Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên

Chương 534: Chủ Nhiệm Tạ Ra Tay

Chương trước Chương sau

Tiểu Nghiêm và Tiểu Mao vừa lôi lão kiềm bà dậy, Tạ Dục Ân đã kh nói hai lời, bước tới vung tay tát thẳng vào mặt bà ta hai cái “bốp bốp” nảy lửa.

Sau đó, bà nghiêm giọng nói: “Bà già, lần sau trước khi mở miệng c.h.ử.i thì động não một chút. cảnh cáo bà, sỉ nhục quân nhân, nhà quân đội và gia đình liệt sĩ là hành vi vi phạm pháp luật, sẽ bị trừng trị nghiêm khắc đ!”

Hai cái tát của Tạ Dục Ân dùng hết sức bình sinh, khiến lão kiềm bà choáng váng mặt mày, thậm chí còn sợ đến mức tè cả ra quần.

Tài xế Mao đứng cạnh cũng rùng . Theo chủ nhiệm bao nhiêu năm, chưa từng th bà động thủ đ.á.n.h , cũng chưa từng th bà nổi trận lôi đình như vậy.

“Chủ nhiệm, xử lý bà già này thế nào ạ?” Tiểu Nghiêm phẫn nộ trừng mắt lão kiềm bà. thật sự kh hiểu nổi, làm bà nội kiểu gì mà lại muốn bôi nhọ cháu gái đến mức tuyệt đường sống như vậy?

Chỉ qua hai ngày tiếp xúc, Tiểu Nghiêm đã vô cùng khâm phục vị lãnh đạo nhỏ Lãnh Thiên Việt này. Cô vừa xinh đẹp, vừa tốt bụng, lại bản lĩnh và võ nghệ cao cường. Một cô gái tuyệt vời như vậy mà lão kiềm bà dám c.h.ử.i là “giày rách”, đúng là kh thể nhịn nổi! Nếu kh vì bà ta đã già, Tiểu Nghiêm đã sớm cho bà ta một trận .

“Chủ nhiệm Tạ, thật ngại quá, làm kinh động đến ngài .”

“Hai vị đồng chí, bà già này cứ để xử lý, các đừng giận.”

Tiểu Nghiêm và Tiểu Mao đang định lôi mụ già ra ngoài thì Bí thư Triệu từ xa vội vã chạy tới, chân còn mỗi một chiếc giày.

...

Chuyện là lúc nãy, thừa dịp mọi đang trò chuyện, Triệu Vệ Quốc về văn phòng đại đội để báo cáo tình hình của lão cách mạng với đặc phái viên Lưu Đại Pháo.

“Hả? Đi cùng lão cách mạng còn vợ của Cố Bắc Dương ?” Lưu Đại Pháo vừa nghe th tên Lãnh Thiên Việt đã th đau đầu. Cô gái này mồm mép sắc sảo, lý lẽ đ thép, ta thật sự chút kiêng dè.

Đang lúc Lưu Đại Pháo bối rối thì Mã Lan Hoa thở hồng hộc chạy vào: “Lão Triệu, mau về xem , bà già họ Lãnh đang làm loạn ở nhà họ Cố kìa!”

“Cái gì?” Bí thư Triệu vỗ trán: “C.h.ế.t tiệt, sơ suất quá, quên mất kh đề phòng cái mụ già lỳ lợm này!”

Triệu Vệ Quốc ba chân bốn cẳng chạy về phía nhà họ Cố. Ông vừa chạy vừa tự trách , tính toán đủ đường mà lại quên mất “cục nợ” này. Vì vội quá, đ.á.n.h rơi cả giày giữa đường, còn vấp ngã m lần. May mà Mã Lan Hoa chạy theo sau nhặt giày cho .

Vừa th lão kiềm bà, Triệu Vệ Quốc tức đến mức suýt lật cả nắp sọ. Mụ già này gây sự kh biết thời ểm, chẳng là đang bôi tro trát trấu vào mặt ?

Sau khi xin lỗi Chủ nhiệm Tạ, Triệu Vệ Quốc gọi hai dân quân lại: “Mã Cường, Nhị Trụ, đưa bà già này về trụ sở đội sản xuất cho !”

