Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự
Chương 611: Một giây cũng không nỡ rời xa
Vì họ đang ở ngay cửa, tiếng chu vang lên bất ngờ và chói tai, khiến cả hai giật nảy , động tác lập tức dừng lại.
Lệ Tư Niên bị phá ngang giữa chừng, gương mặt đầy bực bội, liếc màn hình chu cửa.
Sắc mặt thoáng khựng lại.
lập tức bu Ôn Tự ra, nh chóng chỉnh lại váy áo cho cô.
Ôn Tự cũng th ngoài cửa, sắc mặt lập tức tái : “, bà lại tới đây?”
đến là Tô Hi Vân.
Hồi trước khi chuyện vỡ lở, Tô Hi Vân đã nh chóng ly hôn với Giang Vinh Đình. Bà đã bỏ ra kh ít c sức để cố gắng kéo gần quan hệ với Ôn Tự, nhưng khi đó Ôn Tự chỉ lo sự nghiệp, kh đồng ý nhận lại mẹ ruột.
Đến năm nay khi cô kết hôn, Tô Hi Vân đến thăm thường xuyên hơn.
Ôn Tự cũng dần dần tiếp nhận bà, coi như một bậc trưởng bối đáng kính.
Lệ Tư Niên th Ôn Tự lo lắng, tr như con thỏ nhỏ bị dọa sợ, mới nhận ra áp lực huyết thống quả thực mạnh mẽ thế nào. Ánh mắt xẹt qua một tia lạnh, nh tay nhét miếng vải trong tay vào túi áo .
Ôn Tự trợn mắt: “ ên à, làm gì đ? Mặc vào cho !” Lệ Tư Niên lờ cô , trực tiếp vươn tay mở cửa.
Ôn Tự nhận ra đang tính làm gì, sắc mặt méo mó. Cửa vừa mở, Tô Hi Vân xuất hiện trong tầm mắt họ.
Bà nở nụ cười hiền hòa: “A Tự, Tư Niên.”
Ôn Tự cố gắng bình tĩnh lại từ tình cảnh hỗn loạn ban nãy, đứng ngay ngắn, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Chào bác gái.”
Lệ Tư Niên cũng trở lại dáng vẻ đạo mạo: “Chào bác gái.”
Tô Hi Vân nghe hai một câu bác gái, hai câu bác gái, khách sáo đến mức như ngoài, trong lòng thoáng hụt hẫng.
“ vừa nghe nói hai đứa đã về nhà cũ nên tiện ghé qua thăm. Mà mở cửa lại ra cùng nhau vậy? Tình cảm mặn nồng quá đ.”
Ôn Tự cười như kh cười.
Lệ Tư Niên trực tiếp nắm tay Ôn Tự kéo vào lòng, kh biết xấu hổ nói: “Vâng, mới cưới mà, một giây cũng kh nỡ rời xa.”
Ôn Tự: “…”
Giờ cô đang trống kh bên dưới, vừa xấu hổ vừa tức giận đến mức muốn bốc khói, lại th Lệ Tư Niên đắc ý như thế, liền nghiến răng bóp mạnh tay .
Lệ Tư Niên càng nắm chặt hơn. mời Tô Hi Vân vào nhà.
Ôn Tự l cớ rót nước, tr thủ trở lại phòng ngủ.
Cô vừa định đóng cửa thì Lệ Tư Niên đã đẩy cửa vào theo.
Ôn Tự đóng cửa lại, hạ giọng trách móc: “ ên à, đó là mẹ ruột , lại để …”
Cô kh thể nào nói tiếp, xấu hổ đến mức phát ên. Lệ Tư Niên khẽ cười khẩy: “Cô còn biết xấu hổ cơ à?”
l từ túi ra mảnh vải bé xíu kia: “Cô mặc cái này ra đường thì khác gì kh mặc? Ra ngoài thì kh th ngại à?”
Ôn Tự giật lại ngay, nhét đại vào tủ.
Lệ Tư Niên l đồ lót bình thường đưa cho cô thay. Ôn Tự tay đ.ấ.m chân đá, kh cho động vào.
Lệ Tư Niên lập tức đè cô nằm sấp trên đùi , vỗ một cái lên m.ô.n.g cô, kh mạnh kh nhẹ: “Hay là cô la lớn lên một tí nữa, để bác gái nghe cho rõ luôn?”
Ôn Tự bị đánh đến mức eo mềm nhũn, cắn môi kh dám phản kháng nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lệ Tư Niên giúp cô thay xong: “Lúc nãy cô bóp tay mạnh thế, biết nghĩ gì kh?”
