Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 537: Mụ Mồm Loa Mép Giải Đại Náo Tiệc Rượu
* Đứa con trai "vua chiến trường" tuấn, phong độ ngời ngời, năng lực siêu phàm của bà, hóa ra lại là một kẻ si tình đến thế!*
Lúc này, Tạ Dục Ân chỉ mong trời tối thật nh. Bà nôn nóng muốn nghe bà cụ kể về những chuyện ngày nhỏ của con trai , để sớm làm rõ xem đã trở thành " em sinh đôi" với chú hai như thế nào...
Bữa tối được bày biện thành ba bàn tiệc, kh khí còn náo nhiệt hơn cả bữa trưa. Trên nền những món cũ, Bí thư Triệu còn cho thêm m món mặn với lý do: "Đồ đã chuẩn bị xong cả , kh ăn thì hỏng mất, phí lắm".
Thực ra, thức ăn hôm nay kh tốn kém bao nhiêu, phần lớn là do mang từ nhà đến. Món cá thu một nắng kho là do bố vợ phơi khô, ướp muối từ mùa xuân gửi lên, còn các món khác đều qua bàn tay khéo léo của Mã Lan Hoa chế biến từ sớm.
Lãnh Thiên Việt kh can thiệp vào thực đơn nữa. Cô hiểu tâm lý thời này, ngoại trừ nội cô ra thì ai n đều "thiếu dầu mỡ", bữa tiệc mà kh món mặn thì coi như chưa ra gì. Ông nội là thấu tình đạt lý, chắc c sẽ kh trách móc.
Bàn thứ nhất dành cho Cố lão thái thái, Quan lão gia t.ử và các bậc cao niên trong thôn. Rượu trên bàn đã được đổi thành rượu Mao Đài thượng hạng.
“Chậc chậc! Rượu của lão thủ trưởng mang đến đúng là cực phẩm, hương thơm nức mũi, vị đậm đà êm ái, uống vào kh gắt cổ mà cũng chẳng đau đầu. Rượu ngon! Đúng là rượu ngon!”
Các cụ già bị hương vị của Mao Đài chinh phục hoàn toàn, ai n đều nâng ly cạn chén, khí thế ngất trời. Quan lão gia t.ử kh uống nhiều, vì buổi tối còn muốn dành thời gian trò chuyện về đứa cháu trai với em gái . Cố lão thái thái cũng đoán được tâm tư của lão thủ trưởng nên cũng chỉ nhấp môi, hai chủ yếu là khuyên các lão ca, lão tỷ uống cho thật vui vẻ.
Bàn thứ hai gồm Bí thư Triệu, chú hai Cố tiếp đón Tạ Dục Ân và các nhân viên cùng. Rượu được dùng là rượu vang đỏ do cụ mang tới. Vì Chủ nhiệm Tạ còn mải suy nghĩ chuyện con trai nên kh mặn mà với rượu chè, mọi cũng vì thế mà uống chừng mực.
Bàn thứ ba là náo nhiệt nhất, nơi Mã Lan Hoa, thím hai và Lãnh Thiên Việt tiếp đãi các bà, các chị em thân thiết trong thôn. Thím hai cùng chị dâu Thúy Hoa, chị Nhị Man và mọi đều là lần đầu được nếm thử rượu vang đỏ. Họ chỉ th loại rượu này ngọt giọng, dễ uống mà kh biết rằng nó hậu kình mạnh, uống nhiều sẽ bốc lên đầu. Lãnh Thiên Việt th vậy nhưng cũng kh tiện ngăn cản, chỉ biết mỉm cười họ.
Sau vài ly rượu, gương mặt ai n đều đỏ bừng như gà mái sắp đẻ. Thím hai vốn dĩ đã "mồm loa mép giải", nay men rượu lại càng hăng máu, bắt đầu l tư cách chủ nhà để ép rượu: “Uống , uống nhiệt tình vào! Lão thủ trưởng và mẹ nuôi của Thiên Việt mang đến bao nhiêu rượu quý, uống hết chúng ta lại xin thêm!”
