Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 307: Mỹ Nhân Xế Chiều Và Vầng Trăng Sáng
Lãnh Thiên Việt cảm th, tuy kh nhất thiết làm một bản hợp đồng chính thức rườm rà, nhưng việc viết tay một tờ gi cam kết dạng thỏa thuận nhỏ vẫn là ều vô cùng cần thiết. Lỡ như giữa chừng xảy ra chuyện gì kh vui với bà cụ, đôi bên vẫn cái để làm căn cứ ràng buộc.
"Làm gì mà rắc rối thế?" Bà cụ mất kiên nhẫn tìm gi bút, lầm bầm: "Sợ ta giữa đường đổi ý, đòi lại nhà đuổi cô chắc? Cô cứ yên tâm, ta đây giữ chữ tín, kh hạng vô tình vô nghĩa đâu."
Lãnh Thiên Việt kh tr cãi, chỉ cười hì hì nh tay viết hai bản thỏa thuận. Sau khi hai ký tên xong, mỗi giữ một bản làm tin. Tiếp đó, cô trao tiền cho bà cụ, còn bà cụ thì giao lại một chùm chìa khóa cũ kỹ.
"Bà ơi, hộp kem nhuộm tóc hôm trước cháu mang đến bà để đâu ? Tìm ra đây , cháu nhuộm tóc cho bà luôn." Xong xuôi chuyện nhà cửa, th trời vẫn còn sớm, Lãnh Thiên Việt muốn cho bà cụ th rõ hiệu quả thần kỳ từ sản phẩm tự tay làm ra.
"Được, ta cũng đang định tự nhuộm đây." Bà cụ vui vẻ tìm ra hộp kem nhuộm tóc.
"Bà ơi, lát nữa nhuộm xong, bà đừng mà tự dọa chính nhé." Lãnh Thiên Việt vừa trêu chọc vừa bắt tay vào việc.
...
"Bà ơi, bà soi gương xem, còn nhận ra kh?" Nửa tiếng sau, sau khi gội sạch tóc cho bà cụ, Lãnh Thiên Việt đưa gương cho bà.
Bà cụ nhận l gương, vào trong đó mà miệng suýt nữa thì cười toác đến tận mang tai.
Từ xưa, mỹ nhân và d tướng đều sợ tuổi già, kh muốn để nhân gian th cảnh tóc bạc da mồi. Hồng nhan dễ phai, tướng quân xế chiều, đó là những ều bi tráng nhất trên đời. Tóc bạc đồng nghĩa với sự già nua, yếu ớt. Từ cổ chí kim, nó luôn là thiên địch của những phụ nữ yêu cái đẹp.
Đặc biệt là với một từng đẳng cấp như bà cụ, từng được mệnh d là “Đệ nhất mỹ nhân Tây Bắc”, bà càng kh thể chấp nhận sự tồn tại của những sợi tóc bạc trắng. Mái tóc vốn bị t.h.u.ố.c nhuộm hóa học hủy hoại xơ xác là nỗi đau kh thể nói thành lời của bà.
Lúc này, mái tóc vốn như đám cỏ khô của bỗng chốc trở nên mượt mà, đen nhánh bóng mượt như phép màu, bà cụ xúc động đến mức suýt phát khóc.
“Tiểu Nguyệt Nguyệt, đôi tay nhỏ bé của cháu khéo léo quá. Mái tóc già nua này của ta sau này thể luôn mượt mà như vậy kh?” Bà cụ quá đỗi vui mừng, thậm chí còn buột miệng đổi cách xưng hô với Lãnh Thiên Việt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-307-my-nhan-xe-chieu-va-vang-trang-sang.html.]
“Bà ơi, bà gọi cháu là gì cơ ạ?” Lãnh Thiên Việt chút ngỡ ngàng xen lẫn cảm động. Cái tên “Nguyệt Nguyệt” này, trước giờ chỉ lính nhà cô, dì nhỏ và bà nội của mới gọi cô như vậy.
“Ta gọi cô là Tiểu Nguyệt Nguyệt đ, nào, kh thích à?” Bà cụ thoáng chút thất vọng, g giọng giải thích: “Cái chữ Nguyệt ta gọi kh là chữ Nguyệt trong tên cô đâu, mà là chữ Nguyệt trong vầng trăng .”
