Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 354:
“ , em quá khen , chị tính là nữ cường nhân gì chứ? Muốn thực sự trở thành nữ cường nhân còn cần em ủng hộ nhiều hơn.”
“Em thiết kế thêm cho bọn chị vài mẫu quần áo thời thượng, để Hoa Thái tạo được d tiếng trên toàn quốc, biết đâu chị sẽ trở thành nữ cường nhân thật.” Lời nịnh nọt của Lãnh Thiên Việt kh chỉ khiến Đường Úy Ninh th bùi tai mà còn khiến bà tràn đầy tham vọng.
“Cái đó kh vấn đề gì, Đường đại tỷ, chúng ta làm theo trình tự, đợi mùa thu qua , em sẽ thiết kế vài mẫu đồ đ để chị đưa vào sản xuất.”
“Tốt quá, d.ụ.c tốc bất đạt, cái này chị hiểu.” Hai nói nói cười cười đến xưởng sản xuất.
Vừa bước vào xưởng, tâm trạng Lãnh Thiên Việt bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên. Các nữ c nhân trong xưởng đều thay đổi diện mạo mới, những lớn tuổi một chút thì mặc áo khoác độn vai, những trẻ hơn thì mặc áo kiểu Nhật (Hạnh T.ử sam). Tuy nhiên, mặc nhiều nhất vẫn là áo cánh dơi phối với quần đạp gót. Các nữ c nhân nói với Lãnh Thiên Việt: Bộ phối này kh chỉ tr trẻ trung năng động mà mặc trên còn thoải mái, lúc làm việc kh hề th gò bó.
Đi một vòng qu xưởng, Lãnh Thiên Việt “hì hì” cười – lần này cô khả năng cao là đã đến đúng chỗ . Trong xưởng hiện giờ toàn bộ đều dùng máy khâu ện mô-tơ, vậy liệu máy khâu kiểu cũ nào bị đào thải vứt trong kho kh?
“Đường đại tỷ, xưởng máy khâu kiểu cũ nào bị đào thải kh dùng đến kh ạ?” Đã muốn nhặt nhạnh đồ cũ, Lãnh Thiên Việt kh hề vòng vo, thẳng vào vấn đề hỏi Đường Úy Ninh.
*“Máy khâu kiểu cũ? Hình như vài chiếc.”*
“Em hỏi cái đó làm gì?” Đường Úy Ninh chút thắc mắc.
“Chẳng em định mở một tiệm may ? Cần vài chiếc máy khâu, mà kh phiếu thì kh mua được.” Lãnh Thiên Việt kh giấu giếm, nói thật lòng.
“ , em là một nhà thiết kế thời trang mà mở tiệm may, hơi... hay là em đến xưởng chị làm việc .”
“Nếu em sẵn lòng đến, tỉ lệ chia lợi nhuận kh đổi, bọn chị còn thể trả lương cho em nữa.” Đường Úy Ninh sớm đã muốn chìa cành ô-liu với Lãnh Thiên Việt , lần này chi bằng nói thẳng ra luôn.
“Đường đại tỷ, cảm ơn ý tốt của chị, mỗi một chí hướng, em thích làm việc theo ý , kh muốn bị gò bó.”
“Mở tiệm may là lý tưởng từ nhỏ của em, em th thú vị.”
“Hóa ra là vậy ?” Đường Úy Ninh thất vọng đến mức suýt lắc đầu, mạch não của cô gái này chẳng giống ai thế nhỉ? Thôi, đừng ép uổng nữa! ta chẳng đã nói , mỗi một chí hướng.
“Tiểu Cao, vào kho xem thử m chiếc máy khâu kiểu cũ, còn dùng được kh?” Đường Úy Ninh làm việc hướng tới sự dứt khoát, bà lập tức dặn dò kỹ thuật viên tiểu Cao vào kho.
Một lát sau, tiểu Cao quay lại: “Xưởng trưởng, còn năm chiếc máy khâu, hai chiếc máy vắt sổ, sửa lại là dùng được hết ạ.”
