Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 622: Lục Sư Trưởng Ép Con Rể
Lãnh Thiên Việt qua lời cha chồng đã biết được, Chủ nhiệm Phòng Nghiên cứu Chính sách của một thành phố cấp phó tỉnh cấp bậc hành chính là phó sảnh.
cả bỏ được chữ "Phó" thì chính là cán bộ cấp sảnh , cha mẹ nuôi mà biết chắc c sẽ vui mừng đến nhường nào?
“Em gái, đừng nói bậy.”
Giọng Từ Thi Lãng mang theo ý trách móc, nhưng trong lòng lại đầy cảm kích!
Cấp bậc cao thấp thực ra kh quá để ý, bỏ được chữ "Phó" , thể phát huy hết tài năng của .
Với tư cách là Chủ nhiệm Phòng Nghiên cứu Chính sách kh kèm chữ "Phó", thể chịu trách nhiệm tổ chức soạn thảo "Báo cáo c tác Chính phủ" và các bài phát biểu quan trọng của các lãnh đạo chủ chốt của thành phố.
Còn thể thẩm định các bài phát biểu của lãnh đạo thành phố tại các cuộc họp liên quan do các bộ phận soạn thảo, đồng thời tham gia soạn thảo các bài phát biểu và văn kiện tại các cuộc họp quan trọng của Thành ủy và Chính quyền thành phố.
Còn thể chịu trách nhiệm tổ chức hoặc tham gia nghiên cứu các vấn đề trọng đại về cải cách mở cửa và phát triển kinh tế xã hội của toàn thành phố, chịu trách nhiệm c tác nghiên cứu ều tra tổng hợp của Chính quyền thành phố, ều phối và hướng dẫn c tác nghiên cứu ều tra của hệ thống chính quyền toàn thành phố.
Đồng chí Từ Thi Lãng, sinh viên ưu tú của Đại học Kinh đô này, chí hướng cao cả lắm!
Vượt xa Lãnh Thiên Việt, cô nàng chỉ mải mê kiếm tiền, chỉ nghĩ đến việc kh phụ th xuân, kh phụ thương.
“ cả, em kh nói bậy đâu, nội bảo là một nhân tài hiếm , xưa nay luôn cử hiền bất tị thân mà.”
Lãnh Thiên Việt và cụ luôn cùng suy nghĩ, những trẻ tuổi tài hoa như cả nên được sắp xếp vào những vị trí quan trọng.
Từ Thi Lãng kh tr luận với cô em gái nuôi th minh như tinh linh này, chỉ đẩy gọng kính, ánh mắt thâm trầm cô một cái.
Khi Chu Uyển Di lặng lẽ th toán, nhân viên phục vụ báo cho cô biết tiền đã được th toán .
Cô chỉ biết cười khổ *cô em gái này, việc gì cũng nghĩ trước vợ chồng cô một bước.*
...
Sau khi bữa tiệc của Lãnh Thiên Việt kết thúc, nội và cha chồng đều đã hơi ngà ngà say.
Hai cha con vừa vừa đấu khẩu bước ra khỏi nhà hàng.
“Quan Bỉnh Trạch, cháu dâu mời khách, chẳng th xót tiền chút nào nhỉ? xem, ăn đến mức sắp biến thành chim cánh cụt kìa.”
Ông cụ con trai đang được cháu dâu dìu phía trước , bu lời trêu chọc.
“Cha, là cha đòi chặt c.h.é.m con dâu cha một đao, bắt nó gọi bao nhiêu là món, kh ăn thì lãng phí. Con thành chim cánh cụt thì cũng tại cha hết, cha còn mặt mũi nào mà nói mát?”
Quan thị trưởng quay đầu liếc cụ một cái.
Vỗ vỗ bàn tay nhỏ của con dâu, nói: “Việt Việt, cái lão già này càng ngày càng vô lý thế nhỉ? Chỉ biết bắt nạt con trai thôi, con đừng cười nhạo cha nhé.”
Lãnh Thiên Việt nhịn cười: “Cha, con kh cười nhạo cha đâu. Đợi con trai cha diễn tập thực chiến về, cha cũng cứ việc bắt nạt , con còn thể giúp cha một tay nữa đ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Việt Việt, thế thì kh được đâu. Cha vừa mới nhờ con tìm nó về cho cha, cha thương nó còn kh hết chứ! Cha sẽ kh vô lý như cái lão già này đâu.”
Nhắc tới đứa con trai binh vương của , Quan thị trưởng sướng rơn trong lòng.
Con trai diễn tập thực chiến gần nửa tháng , kh biết nó đã nhận mặt bố vợ chưa?
Lục Sư trưởng kia là một kẻ liều mạng khi đ.á.n.h trận, liệu thể âm thầm chiếu cố con rể một chút kh?
Đừng để nó bị thương chỗ nào chứ?
Quan thị trưởng hận kh thể để con trai lập tức đứng trước mặt ngay lúc này.
Quan thị trưởng đang nhớ con trai.
Đứa con trai binh vương mà còn chưa kịp nhận mặt kia, lúc này đang bị bố vợ gọi hỏi chuyện...
Cuộc diễn tập thực chiến đã đến hồi kết.
Lục Sư trưởng m ngày nay rảnh rỗi là lại cân nhắc một chuyện *sau khi về nhất định tr thủ sớm ngày nhận lại con gái.*
Đã trôi qua bao lâu mà đứa con gái bướng bỉnh vẫn chưa chịu nhận .
Ông thực sự kh đợi nổi nữa .
Còn cái thằng con rể kh nghe theo chỉ huy kia nữa, cứ giả vờ giả vịt đ.á.n.h thái cực với suốt.
“Núi kh đến với ta, ta đến với núi”, Lục Sư trưởng định dựa vào ưu thế về thân phận, hành xử quyền lực của bố vợ, chủ động xuất kích, đ.á.n.h phủ đầu một trận.
Lục Sư trưởng đầu tiên nghĩ tới con trai Lục Kế Dũng.
Muốn th qua để tạo thế gọng kìm, gây áp lực cho con rể, cuối cùng đường vòng bao vây, bắt thằng nhóc đó sớm ngày thuyết phục đứa con gái bướng bỉnh của .
Lục Sư trưởng biết, con trai và con rể tuy bề ngoài cứ gặp nhau là khịa, nhưng thực chất lại thân thiết như em một nhà, chắc c sẽ đạt được sự thống nhất.
Hơn nữa, vợ nói chuyện trước mặt em rể xưa nay luôn trọng lượng, phàm là một thằng em rể biết ều thì đều nể mặt vợ vài phần.
Lục Sư trưởng tin rằng, chỉ cần con trai và con rể hợp sức, sẽ sớm đạt được tâm nguyện.
Thế là, Lục Sư trưởng gọi con trai vào quân lều của trước, nói cho biết chuyện con rể đã biết về quan hệ giữa và con gái, đồng thời bày tỏ suy nghĩ của .
“Cái gì? Cố Bắc Dương thằng nhóc đó dám kh nghe theo chỉ huy của bố vợ ?”
Nghe xong lời cha nói, Lục Kế Dũng buột miệng thốt lên.
Bố vợ vì muốn nhận lại con gái mà đến cả ba mươi sáu kế cũng dùng tới , con rể vậy mà một chút phản ứng cũng kh , hay cho , Cố Bắc Dương, giỏi thật đ!
Lục Kế Dũng chút bực với chính , chuyện này kh nghĩ cho cha nhiều hơn một chút chứ?
vậy mà lại bị cái thằng Cố Bắc Dương kia dắt mũi ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.