Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 1112: Sư Trưởng Vi Hành
Sau khi dùng xong bữa trưa, Sư trưởng Cố quay sang dặn dò Kim Thuẫn:
“Tối nay định xuống Đoàn 1 nằm vùng một chuyến. bảo tài xế kiểm tra xe kỹ lưỡng đổ đầy xăng . Lần này là để hòa với em tân binh, kh cần theo đâu.”
“Sư trưởng, chuyện này...” Kim Thuẫn gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy khó xử: “Như vậy e là kh ổn lắm đâu ạ? Nhiệm vụ của là đảm bảo an toàn và lo liệu hậu cần cho ngài, nếu kh theo thì chẳng là thất trách ?”
Được tuyển chọn làm cảnh vệ viên cho Sư trưởng, tính nguyên tắc và kỷ luật của Kim Thuẫn đương nhiên là thép. Nghe Sư trưởng bảo kh cho theo, ta lập tức rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
“ gì mà kh ổn? nằm vùng là muốn làm một lính bình thường để giao lưu với các tân binh, chứ vào nơi dầu sôi lửa bỏng đâu. mà cứ kè kè bên cạnh, đám lính mới chắc c sẽ th gò bó, vậy thì làm mà nghe được tiếng lòng của họ?”
Lý do Sư trưởng Cố đưa ra vô cùng xác đáng, lại mang đầy sức thuyết phục. Kh đợi Kim Thuẫn kịp mở miệng, đã nghiêm mặt, hạ giọng đầy uy quyền: “Đồng chí Kim Thuẫn, ra lệnh cho trong thời gian vắng ở lại Sư bộ, tình huống khẩn cấp gì thì báo cáo ngay lập tức.”
“Chuyện này... Rõ! Thưa Sư trưởng!” Th thái độ kiên quyết kh cho phép phản bác của cấp trên, Kim Thuẫn dù còn chút do dự nhưng cũng đành chấp hành mệnh lệnh.
...
Cơm tối xong xuôi, Sư trưởng Cố kh đ.á.n.h động đến bất kỳ ai, lặng lẽ cùng tài xế lái xe thẳng tiến đến Ban chỉ huy Đại đội 3 thuộc Đoàn 1 theo kiểu “tập kích bất ngờ”.
“Thủ trưởng, ngài... ngài lại tới đây?” Trình Khải cùng Đại đội trưởng và Chính trị viên vị lãnh đạo Sư đoàn đột ngột xuất hiện như từ trên trời rơi xuống, ngẩn một lúc lâu mới sực tỉnh để chào theo đúng quân lễ.
“ nào, chỗ này kh được phép tới à?” Sư trưởng Cố mỉm cười, giọng ệu thân tình: “Đừng quên, cũng từng là của Đoàn 1. Mau sắp xếp cho một chỗ trong ký túc xá, muốn về ‘nhà mẹ đẻ’ ở vài ngày.”
“Hả? Sư trưởng định ở lại Đại đội chúng thật ? Ngài kh nói đùa đ chứ?” Trình Khải suýt chút nữa thì rớt cả hàm vì kinh ngạc.
“Thủ trưởng, ký túc xá binh lính vừa đ vừa ồn ào, ngài ở đó tiện được? Như vậy sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của ngài mất.” Đại đội trưởng và Chính trị viên nhau, lo lắng ra mặt.
“Bớt nói nhảm ! đến đây là để cùng ăn cùng ở với em, tìm hiểu tình hình thực tế, chứ kh đến để an dưỡng. Mau dẫn đường!” Sư trưởng Cố dứt khoát xoay về phía khu nhà ở của binh lính.
Xác nhận vị thủ trưởng cao nhất Sư đoàn thật sự muốn “vi hành”, ba Trình Khải chỉ còn biết lật đật chạy theo sau...
