Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 392: Chuẩn Bị Cho Buổi Lễ Nhận Thân
Điều quan trọng nhất lúc này là làm để giải quyết xong xuôi cái gi phép kinh do.
“Tiểu , hay là để tìm cách nhờ vả quen xem , xem thể th qua quan hệ để làm xong gi phép sớm hơn một chút kh.” Từ Thi Lãng thừa hiểu, vào thời kỳ đầu cải cách mở cửa này, việc hộ kinh do cá thể làm gi tờ chắc c sẽ gặp kh ít khó khăn, phiền hà. Vì em gái nuôi kh muốn làm phiền nhà Thị trưởng, nên với tư cách là cả đứng ra gánh vác.
“ cả, chuyện này nếu kh tự làm thì e là sau này khó mà suôn sẻ được. c việc bận rộn, đừng để chuyện này làm phân tâm.” Lãnh Thiên Việt biết rõ ân tình là thứ khó trả nhất. Cô kh muốn cả vì một tờ gi phép mà nợ ân tình của khác. “ cứ chỉ dẫn cho em, để em tự làm thử xem đã. Nếu thật sự kh được thì lúc đó mới tính đến chuyện nhờ vả.”
“Tiểu , em nghĩ vậy cũng đúng.” Từ Thi Lãng gật đầu tán thành. “Quan huyện kh bằng quan đương nhiệm”, đôi khi tìm đúng trực tiếp quản lý còn hiệu quả hơn là tìm lãnh đạo cấp cao. “Vậy thứ Hai sẽ hỏi kỹ cho em xem cần những tài liệu gì, quy trình cụ thể ra . Sáng mai em chữa bệnh cho Quan lão gia t.ử xong thì trưa qua nhà ăn cơm, sẽ nói rõ cho em biết.”
“Vâng ạ, cả.”
...
Sau khi chốt xong phương án làm gi phép, Lãnh Thiên Việt vui vẻ trở lại phòng khách, tiếp tục bàn chuyện dầu gội và t.h.u.ố.c nhuộm tóc với chị dâu cả và mọi .
“Chị dâu cả, sau này khi chị dâu Dương và mọi làm xong sản phẩm, cứ gửi hết qua cửa hàng quần áo nhé. Đến lúc đó các chị cứ qua đó l bất cứ lúc nào cũng được cho tiện.”
Cao – chồng của Dương Hồng – là tháo vát và khỏe mạnh. Lãnh Thiên Việt đã bàn bạc với , sau này cứ mỗi cuối tuần sẽ chịu trách nhiệm vận chuyển hàng đến cửa hàng.
“Vậy thì tốt quá, như thế sẽ đỡ tốn c sức lại nhiều lần.” Chu Uyển Di phấn khởi, cô kh còn chạy đôn chạy đáo lo chuyện vận chuyển nữa.
“Thiên Việt, cách này của em hay thật đ! Như vậy chị kh cần mỗi lần lại ‘tay xách nách mang’ chạy chạy lại nữa .” Từ Tiểu Phi vừa nghe th kh tốn sức nữa là vui đến mức suýt nữa ôm chầm l em gái mà hôn một cái. Nếu Lãnh Thiên Việt kh né nh thì chắc đã bị “cưỡng hôn” .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Chị hai này, chị dâu Dương làm dầu gội để kiếm tiền, các chị bán hàng cũng thu nhập, ai cũng lợi cả. Tại lại cứ để chị vất vả tay xách nách mang chứ?” Lãnh Thiên Việt luôn biết cách dùng đúng chỗ, một đàn khỏe mạnh như Cao thì tội gì kh nhờ vả.
Nói cười một lúc, th trời cũng đã về chiều, Lãnh Thiên Việt đứng dậy xin phép ra về. Cô vốn định rủ chị hai cùng về quân do, nhưng sợ bỏ rơi Dương Phán Phán nên đành thôi. Từ Tiểu Phi hiểu ý em gái, th cô thì cũng cùng Dương Phán Phán rời luôn.