Hóa ra cô gái này kh đơn thuần là đến kiểm tra chất lượng quần áo, mà là mang theo mục đích đến đây. th minh làm việc kh cần nói toạc ra. Hiểu rõ ý định của Lãnh Thiên Việt, Đường Úy Ninh tỏ ra hào phóng: “ , em cứ về trước , máy khâu và máy vắt sổ sửa xong chị sẽ cho chở đến cho em.” Những thứ bị đào thải này sớm muộn gì cũng xử lý như sắt vụn, nhân cơ hội này trả ơn cho cô gái này thì tốt quá.
“Vậy thì cảm ơn chị nhiều lắm, Đường đại tỷ!” Mặc dù là thuận nước đẩy thuyền, Lãnh Thiên Việt cũng vô cùng cảm kích. Đây kh là vấn đề tiết kiệm tiền, mấu chốt là những máy móc này tiền cũng kh dễ mua được.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Rời khỏi xưởng may Hoa Thái, tâm trạng Lãnh Thiên Việt tốt đến mức như muốn bay lên tận mây x. Dùng 100 đồng mua được năm chiếc máy khâu, hai chiếc máy vắt sổ, đủ để cô khoe khoang một trận trước mặt chị hai và các chị dâu .
Buổi chiều, Đường Úy Ninh đã cho chở máy khâu và máy vắt sổ đến cửa hàng.
“Chậc chậc! , em còn việc gì mà kh làm được kh?” Lưu Xuân Hoa và Trương Xảo Mai sờ vào chiếc máy vắt sổ, khâm phục Lãnh Thiên Việt đến sát đất.
...
Bên này, Lãnh Thiên Việt đang chuẩn bị cho việc khai trương cửa hàng, bên kia, Lục Sư trưởng đang nói chuyện với Chủ nhiệm Tạ về “chuyện cũ năm xưa” của ...
Đêm qua, Lục Sư trưởng trằn trọc kh ngủ.
Những chuyện cũ năm xưa từng chút một ùa về trong tâm trí .
những chuyện tuy đã trở thành quá khứ, nhưng sâu thẳm trong lòng, bóng hình “ ” vẫn luôn hiện hữu.
*
Lục Viễn Chinh xuất thân từ n thôn.
Năm mười lăm, mười sáu tuổi, gia đình đã theo phong tục làng quê, định cho một vợ lớn hơn bốn, năm tuổi.
Lục Viễn Chinh kh muốn cưới một chị làm vợ, thế là, đêm trước ngày động phòng, đã lặng lẽ bỏ trốn theo một đội quân cách mạng ngang qua làng.
Từ đó, kh bao giờ về nhà nữa.
Sau khi cách mạng thành c, Lục Viễn Chinh phục vụ trong thành phố nơi mẹ của Lãnh Thiên Việt, Tô Quân Kh, sinh sống. Lúc đó, đã là Đoàn trưởng chính thức.
Nhờ một lần hùng cứu mỹ nhân, Lục Viễn Chinh và Tô Quân Kh quen biết yêu nhau.
Khi , Tô Quân Kh mười tám, mười chín tuổi, đang ở độ tuổi đẹp như hoa, còn Lục Viễn Chinh đã gần ba mươi.
Mặc dù Tô Quân Kh vô cùng sùng bái và yêu mến Lục Viễn Chinh, nhưng vì vấn đề tuổi tác, mối lương duyên này kh được gia đình họ Tô ủng hộ.
Để chinh phục tiểu thư Tô, trong quá trình theo đuổi sau này, Lục Viễn Chinh bị sự hiếu tg của n dân trong chi phối, trong lòng mang theo một chút bất mãn –
*“Hừ! Lão t.ử đ.á.n.h trận bao nhiêu cứ ểm khó nhằn còn hạ được, lẽ nào kh trị nổi cô tiểu thư kiêu kỳ con nhà tư sản này?!”*
Thế là, trong một lần hẹn hò, Lục Viễn Chinh kh kiềm chế được bản thân, đã phát động c thế mãnh liệt với Tô Quân Kh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.