Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 513: Nữ Hiệp Lãnh Thiên Việt
Ông cụ Quan vỗ vỗ tay Lãnh Thiên Việt, trong lòng thầm cảm thán: *Nếu kh cô cháu dâu dám nói dám làm, bản lĩnh như Mộc Quế này, chắc bị thằng con trai thối đó chọc cho tức c.h.ế.t mất.*
Lãnh Thiên Việt: “...”
* một cha chồng mạnh mẽ, khắc kỷ phụng c như vậy, làm con dâu cũng áp lực phết! May mà mẹ chồng như cây định hải thần châm giúp đỡ, lại thêm – một nàng dâu đã “thay da đổi thịt” từ tương lai về hỗ trợ.*
*
Ăn cơm tối xong, sau khi mát-xa châm cứu cho cụ, Lãnh Thiên Việt trở về phòng và nói với mẹ chồng một nguyện vọng nhỏ: cô muốn thăm dì nhỏ.
Nhà khách nằm kh xa chỗ ở của dì, khó khăn lắm mới về một chuyến, cô muốn kể hết những chuyện đã xảy ra trong thời gian qua cho dì nghe, để dì yên tâm rằng cô đang sống hạnh phúc.
Về vấn đề an toàn, cô kh quá lo lắng. Ngoài cảnh vệ viên Tiểu Nghiêm của cụ, cô vừa thoáng th bóng dáng của Tiêu Chấn Sơn. Giám đốc Tiêu xuất hiện ở nhà khách vào giờ này chắc c kh trùng hợp, chứng tỏ đã bố trí an ninh qu đây .
Lãnh Thiên Việt một lần nữa khâm phục sự chu đáo của cha chồng. Kh chỉ “binh mã chưa động, lương thảo trước” lo liệu chuyện ăn ở, mà ngay cả vấn đề an toàn cũng được tính toán kỹ lưỡng. một cha chồng như vậy, kiếp nào cô mới tu được phúc khí này đây?
Lãnh Thiên Việt mỉm cười, lẽ là kiếp trước chăng? Chắc kiếp trước cô đã giải cứu cả dải ngân hà nên kiếp này trời mới bù đắp, cho cô gặp được bao nhiêu yêu thương, cưng chiều đến thế.
“Việt Việt, con muốn thăm dì nhỏ thì nh , thời gian kh còn sớm nữa.” Th con dâu ngẩn ngơ suy nghĩ, Tạ Dục Ân lên tiếng nhắc nhở.
“Vâng mẹ, vậy tối nay con sẽ ngủ lại bên nhà dì, phiền mẹ giúp con để mắt đến hai đứa nhỏ nhé.”
“Con cứ yên tâm, an toàn tuyệt đối kh vấn đề gì, ba con đã sắp xếp cả . Con vừa th đồng đội của thằng Bắc Dương, Giám đốc Tiêu bên c an đ, chắc c đã bố trí ở nhà khách .”
Tạ Dục Ân cười hiền hậu với con dâu: “Mẹ lạ gì cái tính của ba con, cái tật muốn nắm chắc phần tg trong tay ngàn dặm vĩnh viễn kh sửa được.”
Lãnh Thiên Việt vừa định thì đồng chí Tiểu Nghiêm đã bước tới: “Đồng chí Lãnh Thiên Việt, để đưa cô .”
Hai vừa bước ra khỏi nhà khách, cách đó kh xa, m bóng lặng lẽ bám theo...
*
Nhà khách cách nhà dì nhỏ kh xa, Lãnh Thiên Việt kh muốn Tiểu Nghiêm lái xe đưa vì sợ gây chú ý. Hai quyết định bộ.
Thị trấn huyện lẻ những năm 70, mới mười giờ tối mà đường phố đã vắng t kh một bóng . Hai một trước một sau đến con ngõ nhỏ dẫn vào nhà dì. câu “sân sâu thăm thẳm”, tổ trạch bề thế của nhà họ Quách nằm tít sâu trong cùng.