Khi nhóm Sư trưởng Cố bước vào Tiểu đội 3, các chiến sĩ đang tập trung học tập trong phòng. th , Tiểu đội trưởng lập tức bật dậy như lò xo, hô lớn: “Toàn tiểu đội, đứng dậy! Nghiêm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-1112-su-truong-vi-h.html.]
Ngay sau đó là một cái chào quân đội chuẩn mực: “Báo cáo Thủ trưởng, Tiểu đội 3 Trung đội 2 đang trong giờ tự học, xin chỉ thị! Tiểu đội trưởng Cao Phi.”
Sư trưởng Cố đáp lễ ra lệnh: “Tiếp tục học tập!”
Sau đó, sải đôi chân dài, thực hiện một tư thế nghiêm vô cùng dứt khoát đứng nghiêm chỉnh: “Báo cáo Tiểu đội trưởng, cựu binh Cố Bắc Dương đến báo d.”
Cao Phi bị hành động này làm cho đứng hình, hai tay xoa vào nhau, lắp bắp kh nên lời: “Sư trưởng, chuyện này... chuyện này...”
“Đồng chí Cao Phi, đừng ‘chuyện này chuyện kia’ nữa. Từ hôm nay, chỉ là một lính bình thường của Tiểu đội 3, dưới quyền lãnh đạo của .” Sư trưởng Cố nắm l tay Cao Phi, thái độ vô cùng nghiêm túc.
Cao Phi sợ đến mức nói lắp bắp: “... ... dám lãnh đạo Sư... Sư trưởng chứ...”
“Bớt nói nhảm !” Trình Khải học theo giọng ệu của Sư trưởng, lên tiếng giải vây: “Đừng lề mề như phụ nữ thế. Thủ trưởng bảo cứ làm thì cứ làm. Trong thời gian nằm vùng, Sư trưởng sẽ sinh hoạt tại tiểu đội các , tham gia mọi hoạt động như một chiến sĩ thực thụ.”
“Phó đại đội trưởng Trình, ... ...” Cao Phi vẫn chưa thể tiêu hóa nổi việc sắp trở thành “sếp” của Sư trưởng, mặt mũi đỏ gay vì căng thẳng.
“ gì mà kh dám? Giờ là lính của , cứ chỉ huy theo đúng ều lệnh.” Sư trưởng Cố vỗ vai khích lệ Cao Phi, mỉm cười hỏi: “Đồng chí Tiểu đội trưởng, nằm giường nào?”
Th Sư trưởng đã quyết, Cao Phi đành phục tùng: “Báo cáo Sư trưởng, chiếc giường này đồng chí đang về quê thăm thân, ngài cứ nằm tạm ở đây ạ.”
Cao Phi chỉ vào một chiếc giường tầng dưới gần cửa sổ, quay sang quát khẽ một lính nãy giờ vẫn cúi gằm mặt: “Chu Tinh Vũ! buổi tối ngủ cho hẳn hoi vào, đừng lật qua lật lại như rán cá làm ảnh hưởng đến Sư trưởng.”
“Rõ... Đã biết, thưa Tiểu đội trưởng.” Giọng Chu Tinh Vũ lí nhí như tiếng muỗi kêu, nghe đầy vẻ uể oải.
“Chu Tinh Vũ, chưa ăn cơm à? Ngẩng đầu lên, trả lời cho to rõ xem nào!” Giọng Trình Khải vang lên như sấm rền.
“Rõ!” Chu Tinh Vũ khó khăn ngẩng đầu lên một chút lại vội vàng cúi xuống.
Lúc này, Chu Tinh Vũ chỉ hận kh thể cái lỗ nào để chui xuống. ta kh thể ngờ nổi Cố Bắc Dương – giờ đã là Sư trưởng oai phong lẫm liệt – lại chọn đúng cái tiểu đội này để nằm vùng.
Chuyện này... chuyện này chẳng là quá trớ trêu ? Cả cái Sư đoàn rộng lớn bao nhiêu tiểu đội, ta kh , lại cứ đ.â.m đầu vào chỗ ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.