Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Lệ Tổng, Chồng Cũ Phu Nhân Lại Tới, Anh Mau Đuổi Theo - Lệ Tư Niên & Ôn Tự

Chương 771: Nỗi khổ này chỉ anh mới có thể chịu

Chương trước Chương sau

Bùi Cận Thần kh kìm được, nghiến răng nghiến lợi bên tai cô : " ta còn dám vào phòng em ?"

Lệ Vân Lạc vừa nghe là Bùi Cận Thần, trái tim đang treo lơ lửng liền rơi xuống đất, tức giận nói: " bu ra!"

Bùi Cận Thần cũng tức giận.

càng giãy giụa, ta càng ôm chặt, bắp đùi săn chắc siết chặt cơ thể cô , miệng trên cứ vồ l mà cắn xé, vừa quyến rũ vừa trút giận, khiến Lệ Vân Lạc vừa đau vừa tê dại, "ừm ừm" kháng cự.

Hai dùng hết sức lực, một tấn c một chống cự, cuối cùng xoay thành tư thế nam trên nữ dưới, Bùi Cận Thần nắm l cổ tay cô ấn qua đầu, đóng nh trên giường.

Lúc này Lệ Vân Lạc hoàn toàn kh thể động đậy được nữa.

Kh chỉ môi lưỡi bị cướp đoạt, ngay cả giọng nói cũng bị ta nuốt chửng.

Sức lực cạn kiệt, chỉ còn cách thỏa hiệp, Lệ Vân Lạc vô lực há miệng thuận theo ta, chút sức lực nhỏ nhoi còn lại chỉ dùng để thở, căn bản kh làm được gì khác.

Lâu quá kh gặp, Bùi Cận Thần nghiện mùi hương của cô , hôn đến mức gần như mất cảm giác mới bu ra, thở hổn hển.

Lệ Vân Lạc chộp được cơ hội liền nguyền rủa ta.

Đầu tiên là luyên thuyên một tràng những từ ngữ tục tĩu kh sức đe dọa, sau đó lại dùng Lệ Tư Niên uy h.i.ế.p ta: "Tin hay kh thì hét lên một tiếng, ba lập tức vào đây xé xác ra làm tám mảnh!"

Bùi Cận Thần khinh thường: " còn dám lật cửa sổ vào, sợ ?"

ta chống lên, cho cô thở oxy: "Kêu , kêu to lên, để ba cô xem làm mà ủi cái bắp cải non trắng nõn này của cô."

Lệ Vân Lạc đỏ mặt tía tai, vừa tức vừa xấu hổ: "Bùi Cận Thần đồ vô sỉ!"

" còn chưa làm gì đã vô sỉ ." Bùi Cận Thần một tay kiểm soát hai cánh tay cô , một tay vén váy ngủ mềm mại của cô lên: "Cái sắp làm mới gọi là vô sỉ."

Lệ Vân Lạc biết đức hạnh của ta, kh chút do dự kẹp chặt chân. " đừng hòng!"

tức đến nghiến răng trợn mắt, nhưng lại sợ ba mẹ nghe th động tĩnh, buộc nén giọng xuống, bộ dạng này trong mắt Bùi Cận Thần, giống như đang ve vãn.

Bùi Cận Thần nào để cái sự phòng bị vô dụng của cô vào mắt, tay ta trượt xuống eo ra sau, lật lại, vỗ một cái vào m.

"Mở chân ra."

Lệ Vân Lạc đau đến kêu.

muốn dùng tay xoa xoa chỗ bị đánh, vừa dùng sức mới phát hiện bị ta đè chặt, tức đến mức giãy giụa chân: "Đồ khốn nạn lại đánh , g.i.ế.c !"

Bùi Cận Thần lý lẽ hùng hồn, hạ thấp giọng tra hỏi: "Kh nên đánh ? hôn cô lúc đó cô gọi ai hả?"

Lệ Vân Lạc bị ta mà lòng thắt lại, kh dám thẳng.

quay mặt nói: "Ai bảo như ăn trộm vậy, th đâu."

