Leo Nhầm Giường, Kết Hôn Chớp Nhoáng Với Chiến Thần Được Cưng Chiều Vô Pháp Vô Thiên
Chương 736: "Bà dì" và sự trừng phạt
Muốn lợn mẹ kh giữ đồ ăn, trừ phi mặt trời mọc đằng Tây, Lãnh Thiên Việt hoàn toàn chịu thua con sói xám này .
“Việt Việt, đàn càng lớn tuổi thì da mặt sẽ càng dày, kh chỉ riêng đâu. Hôm đó em chẳng th ? trai hờ của em da mặt còn dày hơn nhiều.” Cố Đoàn trưởng hùng hồn lý luận, còn lôi cả vợ vào cuộc.
*Da mặt dày tí thì thấm tháp gì, trước mặt vợ mặt dày tâm đen một chút mới kiếm được nhiều lợi lộc chứ!* Ý của Cố Đoàn trưởng là muốn quán triệt tinh thần “mặt dày” đến cùng.
Ngâm chân xong, bế vợ vào phòng ngủ, Cố Đoàn trưởng ghé tai cô thì thầm: “Việt Việt, bà dì của em đến được sáu ngày , là nên kh?”
“Chậc!” Lãnh Thiên Việt tặc lưỡi một cái đầy đau răng, lính này là hạng gì vậy? Chuyện của phụ nữ mà tính toán còn kỹ hơn cả chính chủ, ngay cả “bà dì” của cô đến m ngày cũng nắm rõ mồn một, lúc này chẳng th cái vẻ “trai thẳng” đâu nữa thế?
“Cố Đoàn trưởng, xin lỗi nhé, bà dì của ít nhất mười ngày mới cơ.” Lãnh Thiên Việt cố ý trêu chọc .
Mười ngày mới ? Vậy chẳng còn bốn ngày nữa ?
Cố Đoàn trưởng suýt nữa thì lỡ tay làm rơi vợ xuống đất: “Việt Việt, bà dì này của em da mặt còn dày hơn cả nữa hả, cứ lỳ ra đ kh chịu à?”
“Phụt!” Lãnh Thiên Việt suýt thì cười sặc: “Bắc Dương ca ca, nói đúng đ, hai tám lạng nửa cân, đều mặt dày và đáng ghét như nhau.”
Cố Đoàn trưởng: “...”
*Đồ nhỏ kh lương tâm, biết xỉa xói ta thế. Nói mặt dày thì thôi , còn chê đáng ghét? Lát nữa xem thu xếp em thế nào!*
Cố Đoàn trưởng nhét vợ vào chăn, xoay tắm rửa... Đến khi lau tóc bước vào phòng ngủ, vợ đang thay quần áo, bộ đồ ngủ kín cổng cao tường hai ngày trước đã được thay bằng chiếc váy ngủ hai dây mỏng m.
Ơ? Ý gì đây? vợ lại đang chơi chiêu “binh bất yếm trá” kh?
Nằm vào trong chăn, Cố Đoàn trưởng ôm chầm l vợ, sau khi đưa tay kiểm tra xong liền tức đến bật cười. Quả nhiên, vợ lại đang trêu , trang bị đối phó với “bà dì” đã tháo bỏ hết , thế mà còn dám bảo ít nhất mười ngày mới .
“Việt Việt...” Cố Đoàn trưởng như con sói đói lâu ngày, mắt vợ mà phát ra tia sáng x: “Việt Việt, nói dối là bị trừng phạt. Lời nói lúc trước kh tính nữa, sáu ngày này ghi sổ. Em tính cho kỹ , cả vốn lẫn lãi, bây giờ em nợ bao nhiêu?”
Bắp chân Lãnh Thiên Việt run bần bật. Sơ suất quá! Quên mất con sói xám này cảnh giác cực cao. Chơi “binh bất yếm trá” với chẳng là múa rìu qua mắt thợ ?
“Cố Bắc Dương, à kh, Quan Nho Khang, nói lật lọng là lật lọng, đáng ghét, đồ mặt dày kh biết xấu hổ! bắt nạt ta, kh ngủ trên giường nữa, ra sofa ngủ kh được chắc?”