Ông quyết định dạy cho mụ già này một bài học: “Từ hôm nay, nhốt bà ta ở trụ sở đội sản xuất để giáo d.ụ.c tư tưởng trong một tuần. Nếu sau một tuần bà ta biết hối cải thì thả, còn kh thì đưa lên bộ phận vũ trang c xã cho đặc phái viên Lưu xử lý!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-534-chu-nhiem-ta-ra-tay.html.]

Th quần lão kiềm bà ướt sũng, dặn thêm: “Tiện thể th báo cho con gái bà ta mang quần áo sạch đến, hằng ngày mang cơm nước qua đó luôn”.

Lão kiềm bà bị hai cái tát của Tạ Dục Ân đ.á.n.h cho mất vía, giờ lại bị dân quân lôi trong tình trạng nồng nặc mùi nước tiểu, kh dám hé răng nửa lời.

Th con dâu ra tay dứt khoát, xử lý êm đẹp mụ già ăn vạ, tâm trạng Quan lão gia t.ử mới dịu lại. Khi Bí thư Triệu đến xin lỗi, ôn tồn nói:

“Chuyện này kh trách được. Trên đời lúc nào chẳng vài cục phân ch.ó làm bẩn đường, cứ giáo d.ụ.c bà ta thật tốt để bà ta biết cách làm là được”.

Với cấp bậc của cụ, chẳng thèm chấp nhặt với hạng như lão kiềm bà.

“Tiểu Việt, kh , cháu và bác sĩ Hà cứ làm việc của .” Ông cụ kh muốn vì mà làm hỏng kh khí, muốn tiếp tục hàn huyên với những bạn già năm xưa.

“Vâng, thưa nội!” Lãnh Thiên Việt cũng đang việc cần làm, cô muốn thăm bà Trương một chuyến. Nếu kh bà Trương, cô đã kh bằng chứng để đưa cha dượng và mẹ kế ra ánh sáng, cũng kh cơ hội “gả” chị kế cho Lý Nhị Cẩu.

Trước khi , cô chào Tạ Dục Ân: “Mẹ nuôi, con muốn thăm một quen, mẹ để Mao lái xe đưa con một lát nhé?”

Tạ Dục Ân đang nghe vợ chồng Triệu Vệ Quốc kể tội lão kiềm bà. Vì chưa c khai thân phận của Cố Bắc Dương trước mặt dân làng, Lãnh Thiên Việt vẫn gọi bà là “mẹ nuôi”.

“Được, con. Trong cốp xe quà đ, thăm ta thì nhớ mang theo một ít.” Tạ Dục Ân biết con dâu làm việc luôn tính toán, cô muốn thăm chắc c quan trọng.

“Vâng, con cảm ơn mẹ!”

Lãnh Thiên Việt ngồi lên chiếc xe Jeep, oai phong lẫm liệt tiến về phía nhà bà Trương.

Lúc này, bà Trương đang chống nạnh, nhảy cẫng lên c.h.ử.i nhau với nhà hàng xóm: “Phun cái rắm ch.ó nhà mày ! Lão nương đây đâu chồn hôi mà thèm trộm con gà rách nhà mày? Còn nói linh tinh nữa là tao xé nát cái mồm ch.ó của cả nhà mày ra đ!”

Bà Trương một chấp cả nhà hàng xóm, hai bầu n.g.ự.c to lớn rung lên bần bật theo từng nhịp chửi, tr vừa buồn cười vừa hung hãn.

“Tít tít... tít tít...”

Tiếng còi xe Jeep vang lên trước cửa, bà Trương giật né sang một bên, cứ tưởng xe ngang qua.

“Bà Trương ơi, cháu đến thăm bà đây!”

Khi Lãnh Thiên Việt hạ kính xe gọi, bà Trương ngẩn mất một lúc. Ai mà lại lái xe Jeep đến thăm bà thế này? nhầm nhà kh? Nhưng rõ ràng ta gọi đúng tên bà mà.

Bà Trương kh thèm cãi nhau nữa, vội vàng chạy lại xem là ai...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...