Ôn Tự nghe vậy đã biết chẳng gì hay ho, vội bịt tai lại.
Lệ Tư Niên kéo tay cô ra, ghé sát nói thẳng câu dơ dáy đó vào tai cô. Ôn Tự đỏ bừng mặt, giơ tay tát .
Hai sửa soạn chỉnh tề ra phòng khách, th Tô Hi Vân đang ngắm ảnh cưới họ treo trên tường.
Bà cười rạng rỡ quay đầu lại, lập tức th trên mặt Lệ Tư Niên hằn một dấu bàn tay.
Bà sững : “ lại đánh nhau thế?”
Lệ Tư Niên mặt kh đổi sắc: “Kh đánh, lỡ vấp chân giường, ngã trúng tay của Ôn Tự.”
Tô Hi Vân: “…”
khách trong nhà, Lệ Tư Niên cũng kh làm trò con nít nữa, bắt đầu chăm lo tiếp khách, xuống bếp nấu nướng đàng hoàng.
Ôn Tự ngồi nói chuyện với Tô Hi Vân một lát.
Lúc này mới biết, thì ra hôm nay bà tới là do sắp xếp của Lệ Tư Niên.
Con chip thay thế cho tim nhân tạo vô cùng quan trọng, nếu Giang Vinh Đình nắm được thì cần tận dụng triệt để.
Lệ Tư Niên mời Tô Hi Vân cùng tham gia cuộc thương lượng, đây là một nước cờ hay.
“Cho dù Tư Niên kh mở lời, cũng sẽ giúp,” Tô Hi Vân nói. “A Tự, ta vốn nợ em, làm gì cho em cũng kh quá đáng.”
Ôn Tự cười nhạt: “Vậy làm phiền bác gái một chuyến .”
Tô Hi Vân nghe cách xưng hô đó, trong lòng th chua xót: “Đừng khách sáo như vậy.”
Bà kh biết liệu trong đời này còn cơ hội được nghe Ôn Tự gọi một tiếng “mẹ” hay kh.
Nhưng kh cả, chỉ cần thể ở bên cạnh con, cho dù là với thân phận một bạn, bà cũng đã mãn nguyện .
Sau khi ăn xong, Lệ Tư Niên nhất quyết đưa Ôn Tự cùng. kh yên tâm để cô ở nhà một .
đặt chỗ trong một nhà hàng, gọi ện hẹn Giang Vinh Đình đến gặp, đối phương đồng ý nhưng mãi chưa th tới.
Nửa tiếng trôi qua, Ôn Tự bắt đầu mất kiên nhẫn.
Lệ Tư Niên vẫn nắm tay cô kh rời, th cô bực liền hỏi: “Hay bảo vệ sĩ dạo cùng em một lúc? gặp Giang Vinh Đình nói chuyện riêng là được.”
Lời vừa dứt, từ cửa sổ xuống đã th Giang Vinh Đình xuất hiện.
Ông ta gầy gò đến mức gần như biến dạng, bộ vest được ủi phẳng nhưng tr rộng thùng thình, cả lộ vẻ căng thẳng, đứng trước xe chỉnh sửa lại trang phục liên tục.
Chẳng bao lâu sau, bên ngoài phòng ăn vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Âm th tới trước cửa lại đột ngột dừng lại. Trong bầu kh khí tĩnh lặng, tuy kh tiếng động gì thêm, nhưng ba bên trong đều cảm nhận được sự căng thẳng và bất an.
Một lúc lâu sau, cửa mới được đẩy ra.
Giang Vinh Đình dường như đã trải qua một cuộc đấu tr nội tâm dài, cuối cùng vẫn mỉm cười bước vào như kh chuyện gì.
Nhưng lập tức, ta th Tô Hi Vân ngồi trên ghế.
Việc bà xuất hiện là ều kh hề biết trước. Giây phút th xưa, phụ nữ mà từng yêu sâu sắc vẫn đẹp đẽ như thuở nào, kh hề thay đổi, Giang Vinh Đình như bị đánh trúng một cú thật mạnh, gần như sụp đổ.
Ông đứng sững tại chỗ, mọi biểu cảm biến mất trong thoáng chốc, ánh mắt Tô Hi Vân ngập tràn đau khổ và giằng xé.
dốc toàn bộ sức lực mới thể mở miệng nói thành lời: “Hi Vân… em về à.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.