Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 643: Dụ Địch Vào Sâu
Lãnh Thiên Việt làm vậy là muốn làm tê liệt Hứa Duy Huyên, để xem còn chiêu trò gì, mới thể nghĩ ra biện pháp đối phó trước.
“Cô thực sự nói vậy ? Còn mắng là đồ nhà quê? Thú vị đ!”
Hứa Duy Huyên thực ra đang ở cách tiệm quần áo của Lãnh Thiên Việt kh xa, vẫn luôn quan sát động tĩnh bên này.
Khi hai gã vô lại chuyển lời của Lãnh Thiên Việt cho , kh những kh giận, mà còn cười đến mức mắt híp lại thành một đường *Tiên nữ này thật cá tính!*
cúi đầu cách ăn mặc của : “Mẹ kiếp! so với ta đúng là chút giống đồ nhà quê thật.”
“Hứa c tử, cô nàng đó mắng như vậy, chẳng giận chút nào thế?”
Đến cả lũ vô lại cũng bị làm cho ngơ ngác.
*Bị mắng là “đồ nhà quê” mà kh giận, cái đầu của Hứa c t.ử này bị vào nước kh? Hay là uống nhầm t.h.u.ố.c gì ?*
“Tại giận?”
“Lão t.ử chính là thích loại phụ nữ như vậy, xinh đẹp, gan dạ, miệng mồm lại kh nể nang ai, như vậy mới đủ vị, ở bên nhau mới đủ kích thích, hiểu kh?”
Hứa c t.ử cảm th, nói những lời này với hai cái đứa ngu ngốc này đúng là lãng phí nước bọt.
Một vật báu như vậy, ồ kh, một tiên nữ như vậy, đàn bình thường thể xứng đáng, là phụ nữ của Hứa c t.ử mới đúng chứ?
Hứa Duy Huyên cười hớn hở bước vào tiệm quần áo.
đắc ý huýt sáo một cái với nhóm Lưu Xuân Hoa.
Các chị dâu chẳng thèm để ý đến , coi như kh khí, Lãnh Thiên Việt đã dặn dò , cứ nhẫn nại một chút, đừng đ.á.n.h rắn động rừng.
“Thiên Việt , gọi đến đây, chắc hẳn là em đã suy nghĩ kỹ hết đúng kh?”
Hứa Duy Huyên chằm chằm Lãnh Thiên Việt như tám đời chưa th phụ nữ, hận kh thể một bước ôm chầm l cô vào lòng.
“Hứa c tử, làm thế này thật khiến thất vọng!”
“ biết hành vi của mang lại cho rắc rối lớn kh? quậy phá như vậy sẽ ảnh hưởng đến d tiếng tiệm quần áo của , sau này còn làm ăn thế nào được nữa?”
Lãnh Thiên Việt cố ý giả vờ ra vẻ tức giận nhưng bất lực.
Hứa Duy Huyên cười đến mức kh th mặt trời: “Cho nên, em mới tìm nói chuyện trực tiếp mà! em là th minh biết thời thế, thích.”
“Hứa c tử, đừng mở miệng ra là em em, vẫn chưa đến bước đó đâu.”
Lời của Lãnh Thiên Việt nghe qua thật đầy ẩn ý.
“Muốn đến bước đó thì gì khó, chỉ cần em sớm đưa ra quyết định là được.”
Hứa Duy Huyên cười hì hì * đúng là con mắt tinh đời mà!*
*Tiên nữ này xinh đẹp thì thôi , lại còn gan lớn, con gái bình thường gặp tình huống này, kh bị dọa c.h.ế.t thì cũng sợ đến mức luống cuống tay chân.*
*Cô thì hay , chẳng việc gì cả!*
*Lại còn thể thần thái tự nhiên nói chuyện với .*
*Kh biết cô lại gan dạ thế, dựa vào việc là con gái nuôi của nhà họ Quan ?*
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-643-du-dich-vao-sau.html.]
