Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 470: Ánh Trăng Rằm Chấn Động Lễ Đường
“Tiếp theo, xin mời quân tẩu Lãnh Thiên Việt lên trình bày một bài hát do chính cô sáng tác, ca ngợi lính và những vợ hậu phương.”
“Bài hát này tên là ‘Ánh Trăng Rằm’, đảm bảo mọi nghe xong chắc c sẽ thích.”
Đoàn trưởng Tống vừa dứt lời, Lãnh Thiên Việt thong thả bước lên sân khấu, ềm tĩnh ngồi xuống bên cây đàn piano. Cô lướt tay trên phím đàn, tiếng nhạc du dương vang lên, và giọng hát của cô cất lên, tái hiện lại tác phẩm bất hủ đã khích lệ cả một thế hệ quân nhân ở thời kh trước:
“Ánh trăng rằm, soi sáng quê hương soi sáng biên cương. Đêm yên tĩnh, em cũng nhớ mà cũng nhớ em.”
“Em c giữ bên nôi của con thơ, tuần tra trên đường biên giới Tổ quốc. Em ở quê nhà cày c ruộng nương, ở biên thùy đứng gác trực ban.”
“Trong quả ngọt mùa màng vị ngọt của , cũng vị ngọt của em. Huân chương chiến c này, một nửa của , cũng một nửa của em.”
Giọng hát của Lãnh Thiên Việt trong trẻo như suối nguồn, ấm áp như ánh mặt trời. Tiếng hát chứa chan tình cảm của cô kh chỉ hát lên tinh thần hy sinh bảo vệ Tổ quốc của các đồng chí quân nhân, mà còn hát lên sự cống hiến thầm lặng của các quân tẩu. Bài hát mới được một nửa, các đồng chí quân nhân và quân tẩu dưới đài đã rưng rưng nước mắt.
Tiếng hát đầy cảm xúc của Lãnh Thiên Việt đã chạm đến trái tim của tất cả mọi . Lần đầu tiên nghe cô hát bài này, Tư lệnh Tôn, Quân trưởng Hứa, Tỉnh trưởng Vu, Thị trưởng Quan, và cả Quan lão gia t.ử đều bị lay động. Họ đều là quân nhân, đều thể cảm nhận sâu sắc ý nghĩa của từng ca từ.
“Em hiếu kính cha mẹ tận tụy kh lời oán thán, hiến dâng cho Tổ quốc kh tiếc m.á.u xương. Em gánh vác trọng trách của cả gia đình, đang bảo vệ an ninh quốc gia.”
“Tổ quốc phồn vinh sự đóng góp của , cũng sự đóng góp của em. Muôn nhà đoàn viên là tâm nguyện của , cũng là tâm nguyện của em.”
Khi Lãnh Thiên Việt hát xong, gần như tất cả mọi trong hội trường đều lệ rơi đầy mặt. Tình cảm cao thượng “” cống hiến cho “nhà”, “em” cống hiến cho “quốc” đã thể hiện trọn vẹn sự thấu hiểu, khích lệ lẫn nhau giữa lính và vợ.
Đoàn trưởng Cố bị chấn động hoàn toàn. kh ngờ vợ lại thể sáng tác một bài hát cổ vũ lòng , tràn đầy nhiệt huyết đến thế. hận kh thể lập tức lao lên sân khấu, trước mặt bao nhiêu mà bế bổng vợ lên xoay vòng vòng.
Lúc này, cảm th kinh ngạc kh chỉ Đoàn trưởng Cố. Hứa Vũ Chân trợn tròn mắt đến mức suýt rớt cả tròng một cô thôn nữ cầm cuốc mà lại biết hát, lại còn biết đ.á.n.h đàn piano êu luyện thế này? Chuyện này thể chứ? Đại tiểu thư họ Hứa một lần nữa bị cô thôn nữ làm cho ngơ ngác...
Dứt khúc nhạc, Lãnh Thiên Việt đứng dậy, th lịch cúi chào các thủ trưởng và đồng chí quân nhân dưới đài, thong thả giải thích:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-470--trang-ram-chan-dong-le-duong.html.]
“Kính thưa các vị thủ trưởng, các vị lãnh đạo, các đồng chí quân nhân và quân tẩu, kh là diễn viên ca hát chuyên nghiệp, kh biết hát những bài ca hào hùng tráng lệ.”
“ chỉ thể hát cho mọi nghe bài hát nhỏ bé ca ngợi lính hy sinh nhà riêng vì nhà chung, và những vợ thầm lặng cống hiến này thôi. Hy vọng mọi sẽ thích.”
Nói xong, Lãnh Thiên Việt chuẩn bị rời khỏi sân khấu.
“Đây là cái loại nhạc nhẽo tự biên tự diễn gì thế?”
“ chưa bao giờ nghe th bài này? Mọi ai nghe th chưa?”
Lãnh Thiên Việt vừa mới đặt một chân lên bậc thềm, Hứa Vũ Chân đột nhiên gây hấn...
Lời nói ngang ngược của đại tiểu thư họ Hứa vừa thốt ra, cả lễ đường lập tức im phăng phắc. Ánh mắt của mọi đều đổ dồn về phía Lãnh Thiên Việt...
làm đây? Lãnh Thiên Việt cảm th đau đầu. Đúng là “kh sợ trộm l, chỉ sợ trộm rình rập”, Đoàn trưởng Tống còn chẳng nghi ngờ , tại “con bò cái nhỏ” này cứ bám riết l kh bu?
Đầu óc Lãnh Thiên Việt xoay chuyển cực nh. Một cô thôn nữ vừa thể viết lời vừa thể phổ nhạc, nghe qua thì đúng là chút kh đáng tin nhỉ? Chẳng lẽ quay lại sân khấu mà lải nhải giải thích rằng tài năng âm nhạc của là học được từ những trí thức bị đưa về làng? Hay là mặt dày nói là thiên tài tự học thành tài? Hôm nay liệu bị lộ thân phận, để khác biết là một linh hồn khác kh?
Đang lúc Lãnh Thiên Việt tiến thoái lưỡng nan, một giọng nói uy nghiêm hào sảng vang lên:
“Hứa quân y, cô chỉ lớn tuổi chứ kh lớn não à? Cái gì gọi là tự biên tự diễn? Lẽ nào âm nhạc là thứ thể tùy tiện chế tạo ra ?”
Đoàn trưởng Cố vào thời khắc mấu chốt đã đứng ra, bá khí bảo vệ vợ:
“Hứa quân y, tuyên bố với cô một ều, vợ thiên phú âm nhạc bẩm sinh. Cô bắt đầu học đàn piano từ năm ba tuổi, mẹ vợ vốn là tiểu thư khuê các, từ nhỏ đã bồi dưỡng tài năng cho con gái. Một thiên tài âm nhạc biết viết lời phổ nhạc thì vấn đề gì ? Âm nhạc là trang nghiêm thần thánh, xin cô đừng dùng cái tâm địa dơ bẩn của để suy đoán và x.úc p.hạ.m nó.”
Đoàn trưởng Cố đại tiểu thư họ Hứa với vẻ uy nghiêm, gương mặt tuấn tỏa ra hơi lạnh thấu xương, ánh mắt sắc như d.a.o muốn đ.â.m cô ta thành cái sàng.
“Đúng, đồng chí Cố Bắc Dương nói quá đúng! Âm nhạc là thần thánh, bài hát này của đồng chí Lãnh Thiên Việt đã hát lên tình cảm chân thành của vợ chồng quân nhân chúng . Ai nói cô tự biên tự diễn, chúng kh đồng ý!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.