Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự

Chương 683: Cô Tô rất có sức hút

Chương trước Chương sau

Lời của Tô Vân Tinh nghe chẳng chút sức thuyết phục.

Cô ta vốn dĩ đã quen thói khoa trương, ưa khoe khoang, trắng cũng thể bịa thành đen.

Ngay cả Phương Vy cũng lên tiếng an ủi Nhiếp Th Hoan:

thể qua lại với nhà họ Tô được? Chẳng lẽ kh biết với Tô Vân Tinh kh đội trời chung à? Rõ ràng là con nhỏ đó bịa chuyện để chọc tức thôi.”

Nhiếp Th Hoan gật đầu. Kh để bạn thân lo lắng.

Chỉ là trong lòng cô, dâng lên một cảm giác mất mát chẳng rõ nguyên do. Tan làm, Nhiếp Th Hoan đến c ty tìm Trì Mặc.

đang bận, trợ lý thứ hai đưa cô đến phòng làm việc của . “ đâu ?” Nhiếp Th Hoan hỏi, “Gặp khách hàng hả?” Trợ lý đáp: “Chắc vậy.”

Dù kh rõ cụ thể, nhưng Trì Mặc ra ngoài thì chắc c là vì việc nghiêm túc.

Dù là loại nào, cũng chẳng khác biệt lắm.

Trong lúc chờ đợi quá rảnh, Nhiếp Th Hoan n cho m tin. Kh giục quay về, chỉ là chia sẻ vài chuyện lặt vặt thường ngày. Ví như kiểu tóc mới xinh.

Màu sơn móng tay hôm nay hợp.

Lúc tập nhảy được viện trưởng khen ngợi.

Tin n cuối cùng là bức ảnh chiếc váy ngủ mới mua cách đây vài hôm.

Trì Mặc cúi mắt màn hình ện thoại, kh mở to bức ảnh váy ngủ kia. Vì váy dây ren đen.

Là kiểu đồ riêng tư, chỉ mặc cho xem.

một lần, khi vùi mặt nơi hõm cổ trắng ngần của cô, ôm cô thật lâu, Nhiếp Th Hoan từng hỏi:

thích màu đen lắm hả?”

Lúc , ánh mắt Trì Mặc vẫn chẳng dứt khỏi khe rãnh mảnh mai trước n.g.ự.c cô.

đáp:

kh thích màu đen, nhưng thích em mặc nó.” Thế nên cô mới mua loại váy đó để làm vui.

Ngay sau đó, lại một tin nữa nhảy lên: , em nhớ quá.

Trì Mặc đồng hồ.

Trả lời:

Đói thì ăn trước , đừng chờ .

Nhiếp Th Hoan đáp:

Em muốn ăn cùng cơ.

Bên đối diện, Tô Vân Nguyệt th hành động của Trì Mặc, khẽ mở miệng:

“Nếu bận thì về trước , chuyện dự án để hôm khác bàn cũng được.”

Trì Mặc tắt màn hình ện thoại, úp máy xuống bàn:

kh thích dời việc sang hôm khác. Nãy nói đến đâu ? Em tiếp tục .”

Tô Vân Nguyệt cầm tách cà phê trong tay. Lần đầu tiên cảm th c việc thật tẻ nhạt.

Được ở một cùng đàn như Trì Mặc, nên là làm chuyện khác mới đúng. Nhưng mỗi lần gặp cô, chỉ toàn nói chuyện đứng đắn.

Hai bàn bạc xong thì lại đến c trường khảo sát thực địa.

Dự án chính của nhà họ Tô hiện tại thiên về mảng c trình, nếu hợp tác với Trì Mặc, chống lưng, cô mới dám nhận c trình lớn, cùng nhà họ Trì chia lợi nhuận.

Đây là ểm mạnh của Tô Vân Nguyệt.

Khi nghiêm túc làm việc, cô như viên minh châu tỏa sáng, cũng như một chỉ đường tận tụy, hào phóng chia sẻ mọi thứ với Trì Mặc.