*Nhưng em gái đã nói , nhà họ Quan căn bản chẳng coi cô ta ra gì.*
*Nếu kh thì ngày khai trương, nhà họ Quan chỉ phái cái gã mặt trắng Quan Nho Ninh đến lộ diện một chút? Những khác đều kh mặt.*
Tuy nhiên, Hứa Duy Huyên lại tán thưởng cái lá gan "nghé mới đẻ kh sợ hổ" của tiên nữ .
Cái nghề buôn lậu cổ vật mà đang làm, nếu được một trợ thủ như thế này thì đúng là như hổ mọc thêm cánh.
*Xem ra và cô đúng là một cặp trời sinh.*
Lãnh Thiên Việt biết Hứa Duy Huyên đang nghĩ gì, với nhan sắc hiện tại, cô thể khiến Hứa c t.ử thèm khát, thì nói kh chừng cũng sẽ bị những đàn khác chằm chằm như hổ đói.
Trừ khi cô cam tâm làm một phụ nữ nội trợ sống ẩn dật, cách biệt với thế giới, nếu kh thì cứ sợ hãi rụt rè, chẳng làm nên trò trống gì.
Cả ngày ở nhà chờ ăn chờ c.h.ế.t, vậy cô xuyên đến đây làm gì?
Làm hoàn thành sứ mệnh trời giao cho ?
Chỉ làm một lần cho xong, khiến cho những kẻ như Hứa Duy Huyên nghe th tên là chân tay "run cầm cập", thì mới thể hoàn toàn đứng vững gót chân ở Phượng Thành.
Để thể yên ổn làm ăn, để sau này kh kẻ nào dám ý đồ với , Lãnh Thiên Việt buộc c.ắ.n răng đối phó một cách khéo léo với tên lưu m thối tha Hứa Duy Huyên này.
“Hứa c tử, nói đúng, hướng về chỗ cao mà , nhưng biết trước thể cho cao đến mức nào? Thì mới quyết định cuối cùng nên ly hôn gả cho kh.”
“Em muốn cao bao nhiêu thì cao b nhiêu!”
Hứa Duy Huyên vỗ ngực, thề thốt đầy tin tưởng.
“Được! tin một lần! Dù cha cũng là Quân trưởng mà!”
Lãnh Thiên Việt đang dụ địch vào sâu:
“Nhưng một vấn đề đã nghĩ qua chưa, làm thể ly hôn với đối tượng của ?”
“Nếu tự đề nghị ly hôn với , kh đ.á.n.h c.h.ế.t thì cũng đ.á.n.h tàn phế.”
“ sẵn lòng cưới một tàn phế kh?”
“Ha ha!”
Hứa c t.ử cười quái dị hai tiếng.
“ , đương nhiên kh muốn cưới một tàn phế, nhưng cách khiến tên Đoàn trưởng nhỏ bé đó dứt khoát ly hôn với em.”
“ cách gì?”
Lãnh Thiên Việt cười lạnh một tiếng *Nói béo mà đã thở hồng hộc ? Loại như mà cũng muốn so kè với lính của ?*
*“Đoàn trưởng nhỏ bé” muốn chỉnh đốn còn dễ hơn bóp c.h.ế.t một con bọ hôi!*
* thực sự muốn tìm cái c.h.ế.t, cũng chẳng còn cách nào, đành thành toàn cho thôi.*
“ , đầy cách, cái này em kh cần lo.”
Tiên nữ đồng ý ly hôn gả cho , Hứa c t.ử vui mừng đến sắp phát ên .
“ tiền, quyền lại , muốn đối phó với một tên Đoàn trưởng nhỏ bé thì gì khó.”
Để ôm được mỹ nhân về, Hứa Duy Huyên thể liều mạng, cũng thể nghĩ ra đủ mọi cách.
Chưa có bình luận nào cho chương này.