Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 448: Tuyên Bố Chủ Quyền Và Vận Đào Hoa Của Lãnh Thiên Việt
viện cớ tách đoàn để hành động một . Đã đến Thủ đô một chuyến, nhất định mua quà mang về cho vợ.
Sau khi dạo một vòng qu trung tâm thương mại, Đoàn trưởng Cố dừng chân tại quầy trang sức, tình cờ th một cặp đôi trẻ đang chọn nhẫn vàng. Chiếc nhẫn vàng óng ánh thu hút sự chú ý của . Ngón tay thon dài của vợ mà đeo chiếc nhẫn này chắc c sẽ đẹp.
Trong túi vừa hay sẵn tiền. Khi Đoàn trưởng Cố đang ngắm nghía kiểu dáng, cặp đôi kia đã chọn xong. đàn cười tủm tỉm đeo nhẫn vào tay cô gái, vẻ mặt r mãnh nói:
“Vợ ơi, chiếc nhẫn này đeo vào ngón áp út tay trái, khác vào là biết em đã là hoa chủ, sau này sẽ kh gã đàn nào dám tơ tưởng đến em nữa.”
Hả? Thì ra đeo nhẫn còn ý nghĩa này ?
Đoàn trưởng Cố - một th niên "trai thẳng" chính hiệu, tốt nghiệp cấp ba xong là vào quân đội - lập tức được khai sáng. Kh nói hai lời, rút tiền mua ngay một chiếc tại chỗ.
Tiền mua nhẫn là do Lãnh Thiên Việt nhét vào túi trước khi lên đường. Lúc đó còn từ chối vì nghĩ trong quân ngũ chẳng chỗ nào tiêu tiền, mang theo chỉ thêm vướng víu, kh ngờ lúc này lại phát huy tác dụng lớn đến thế.
Giá vàng những năm 70 rẻ, Đoàn trưởng Cố chỉ tốn chưa đến 300 đồng đã mua được một chiếc nhẫn vàng hơn một chỉ.
“Việt Việt, chiếc nhẫn này đáng lẽ mua cho em trước khi cưới, nhưng lúc đó hai nhà xảy ra nhiều chuyện quá nên kh kịp. Bây giờ bù đắp cho em. Hứa với , ngày nào cũng đeo nó nhé?”
Đoàn trưởng Cố đã được "khai sáng", muốn vợ đích thân hứa với .
“Được, Bắc Dương, em hứa từ hôm nay trở ngày nào cũng đeo nó.”
Lúc này Lãnh Thiên Việt đã đọc vị được suy nghĩ của chồng – đây là muốn dùng chiếc nhẫn để đ.á.n.h dấu chủ quyền, ngăn chặn những gã đàn khác dòm ngó cô.
Ai bảo Sói xám lớn kh đấu lại được Tiểu hồ ly? Đó là do Sói xám lớn nhường nhịn thôi. Sói xám lớn "trong n.g.ự.c giấu binh giáp, trong bụng ẩn mưu lược", tâm cơ cũng sâu sắc lắm chứ đùa! Cái chức Đoàn trưởng của đâu để trưng bày?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-448-tuyen-bo-chu-quyen-va-van-dao-hoa-cua-l-thien-viet.html.]
Nhưng như vậy cũng tốt, chiếc nhẫn trên ngón áp út sẽ tránh được khối rắc rối. thấu nhưng kh vạch trần, Lãnh Thiên Việt lén cười thầm – chỉ cần chặn đứng cái "vận đào hoa" của thì thế nào cũng được. Dù trên đời này những quân t.ử như Quan Nho Ninh cũng hiếm lắm.
Nghĩ đến ba chữ “vận đào hoa”, trong đầu Lãnh Thiên Việt lại hiện lên hình ảnh Sở trưởng Ngô Bân cùng ánh mắt " móc câu" của ta. Dạo này cô vừa bận chữa chân cho nuôi, vừa lo tiệm may, vẫn chưa kịp giải quyết dứt ểm chuyện với ta.
chồng đã về , hôm nào dẫn gặp bà nội Cao, nhờ bà cụ b.ắ.n tin cho Sở trưởng Ngô biết khó mà lui. Tránh để ta vừa gặp là mắt lại sáng rực lên. Lỡ để chồng hiểu lầm thì ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng lắm. chồng tuy là quang minh lỗi lạc, nhưng đụng đến chuyện vợ thì khi còn hẹp hòi hơn bất kỳ ai. Tình yêu vốn dĩ là ích kỷ mà.
*
Khi Lãnh Thiên Việt nhớ đến Sở trưởng Ngô Bân, thì đồng chí Ngô Bân cũng đang ngày đêm mong ngóng cô.
Sở trưởng Ngô kiên trì ngày nào cũng tuần qua khu vực quản lý, dạo này gần như ngày nào cũng được th Lãnh Thiên Việt từ xa một cái, trong lòng vui như mở hội. vẫn luôn mong chờ tiệm may của Lãnh Thiên Việt sớm khai trương. Đợi cô mở cửa, thể l lý do đảm bảo an ninh trật tự để đường hoàng ghé qua thăm nom. Qua lại nhiều lần, mưa dầm thấm lâu, lo gì kh rước được nàng về dinh?
Đồng chí Ngô Bân khác với Quan Nho Ninh, là kiểu lì lợm, "cắn chặt núi x kh bu". Cô gái mà đã chấm thì tuyệt đối kh dễ dàng bỏ cuộc.
Tuy nhiên, dạo này Ngô Bân cũng chút phiền não, nhưng kh ảnh hưởng đến tình yêu đơn phương dành cho Lãnh Thiên Việt.
Mẹ của Ngô Bân - bà Quan Huệ Phương - hận kh thể cưới vợ cho con trai ngay lập tức, sau khi nghe bà chị họ Cao lão thái thái kể sơ qua về gia cảnh của Lãnh Thiên Việt, thái độ muốn cô làm con dâu đã nguội lạnh nhiều.
“Con trai à, cô gái đó mẹ mất sớm, bà nội cũng kh còn, bố thì kh rõ làm gì, hình như cô còn chẳng muốn nhắc đến. Cô gái này tuy tốt, nhưng gia cảnh thế này...”
Quan Huệ Phương là giáo viên, trí thức cẩn trọng, coi trọng xuất thân. Con trai cưới vợ dù kh đòi hỏi môn đăng hộ đối quá mức, nhưng ít nhất gia thế cũng rõ ràng, đàng hoàng. Theo bà, tuy nhà họ Ngô kh quyền quý, nhưng chồng bà dù cũng là Cục trưởng Cục C an thành phố Phượng Thành – một chức vụ kh hề nhỏ. Con trai tìm vợ cũng kén chọn một chút chứ? Cưới một gia cảnh phức tạp về, chẳng sẽ mất mặt ?
“Cô l đâu ra lắm cái lề thói phong kiến thế?”
Th Quan Huệ Phương tỏ vẻ thất vọng về Lãnh Thiên Việt, Cao lão thái thái kh khách khí châm chọc ngay. Bà hừ lạnh một tiếng:
Chưa có bình luận nào cho chương này.