Đến đầu ngõ, Lãnh Thiên Việt dừng bước: “ Nghiêm, nhà dì em đây , ngay trong ngõ này thôi, em tự vào được. Cảm ơn đã đưa em ! Lái xe cả ngày chắc mệt , về nghỉ sớm ạ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lời nói ấm áp, hiểu chuyện của Lãnh Thiên Việt khiến Tiểu Nghiêm cảm th ấm lòng. *Vị “lãnh đạo nhỏ” này thật biết quan tâm khác!*
“Đồng chí Lãnh Thiên Việt, con ngõ này kh đèn đường, tối đen như mực, hay là để đưa cô vào tận nơi cho yên tâm.”
Tiểu Nghiêm dám để cục cưng của thủ trưởng một trong đêm tối, kiên quyết đòi đưa cô đến tận cửa. Suốt một ngày tiếp xúc, đã cảm nhận rõ địa vị và sức nặng của cô gái này trong lòng nhà họ Quan. *Cô gái nhỏ này là bảo bối đ!*
Hai một trước một sau bước vào ngõ tối.
“Đứng lại! Giơ tay lên! Dựa vào tường đứng yên!”
Gần đến nhà dì nhỏ, từ trong bóng tối đột nhiên x ra ba gã đàn bịt mặt. Hai tên cầm d.a.o ép sát Tiểu Nghiêm, tên còn lại chĩa d.a.o vào Lãnh Thiên Việt:
“Câm mồm! Bọn tao chỉ cướp của, kh cướp sắc. Giao hết tiền bạc ra đây thì tao tha cho, nếu kh đừng trách d.a.o trắng vào, d.a.o đỏ ra!”
“Hỗn xược! Dám chặn đường cướp của, chúng mày ăn gan hùm mật gấu ? Mở to mắt ch.ó ra mà xem đây là ai!”
Đối mặt với đám cướp, Tiểu Nghiêm vừa quát lớn vừa hét về phía Lãnh Thiên Việt: “Cô gái, đừng sợ! Mau lùi ra sau lưng !”
Sợ “lãnh đạo nhỏ” xảy ra sơ suất, Tiểu Nghiêm vừa che c cho Lãnh Thiên Việt vừa cảnh cáo bọn cướp: “Thằng nào dám đụng vào cô , phế bỏ mẹ!”
Dứt lời, Tiểu Nghiêm thi triển quyền cước đặc c, chỉ ba chiêu năm thức đã đ.á.n.h ngã hai tên cướp xuống đất. Sau đó bồi thêm m cú đá khiến chúng văng vào chân tường, kêu khóc t.h.ả.m thiết.
Đợi Tiểu Nghiêm quay sang định xử lý nốt tên còn lại thì phát hiện đã nằm co quắp dưới đất như con tôm luộc, hai tay ôm chặt hạ bộ, lăn lộn rên rỉ kh thành tiếng...
“Đồng chí Lãnh Thiên Việt, cô...”
tên cướp quằn quại dưới đất, Tiểu Nghiêm suýt nữa thì lồi cả mắt ra ngoài.
*Cô gái này ra tay còn nh hơn cả ! Đánh gục tên cướp từ lúc nào vậy? Trẻ măng thế này mà thân thủ lợi hại quá, rốt cuộc cô lai lịch gì? Thảo nào dám ra lệnh cho lão thủ trưởng! Hóa ra ta là cao thủ ẩn !*
Đối mặt với vị “lãnh đạo nhỏ” đầy bí ẩn này, Tiểu Nghiêm đứng hình mất m giây.
...
“Hai vị vất vả , cảm ơn các vị đã trừ hại cho dân.”
Tiểu Nghiêm đang ngẩn thì hai chiến sĩ c an mặc thường phục bám theo bảo vệ từ xa đã ập tới, còng tay ba tên cướp lại.
Tiểu Nghiêm kh hổ d là cảnh vệ thân cận của lão thủ trưởng, hai cú đá của khiến hai tên cướp nếu kh tàn phế thì cũng chấn thương nặng. Lúc bị c an lôi , một chiến sĩ còn bịt mũi mắng: “Mẹ kiếp, hai thằng khốn này sợ vãi cả ra quần , thối c.h.ế.t được.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.