Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự

Chương 744: Bùi Cận Thần, kỹ thuật anh tệ quá

Chương trước Chương sau

Bùi Cận Thần tuy chưa từng bất kỳ kỳ vọng nào về chuyện nam nữ, nhưng cũng kh ngờ ngày lại thô bạo đến thế.

Càng kh ngờ lại phát sinh quan hệ với phụ nữ ghét.

Hóa ra, phản ứng sinh lý kh cần tình yêu. Nước bọt dính máu, cùng tiếng nức nở đáng thương và hoảng loạn của phụ nữ, đều thể dễ dàng khơi dậy dục vọng của đàn .

Ngay trước khoảnh khắc mất kiểm soát, Bùi Cận Thần bu phụ nữ trong vòng tay ra, thở hổn hển cô.

Lệ Vân Lạc dần dần hoàn hồn sau khi được cấp oxy, mắt đỏ hoe định đánh thì bị Bùi Cận Thần tóm chặt cổ tay.

Lệ Vân Lạc run rẩy, nhưng đầy giận dữ gào lên: "Ai cho hôn ! còn thè lưỡi ra, Bùi Cận Thần, ghê tởm thật!"

Hơn nữa còn hôn mạnh và đáng sợ đến vậy, vừa nãy suýt c.h.ế.t trong miệng ta!

Đồ khốn nạn, đồ chó chết, đồ vô liêm sỉ!

Bùi Cận Thần lạnh lùng nói: " ghê tởm? Kh tự cô dâng lên ?" " thể hôn , nhưng thì kh được, là đồ biến thái!"

Sắc mặt Bùi Cận Thần trầm xuống.

sinh ra đã ngậm thìa vàng, từ trước đến nay luôn là khác nhún nhường . Vừa nãy bị cô chiếm tiện nghi, món nợ này còn chưa tính, cô ta lại dám tỏ vẻ ủy khuất trước.

Cơn giận phá vỡ lý trí, Bùi Cận Thần kéo Lệ Vân Lạc thẳng về phía thang máy.

" được hay kh, cô sẽ biết ngay thôi."

Lệ Vân Lạc nghe ra ý ngoài lời, đe dọa: "Bùi Cận Thần, dám! Nếu hôm nay dám chạm vào , sẽ bảo ba cho nổ tung nhà họ Bùi của !"

Bùi Cận Thần khinh thường cười lạnh.

Lệ Vân Lạc lòng tự trọng cao hơn tất cả, kh giãy giụa, kh phản kháng, ưỡn cổ mặc cho kéo .

Ở Hoài Thị, cô ta cậy vào Lệ Tư Niên mà tác oai tác quái, kh ai dám bất kính với cô ta. Bắc Thành là nơi nhà họ Bùi nói gì nghe n thì ? Cô ta kh tin Bùi Cận Thần lại to gan đến mức dám đắc tội với Lệ Tư Niên.

Thế nhưng, "cơ hội" mà cô ta đưa ra, Bùi Cận Thần lại chẳng thèm bận tâm.

Khi cô ta bị đè trên giường, cảm giác đau đớn dữ dội ập đến, muốn hối hận thì đã quá muộn.

Tên khốn Bùi Cận Thần này, vậy mà chẳng sợ cô ta chút nào.

Lệ Vân Lạc hoàn toàn kh ngờ mọi chuyện sẽ phát triển đến mức này, sợ đến mức khóc thút thít, còn chưa kịp bật ra tiếng khóc đã bị Bùi Cận Thần bịt miệng.

Bốn mắt nhau, Lệ Vân Lạc trong làn nước mắt nhòe nhoẹt th đôi mắt đáng sợ của đàn , bên trong cuộn trào dục vọng, sự lạnh lùng và cả sự chán ghét đối với cô.

ta ghét cô phát ra tiếng động.

Lệ Vân Lạc tức đến run rẩy, khụt khịt kêu rằng muốn g.i.ế.c ta!

Mắt Bùi Cận Thần đỏ ngầu, lạnh lùng cười khẩy: "Giết ? Chi bằng nghĩ xem tối nay làm giữ được cái mạng nhỏ của cô."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/le-tong-chong-cu-phu-nhan-lai-toi--mau-duoi-theo-le-tu-nien-on-tu/chuong-744-bui-can-than-ky-thuat--te-qua.html.]

Lệ Vân Lạc khóc vài tiếng, nhận ra khóc sẽ xấu và mất mặt, liền cắn chặt môi kìm nén, kh cho phép bản thân lộ ra vẻ yếu đuối.

Bùi Cận Thần kh kinh nghiệm, hôn môi cô một cách hỗn loạn, kh theo quy tắc nào.

"Thư giãn !" Mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán , vô tình vỗ vào m.ô.n.g cô. Cứ như đang đánh chó vậy.

Lệ Vân Lạc đau đến yếu ớt, hơi thở thoi thóp. "..."

Bùi Cận Thần khẽ nắm l cổ cô, giống như một con sói hoang đang chiếm lĩnh lãnh thổ, kh chút nhân tính nào: " làm ? Muốn cầu xin dừng lại ?"

Lệ Vân Lạc đôi mắt đầy châm chọc của ta.

Tức đến mức muốn há miệng cắn ta, muốn xé nát khuôn mặt đó.

Nhưng cơ thể cô lại bị ta khống chế bên dưới, ngay cả cử động một chút cũng là ều xa xỉ.

Muốn chiến tg ta bằng vũ lực là ều hoàn toàn kh thể.

Và mọi chuyện phát triển đến nước này, cũng kh do ta ép buộc, chỉ là cô tự thua cuộc đánh cược mà thôi... Kh, cô kh cam tâm.

Cô kh thể để tên khốn này đắc ý.

Lệ Vân Lạc hít sâu một hơi, đôi môi tái nhợt run rẩy, nói một chữ lại thở ba hơi: "Bùi... Bùi gà..."

Bùi Cận Thần cô, nghe cô nói ngọng do đau, một khoảnh khắc mềm lòng: "Sợ ?"

Ai ngờ Lệ Vân Lạc từng chữ một nói với ta: " sẽ sợ ? chỉ muốn nói với , kỹ thuật của ... tệ thật."

Bùi Cận Thần: "..."

Lệ Vân Lạc th ta biến sắc, như được khích lệ, vô lực nhếch môi: "Lần đầu tiên ... Thôi được, ... thể hiểu được."

Lần đầu tiên . Thôi được.

thể hiểu được.

Hai câu nói đơn giản, mỗi chữ đều như cái tát giáng vào mặt Bùi Cận Thần.

ta tức giận đến cực ểm bật cười, dùng sức nắm chặt vòng eo thon thả mịn màng của cô: " xem cô hiểu được như thế nào."

Vừa nói xong, Lệ Vân Lạc trực tiếp bị đẩy mạnh vào đầu giường.

Trước mắt cô lập tức tối sầm từng trận, lồng n.g.ự.c thiếu oxy, cô c.h.ế.t dí l cánh tay Bùi Cận Thần, móng tay gần như muốn cào rách cơ bắp của .

"Thế nào?" Bùi Cận Thần cười lạnh lùng: "Nếu kh chịu được thì cầu xin , sẽ cân nhắc tha cho cô."

Lệ Vân Lạc há miệng thở hổn hển.

Cô kh dám cử động, cơ thể gần như bị xé làm đôi run lên kh ngừng, nhưng giọng ệu lại càng cứng rắn.

"...Kh cảm giác gì cả, ... đã vào chưa vậy?" Bùi Cận Thần: "..."


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...