Chị dâu Thúy Hoa vốn tính tình hào sảng, bị thím hai khích tướng liền coi rượu vang như nước lọc, ngửa cổ uống cạn liên tiếp hai ly. Lãnh Thiên Việt th thế vội khuyên: “Chị dâu Thúy Hoa, chị uống từ từ thôi, kẻo say đ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-537-mu-mom-loa-mep-giai-dai-nao-tiec-ruou.html.]
“Kh , say thì đã ! Chị dâu th em nở mày nở mặt thế này, chị mừng cho em còn kh hết đây này!” Vương Thúy Hoa líu lưỡi, mắt híp lại Lãnh Thiên Việt, bộ dạng như thể "kh say kh về".
Mã Lan Hoa th m bà già và m cô gái bắt đầu dấu hiệu quá chén, liền kéo tay thím hai nhắc nhở: “Em dâu, uống ít thôi, say khướt ra đ khách khứa ta cười cho.”
Thím hai nghe vậy thì kh chịu nổi. Bà ta dằn mạnh ly rượu xuống bàn, liếc xéo Mã Lan Hoa: “Mã Lan Hoa, là con dâu nhà họ Cố hay chị là con dâu nhà họ Cố hả? Đừng ở đây mà 'nhét hành vào mũi lợn giả làm voi'. Chẳng qua cũng chỉ là vợ của bí thư đại đội thôi mà, gì ghê gớm đâu? đây còn là thím hai của Đoàn trưởng đ nhé!”
Thôi Quế Lan vốn dĩ đã ấm ức vì mẹ chồng luôn coi trọng Mã Lan Hoa hơn , nay mượn rượu để trút bỏ hết những bực dọc, tà hỏa trong lòng b lâu nay.
“Cô...” Mã Lan Hoa bị mụ mồm loa mép giải chọc cho tức đến nghẹn họng. Nhưng vốn là giáo dục, lại nể mặt khách khứa đang ngồi đó, bà kh thèm chấp nhặt với hạng như thím hai.
Th Mã Lan Hoa sa sầm mặt bỏ vào bếp, ánh mắt Cố lão thái thái sắc như d.a.o phóng về phía con trai . Chú hai Cố lúc này xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui xuống. M chị em th tình hình kh ổn cũng vội vàng kéo chị dâu Thúy Hoa . Những khác cũng nhau lần lượt cáo từ.
Lãnh Thiên Việt vội rót một chén trà đưa cho thím hai để bà giải rượu.
“Thiên Việt... thế? Mọi ... hết ?” Mắt thím hai đã lờ đờ, bà ta cười hề hề: “Đi hết... hết thì tốt! Một bà đây uống... càng tự tại!”
Th con dâu làm loạn, mặt Cố lão thái thái đen như đáy nồi. Bà thầm nghĩ: *Cái thứ này rốt cuộc là chỉ lớn tuổi mà kh lớn não, hay là não mọc trên ch.ó ? Đúng là thịt ch.ó kh lên được bàn tiệc! Trước mặt bao nhiêu thế này mà còn kh biết giữ mặt mũi.*
Th bà cụ nổi giận, các cụ già cũng lần lượt đứng dậy ra về.
“Mọi vội gì, còn chưa ăn cơm mà?” Bà cụ cố giữ khách.
“Uống bao nhiêu rượu ngon, ăn bao nhiêu thức ăn thế này là no . Thủ trưởng Quan, kh uống rượu thì ăn thêm cơm nhé, chúng xin phép về trước.” Các cụ đều hiểu tính nết Cố lão thái thái, biết chắc lát nữa sẽ một trận "lôi đình", nên tốt nhất là rút lui sớm cho lành.
Cố lão thái thái dù giận đến run nhưng vẫn cố nén lại trước mặt lão thủ trưởng. Bà quay sang bảo con trai: “Kiến Thiết, mau đưa vợ về ! xem, uống thành cái dạng gì ? Thật chẳng ra thể thống gì cả!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.