để ý tới bọn họ, m trò của bà ta, ta đã xem suốt m chục năm .”

Ôn Tự kh xen vào chuyện nhà của họ.

Sở dĩ cô theo lão phu nhân về đây, là vì một chuyện muốn làm rõ.

“Bà nội, hôm đó, ngày con rời hai năm trước, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với Lệ Tư Niên?”

Câu nói của Hạ Kinh Viễn hôm trước còn chưa nói hết, Ôn Tự rảnh rỗi liền tra thử, nhưng th tin về Lệ Tư Niên năm đó cực kỳ ít ỏi.

Chứng tỏ đã cố tình che giấu mọi chuyện.

Lão phu nhân kh ngờ cô lại hỏi ều đó, trong lòng thoáng d lên hy vọng:

“Nhã Nhã, con còn hận Tư Niên ?” Ôn Tự khẽ cười.

Nếu còn hận, cô đã kh dính dáng lại với , cũng sẽ kh tìm hiểu quá khứ của làm gì.

Lão phu nhân thở dài:

“Năm đó…”

Năm đó, Lệ Tư Niên bệnh nặng nghiêm trọng, suốt ngày sống nhờ thuốc men, cả như sụp đổ hoàn toàn.

Bà gần như khóc mù mắt.

Nhưng Tư Niên kiên quyết ém toàn bộ chuyện đó, bà hiểu suy nghĩ của riêng . Đến giờ nhớ lại, viền mắt bà lại đỏ hoe:

“Nhã Nhã, nếu chuyện này Tư Niên chịu nói với con thì tốt, m chuyện giữa th niên với nhau, ta cũng kh tiện xen vào.”

Bà nghẹn ngào:

“Thật ra cũng trách ta, từ nhỏ nuôi nó lớn, chỉ dạy nó cách làm đứng đầu, lại quên mất dạy nó cách yêu thương.”

Ngực Ôn Tự nghèn nghẹn, khẽ lắc đầu.

Cô ở lại trò chuyện với lão phu nhân đến khi bà ngủ mới ra, liền th chú chó biên mục Niên Niên đang ngồi xổm ngoài cửa thư phòng.

Con chó này vốn dính , đặc biệt thích quấn l Lệ Tư Niên. Chắc giờ này vẫn đang bận bên trong.

Đến chút thời gian rảnh cũng kh , đủ th khối lượng c việc của lớn cỡ nào.

Ôn Tự còn đang phân vân nên gõ cửa hay kh, thì th Liễu Hạ Hạ bê một đĩa trái cây và bình trà từ phía cầu thang kia lên.

Cô ta vừa th Ôn Tự liền giật thót, tay run lên. Nhưng cuối cùng vẫn cúi đầu bước vào thư phòng. Ôn Tự nhướng mày.

Ồ, thì ra mục tiêu của Liễu Vận kh chỉ là vay tiền, mà còn muốn nhắm vào Lệ Tư Niên.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...