Trong cô, Trì Mặc th được viễn cảnh tương lai huy hoàng của hai gia tộc.

Và cũng từ giây phút đó, cuối cùng đã hiểu vì cha mẹ lại hài lòng với cô đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/le-tong-chong-cu-phu-nhan-lai-toi--mau-duoi-theo-le-tu-nien-on-tu/chuong-683-co-to-rat-co-suc-hut.html.]

Gương mặt xinh đẹp thể gặp khắp nơi, nhưng năng lực xuất chúng thì ngàn vàng khó cầu.

Tô Vân Nguyệt nhận ra ánh của Trì Mặc, dừng tay lại, ngoảnh đầu .

Trì Mặc kh né tránh.

chân thành khen:

“Cô Tô khi làm việc sức hút.”

Tô Vân Nguyệt nghe xong suýt bật cười.

Được trai đẹp khen ngợi, tâm trạng đương nhiên dễ chịu. “Vậy lúc em kh làm việc thì kh sức hút ?” Trì Mặc:

chưa để ý.”

luôn nói chuyện thẳng t, Tô Vân Nguyệt cũng chẳng để bụng.

Hai bận rộn đến khi trời tối, cơ bản đã giải quyết được các vấn đề chính.

Trì Mặc thay một bộ đồ sạch sẽ, l ện thoại ra kiểm tra tin n. Quả nhiên là một đống chưa đọc, đều từ Nhiếp Th Hoan.

gọi ện qua.

Giọng cô khàn khàn, như vừa tỉnh ngủ, khẽ gọi:

…”

Mang theo một chút tủi thân. Trì Mặc hỏi:

“Còn đang đợi ở c ty à?”

“Ừm,” cô đáp khẽ, “ quay lại kh?”

vừa mới xong việc, giờ qua đón em.” Trì Mặc liếc đồng hồ, “Nửa tiếng nữa đến.”

Nói xong, ngẩng đầu thì th Tô Vân Nguyệt đang đứng bên xe. Cô đang chờ .

Trời đã tối, đưa cô về trước.

“Thôi, để Trì Sâm tới đón em.” Sau vài giây im lặng, Trì Mặc nói với ở đầu dây bên kia, “Bảo nó ăn tối cùng em.”

Nhiếp Th Hoan thất vọng:

ơi, em đã đợi lâu lắm mà.” “ bận.”

Nhiếp Th Hoan xưa nay chưa từng làm phiền . Cô tuy thích dính l , nhưng biết chừng mực. “Vâng.” Giọng cô gái nhỏ bé, khẽ khàng.

Trì Mặc khẽ thở ra, cúp máy, về phía Tô Vân Nguyệt.

Tô Vân Nguyệt nét mặt là biết vừa nhận cuộc gọi từ ai, liền dịu dàng nói:

“Em để nhà đến đón là được, cứ làm việc tiếp.”

Trì Mặc lạnh nhạt:

“Kh cần.”

cũng nói , chúng ta chỉ là liên hôn thương mại, kh cần đối xử tốt với em như vậy.”

chỉ kh muốn phát sinh rắc rối.” Trì Mặc đáp, “Hôm nay cả ngày em đều cùng , nếu chuyện gì xảy ra, chịu trách nhiệm.”

Tô Vân Nguyệt bật cười. Mở cửa xe bước lên.

Cô lười biếng xoay dựa vào ghế:

“Đã vậy thì ăn tối xong hãy về, kh làm mất thời gian của đâu.” Trì Mặc gật đầu, khởi động xe.

Tô Vân Nguyệt chống cằm, thong thả hỏi:

“Trì Mặc, với em đều thích kiểu bạn đời ngang tài ngang sức, vậy tại chưa từng nghĩ đến chuyện bồi dưỡng cô em gái của ?”

Trì Mặc nghiêm túc lái xe:

“Một giỏi là đủ . Cô kh hợp với cuộc sống vất vả như thế.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...