"Kh th kh nhận ra lưỡi ?" Bùi Cận Thần m.á.u dồn lên não, kh vui nói: "Trước khi nhận ra vẫn luôn nghĩ là đối tượng xem mắt của cô kh?"

Lệ Vân Lạc: "Mới kh ! Là sau khi hôn xong mới nhớ đến ta."

Bùi Cận Thần càng tức hơn: "Kh nhận ra là ai mà cô còn dám đáp lại , còn dám thè lưỡi ra?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lệ Vân Lạc mơ hồ chút chột dạ.

Nhưng chỉ chột dạ được một giây, lại khí thế hừng hực: " tại kh thể, ai hôn thoải mái thì thè."

với Bùi Cận Thần sau này làm làm lại, kh ta giỏi hôn, kỹ thuật tốt .

Khiến ta cứ như là đặc biệt lắm vậy.

Lệ Vân Lạc càng nghĩ càng tức: "Sáng mai sẽ hôn Lục Thiệu cho xem."

Bùi Cận Thần mặt đen sầm.

Rõ ràng biết cô nói lời tức giận, nhưng vẫn kh kìm được bốc hỏa.

Ghen tu từ trong lồng n.g.ự.c bùng lên, một mạch x lên cổ họng, ngay cả cơ mặt cũng ê ẩm.

ta từ trên cao xuống cô , trong mắt cuồn cuộn dục vọng bạo ngược kh thể kiềm chế, vài giây sau lại bị một mảng u ám bao phủ, cứng rắn bình tĩnh lại.

" đến là để nhận lỗi, kh bắt nạt em." Bùi Cận Thần u ám nói: "Nhưng cái miệng em tốt nhất là ngậm lại cho ."

Lệ Vân Lạc tính tình ương bướng: "Tại , kh chịu."

Bùi Cận Thần: "Kh chịu? Kh ngậm miệng hay kh nghe lời?" " kh ngậm miệng cũng kh nghe lời."

Bùi Cận Thần giận quá hóa cười, đôi mắt đen lóe lên ánh lạnh khóa chặt cô : "Vậy ngày mai em muốn để Lục Thiệu hôn em?"

Lệ Vân Lạc kh sợ trời kh sợ đất: "Đúng!" "Còn để ta thè lưỡi vào ?"

"Đương nhiên!"

"Miệng còn lại cũng để ta thè vào ?" Lệ Vân Lạc nghẹn lời, ngây : "Hả?"

Bùi Cận Thần từng chữ từng chữ nói: "Cái miệng còn lại của em, cũng để ta thè lưỡi vào ?"

Lệ Vân Lạc hiểu ra ý ta là gì, toàn thân đỏ bừng.

nín nhịn nửa ngày mới thốt ra một câu mà cô tự cho là phản c: " mới kh nỡ để ta chịu thiệt thòi đâu, cái khổ này chỉ mới thể chịu."

Bùi Cận Thần vốn dĩ còn đang tức giận, bị câu nói này làm cho "khô héo". "Cái này gọi là chịu khổ ?" ta theo bản năng cười.

Lệ Vân Lạc cắn môi kh nói gì nữa.

Bùi Cận Thần giả vờ thở dài: "Được , vốn dĩ là đến để nhận lỗi, hôm nay cứ chịu khổ một chút ."

Lệ Vân Lạc im lặng, kh tức giận cũng kh giãy giụa nữa, đôi mắt tròn xoe liếc miệng ta.

Bùi Cận Thần rõ mồn một cái ệu bộ đó của cô . Trực tiếp chọc ghẹo cô : "Muốn c.h.ế.t lắm đúng kh?"

Lệ Vân Lạc kh thừa nhận: "Ai muốn chứ, chó mới muốn, cái miệng rác rưởi kh thèm."

Bùi Cận Thần tay sờ đùi cô , một ngón tay khều một cái là tự động mở ra.

"Kh muốn em lại hết sức ." Bùi Cận Thần chế giễu: "Đột nhiên yếu cơ à?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...