Sau vài lần tiếp xúc, trong mắt bà cụ, Lãnh Thiên Việt giống như một vầng trăng sáng tỏ, rải xuống những tia sáng trong trẻo vào cuộc sống u tối, cô độc của bà. Bà cảm th như được hồi sinh, cuộc sống kh còn lạnh lẽo, xám xịt nữa.
“Ồ, thì ra là vậy ạ.” Lãnh Thiên Việt chợt hiểu ra, cô cười rạng rỡ: “Thích chứ ạ, cháu thích lắm chứ! Chỉ là bà đột ngột gọi như vậy làm cháu th được ưu ái quá nên hơi bất ngờ thôi.”
“ cái vẻ kém cỏi của cô kìa, gì mà bất ngờ?” Bà cụ vỗ vỗ bàn tay nhỏ của Lãnh Thiên Việt, chân thành nói: “Thực ra ta thích cô, ngay từ lần đầu gặp đã thích . Chỉ là tính khí ta hơi khó chịu, lại hay giữ kẽ, kh bậc thang thì kh chịu xuống thôi. Nếu cô kh chê, sau này ta cứ gọi cô là Tiểu Nguyệt Nguyệt nhé.”
Bà cụ l hết dũng khí mới nói ra được những lời này. Dù , chuyện chủ động làm lành hay bày tỏ tình cảm với khác, cả đời này bà hầu như chưa từng làm.
“Vâng ạ! Vậy sau này cháu chính là cháu gái của bà. Tóc và sức khỏe của bà cứ để cháu bao trọn gói. Cháu sẽ chăm sóc bà ngày càng trẻ ra, sống lâu trăm tuổi luôn!” Lãnh Thiên Việt vui vẻ đón nhận tình cảm của bà cụ, kh quên nói đùa một câu.
“Ha ha ha, vậy ta sẽ đợi cô chăm sóc ta thành một lão yêu tinh sống mãi kh già nhé!” Bà cụ bị Lãnh Thiên Việt chọc cười đến gập cả : “Tiểu Nguyệt Nguyệt, đã lâu lắm ta mới được cười sảng khoái thế này, thật vui quá!”
“Bà ơi, một nụ cười bằng mười thang t.h.u.ố.c bổ mà. Đời cứ bu bỏ gánh nặng, giữ tâm lý thoải mái thì sẽ trẻ mãi kh già thôi.” Th bà cụ yêu thương như vậy, Lãnh Thiên Việt vừa cảm động vừa tự nhủ sẽ chăm sóc bà thật tốt cả về thể chất lẫn tinh thần.
“Được được, Tiểu Nguyệt Nguyệt, ta nghe lời cháu hết. Nhưng mà...” Bà cụ kéo tay cô, ánh mắt đầy mong đợi: “Cháu thật sự bằng lòng làm cháu gái của ta ? Tính khí ta khó chiều lắm đ.”
“Phì!” Lãnh Thiên Việt bật cười: “Bà ơi, tính khí bà đúng là khó chiều thật, nhưng cháu kh bận tâm đâu. Cháu lại thích cái tính cách thẳng t này của bà đ. Bà đã lớn tuổi , cứ sống thật với chính là thoải mái nhất. Sau này, cháu sẽ là chỗ dựa cho bà!”
“Thật , Tiểu Nguyệt Nguyệt?” Bà cụ nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: “Sau này nếu ta lỡ lời nói gì khó nghe, cháu kh được giận đâu đ nhé.”
“Bà ơi, bà nói chuyện đúng là hơi sắc mỏng thật, nhưng cháu biết trong đó đa phần là sự quan tâm. Bà cứ nói cho sảng khoái là được, cháu đảm bảo kh để bụng đâu.” Lãnh Thiên Việt hiểu rằng tính cách của bà cụ đã hình thành bao nhiêu năm, khó thay đổi. Để bà được là chính , hai ở bên nhau thực ra lại thoải mái và thú vị hơn nhiều.
Chưa có bình luận nào cho chương này.