*
Về đến nhà, sau bữa tối, Lãnh Thiên Việt đưa hai đứa nhỏ sang gửi chỗ Lưu Xuân Hoa ghé qua nhà Trương Xảo Mai l quần áo.
“Em gái, chị đang định mang qua cho em đây.” Trương Xảo Mai vuốt ve chiếc sườn xám bằng gấm thêu, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ: “Chậc chậc, chiếc sườn xám này đẹp quá mất, mặc lên chắc c là vừa sang vừa đẹp.” Là một thợ may lành nghề, Trương Xảo Mai kh cần thật mặc cũng thể tưởng tượng được bộ đồ này khi lên dáng sẽ lộng lẫy đến mức nào.
“Chị dâu, đợi chị bồi bổ cho da thịt một chút, em sẽ thiết kế riêng cho chị một bộ sườn xám như thế này. Đảm bảo chị mặc vào là ‘đè bẹp’ Ngô Giai Giai luôn.” Trương Xảo Mai hiện tại gầy như cây sậy, Lãnh Thiên Việt dù tài giỏi đến m cũng khó mà may được bộ sườn xám ra hồn cho cô , càng kh thể so bì được với Ngô Giai Giai.
“Được thôi, vậy từ mai chị sẽ ăn thật nhiều để sớm béo lên.” Tưởng tượng đến cảnh mặc sườn xám đẹp lộng lẫy, lấn lướt Ngô Giai Giai, Trương Xảo Mai vui vẻ tiễn Lãnh Thiên Việt một đoạn dài.
Trước khi ngủ, Lãnh Thiên Việt tỉ mỉ gói ghém những món quà gặp mặt đã chuẩn bị sẵn. Dù mẹ nuôi đã dặn kh cần khách sáo nhưng cô kh thể thất lễ. Giữa những cùng trang lứa thì thể xuề xòa, nhưng với các bậc trưởng bối thì nhất định chút lễ mọn. Vạn nhất ta chuẩn bị quà cho mà lại tay kh thì xấu hổ lắm.
Quà gặp mặt cô chuẩn bị cho các trưởng bối là dầu gội thảo d.ư.ợ.c và kem dưỡng da mặt. Tuy những thứ này tr kh quá đắt tiền, thậm chí thể bị ta chê bai, nhưng Lãnh Thiên Việt cảm th chúng thực tế hơn nhiều so với những thứ khác. Thuốc lá, rượu, trà hay bánh kẹo kh cô kh mua nổi, mà cô th chúng quá tầm thường, kh thể hiện được nét riêng. Tặng những thứ khác thì cô chưa rõ sở thích của mọi nên kh dám tùy tiện. Thôi thì tấm lòng đã gửi gắm vào đó, ta trân trọng hay kh là tùy họ.
Nghĩ đến nghi thức nhận thân ngày mai, Lãnh Thiên Việt chút hồi hộp xen lẫn kích động. Cô l lá thư lính nhà viết ra đọc đọc lại m lần mới chìm vào giấc ngủ...
Sáng hôm sau, Lãnh Thiên Việt dậy từ sớm. Sau khi sửa soạn xong xuôi, cô tự trang ểm nhẹ nhàng cho . Bộ vest nhung trên tr sang trọng và đẳng cấp, nếu kh trang ểm một chút thì e là kh át được khí chất của bộ đồ.
Chải chuốt xong, Lãnh Thiên Việt đứng trước gương soi lại một lượt. Lúc này, cô cảm th như trở lại thành một “nữ tổng tài” sắc sảo, rạng rỡ, đủ sức khiến khác ngước . Thế gian này vốn dĩ “rừng càng lớn thì chim gì cũng ”, nhà họ Quan đ , quan hệ nội bộ chắc c kh thể hoàn toàn êm đẹp. Trong buổi lễ hôm nay, kh loại trừ khả năng cô sẽ gặp những kẻ khó ưa, thích gây hấn.
Chưa có bình luận nào cho chương này.