Lãnh Thiên Việt lồm cồm ngồi dậy, ôm gối định chạy. Cô thể để con sói xám nắm thóp được, sói xám kh giữ lời thì cô l việc ngủ sofa ra uy hiếp, xem ai là chịu thua trước? Chắc c là sói xám !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/leo-nham-giuong-ket-hon-chop-nhoang-voi-chien-than-duoc-cung-chieu-vo-phap-vo-thien/chuong-736-ba-di-va-su-trung-phat.html.]
“Việt Việt, kh được giở quẻ!” Sói xám một tay kéo vợ trở lại chăn: “Việt Việt, sai , lời nói lúc trước vẫn tính, sáu ngày đó kh ghi sổ nữa. Ngoan! Nghe lời, ngủ sớm !”
Ánh mắt sói xám càng lúc càng khẩn thiết, hận kh thể nuốt chửng vợ vào bụng ngay lập tức.
“Chỉ một lần thôi đ.” Lãnh Thiên Việt mặc cả, dù biết rõ kh thể nào chỉ một lần.
“Được được được, chỉ một lần.” Cố Đoàn trưởng miệng thì đồng ý, nhưng “binh bất yếm trá” mà, chắc c kh thể chỉ một lần.
“Bà dì” , Lãnh Thiên Việt tháo bỏ trang bị “đáng sợ”, nhẹ bẫng, Cố Đoàn trưởng kh cần “ăn chay” nữa, lòng vui như mở hội. Hai đã trải qua một đêm nồng cháy và sảng khoái...
Sáng hôm sau, khi Lãnh Thiên Việt thức dậy, lính và hai đứa nhỏ đã ăn cơm xong. Hai đứa nhỏ được chỉnh đốn sạch sẽ, quần áo cũng chỉnh tề. Lãnh Thiên Việt mỉm cười, lính này hôm qua còn bảo một chăm kh tốt hai đứa nhỏ, chăm thế này mà gọi là kh tốt à?
Đồ lừa đảo! Chẳng qua là tìm cớ để lôi về mà thôi.
Th vợ mắt nhắm mắt mở vẻ mệt mỏi, Cố Đoàn trưởng tâm lý thì thầm: “Việt Việt, tối qua mệt , kh ngủ thêm lát nữa? Vẫn còn sớm mà.”
Lãnh Thiên Việt lườm một cái cháy mặt: “ còn dám nói à? Tối qua cứ như con sói chưa được ăn thịt bao giờ .”
Cố Đoàn trưởng cười hì hì: “Việt Việt, chúng ta tám lạng nửa cân thôi, em chẳng cũng giống ?”
“Cố Bắc Dương, ... đúng là con sói xám mặt dày kh biết xấu hổ.” Lãnh Thiên Việt xoay vai sói xám lại, định dùng chiêu “động khẩu”...
“Việt Việt, quân t.ử động khẩu kh động thủ, à kh đúng, quân t.ử kh động khẩu c.ắ.n .” Cố Đoàn trưởng ôm chặt l vợ, cười hì hì bịt miệng cô lại.
Lãnh Thiên Việt đẩy lính ra: “Cố Đoàn trưởng, bây giờ đã bị đồng hóa , kh làm quân t.ử nữa, chỉ hận kh thể một miếng nuốt chửng thôi!”
“Việt Việt, em mà nuốt được thì phu quân cầu còn kh được, tối nay kịch hay lại tiếp tục nhé.”
Tối qua thân thể đã được thỏa mãn, đôi vợ chồng trẻ sáng sớm đã “mặt dày” đùa giỡn nhau...
“Chú ba, chú xong chưa? Chúng ta thôi?” Chú ba ở trong phòng mãi kh ra, hai đứa nhỏ đợi ngoài sân đã sốt ruột lắm . Cục bột nhỏ định vào phòng xem thực hư thế nào thì bị trai kéo lại.
“Được, ngay đây.” Cố Đoàn trưởng lưu luyến bu vợ ra: “Việt Việt, cơm hâm nóng trong nồi , đừng quên ăn nhé. Hôm nay lại vất vả cho em , tối về sớm một chút.”
Nói xong, Cố Đoàn trưởng hôn một cái lên trán vợ, sải đôi chân dài cùng cháu trai cháu gái rời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.